1. GIAI ĐIỆU MÂY
Thơ Tự Hàn
Từng sợi mỏng manh
Hồng, tím, đỏ, xanh
Em luồn
Luồn qua phận số
Ngày nào chỉ hồng
Môi em nồng nàn lên phố
Mẹ bảo nhà cao đất chật bay hương
Ngày nào chỉ tím
Mắt em mộng mơ
Con dế bên dậu mồng tơi
Dạ khúc bơ vơ
Ngày nào chỉ đỏ
Tim cháy yêu thương
Đưa em đoạn đường
Ba bảo lửa đượm mau tàn
Ngày nào chỉ xanh
Trời cong giọt nắng
Hồ anh thật lặng
Mắt lá bao dung
Bây chừ ba an giấc say
Bây chừ mẹ thắm ngàn mây
Bây chừ ong quên đường bay
Mắt cay
Chỉ còn
Sợi chỉ đen
U ám tận cùng
Buồn đến tận cùng
Phận số
Ai rung chuông gió
Em có đo mây nối mộng tôi chưa?

2. HÀNH TRÌNH TRÊN XE
Thơ Tự Hàn
Chứng kiến những chuyến xe cuối cùng
Rời bỏ năm hai ngàn mười chín
Thấy như tôi đã khóc
Thấy như ai cũng đã khóc
Nước mắt thấm thoắt trên cánh môi khô héo
Nhưng rồi không còn suy nghĩ nữa
Vầng trăng đang lên
Đã ấp ủ trên bờ vai xanh
Em đã sẵn sàng chưa
Xuân đã đến, lướt qua như hơi thở êm đềm
Thân tôi mềm mại từng hơi thở lạnh giá
Khoảnh khắc im lặng
Nỗi buồn lấp lánh giữa những giấc mơ
Một mùa đông tan vỡ
Chứng kiến những chuyến xe cuối cùng
Rời bỏ năm hai ngàn mười chín
Em tinh khôi dưới dòng thời gian êm đềm
Vầng trăng trên cao tinh ngoan
Chén rượu hoang vắng uống đến cạn
Nụ cười nhẹ nhàng mơ màng với ánh xanh

3. BÁNH DẤP LÒNG
Thơ Tự Hàn
Đêm nay lạnh
Mẹ lay lắt gói bánh
Mắt nhòe nỗi buồn
Đọt nước
Bột
Đêm nay lạnh
Mẹ tay trắng gói bánh
Gói gửi tâm hồn
Gói cảm xúc u buồn
Đêm nay lạnh
Con cái mẹ sớm ngủ
Ngọn nến trần
Chiếu sáng cuộc đời bao dung
Ba ơi!
Ba hãy về
An ủi một tâm trạng
Ba ơi
Ba hãy về
Mẹ lay lắt gói bánh
Gói kỷ niệm
Gói kí ức xao xuyến

4. HỒN PHỐ
Thơ Tự Hàn
Những bước chân dìu dịu về cuối phố
Con phố dần chìm trong bóng đêm
Những bước chân dìu dịu về cuối phố
Phố âm u giữa trời đông lạnh lùng
Ta nhìn phố giữa bước chân lênh đênh
Người nhìn ta đã đánh mất nụ cười
Tại sao người
Đã từng nồng nàn
Tại sao ta
Lại quên mất tình người
Hai mươi năm với những ước mơ nhuộm màu
Hai mươi năm với những giấc mơ tan vỡ
Ta như sông nhìn ngắm con suối trôi
Người như suối nhìn chứng kiến sự trôi đi của sông
Giữa những sóng gió, có một tâm trạng yên bình
Người dìu dịu ta về cuối phố
Bóng vời vợi
Tay vụt bay
Phố trong lòng phố
Phố buồn giữa phố
Mùa yên bình
Mùa tím buông rơi

5. HỒN QUÊ
Thơ Tự Hàn
Quê ơi!
Con châu chấu về từ đất cảm lai của mẹ
Lúa vàng còn sương mù chưa khô mồ hôi
Con ếch trườn ra từ bùn đất bò đầy
Sớm sương sớm mây tản bộn bề cuộc đời
Quê ơi!
Bụi tre gai góc đâm vùi đá sỏi
Mà đôi vai gánh đời ôm bao dung
Hàng cây cô liêu sáng màu nắng chiều
Mà tình yêu tay nắm, trái tim ấm áp
Quê ơi!
Bánh tráng gói đường hương thơm thoang thoảng
Mà má em hồng môi em ngọt như mật
Sông Vu Gia uốn quanh
Sông Vu Gia vẫn chảy
Mà ánh mắt thuyền câu em vẫy lưới về
Quê ơi!
Quả dưa Hồng nặng trĩu gieo hạt bao la
Nà bắp
Nà dâu xanh đẫm nước mắt chờ mong
Ai thắp ánh nắng chiều trải đời nhớ
Tiếng sáo đồng vàng dẫn dắt trăng về
Quê ơi!
Cây nấm đất tươi bén màu mới mẻ
Thức giấc mùa xuân, nắng hòa quyện
Rượu Hồng Đào êm môi mời gọi
Em nhặt mây phương nam về sưởi ấm ánh trăng quê!

6. KHI NỖI BUỒN RƠI XUỐNG
Thơ Tự Hàn
Một ngày, nỗi buồn rơi bỏ ta
Chỉ còn nhà trống trơn với bóng mơ xanh
Chỉ còn đôi mắt nhòe nước thấm đẫm nhung nhớ
Đèn vàng và hương sô cô la
Chỉ còn
Bản nhạc không lời dưới ánh trăng huyền diệu
Tiếng cuốc kêu rì rào trong đêm u tối
Buồn ơi!
Một ngày, nỗi buồn rơi bỏ ta
Chỉ còn con phố lẻ loi giữa dòng đời
Chỉ còn em lặng lẽ bước đi dưới bóng chiều u ám
Tôi giữ những nỗi buồn trên những cánh hư không
Em gắn kết đời mình với những khát khao
Lặng nghe đêm trở mình
Con phố lặng lẽ
Buồn ơi!
Một ngày, khi nỗi buồn rơi bỏ ta
Đam mê lan tỏa trên dòng nước lặng lẽ
Mắt nhìn mắt, tay nắm tay, trong cuộc sống biến đổi
Chân bước tự tin
Ngẩn ngơ giữa giấc mộng
Nếu có một ngày
Nếu có một ngày
Ngày dài thong thả
Em sẽ đồng hành với ta qua cầu nước vô biên
Chạm vào trái tim đập mãnh liệt
Ta giương tay chạm vào bầu trời
Ta đặt chân lên mặt đất
Đón đưa hoàng hôn!...

7. GỬI TÌNH YÊU ĐẾN NGƯỜI PHỤ NỮ YÊU THƯƠNG
Thơ Tự Hàn
Làm sao để viết về người phụ nữ tôi yêu thương
Cùng tôi trải qua những ngày nắng mưa
Chung tay xây dựng hạnh phúc giữa cuộc sống biển bão
Hãy nhìn nhận từng hạt bụi nhỏ rơi từ thiên đường lung linh
Hôn phối nên hai thiên thần bé nhỏ
Người phụ nữ của tôi không cần những ước mơ mơ hồ
Không cần đôi tay nữ tính
Không cần mái tóc dài thơm phức của hoa bưởi
Không cần bờ vai mềm mại để anh đầu gối gãi ngứa
Không cần lớp son quyến rũ trên môi
Người phụ nữ của tôi chỉ có ánh mắt đằm thắm và buồn bã
Thứ tha những lỗi lầm tôi mang theo một thời dại khờ
Người phụ nữ của tôi nắm tay anh một cách ấm áp
Truyền đạt những giá trị và lòng nhân ái cho thế hệ mai sau
Người phụ nữ của tôi với mái tóc rối bời
Bao bọc bởi mồ hôi của công việc và sự hiểu biết
Khi đêm đến, vai gầy của cô ấy luôn sẵn lòng bên cạnh chồng
Nghe tiếng con gái học bài và tiếng chồng lên giọng khi dạy dỗ
Làm sao để viết về người phụ nữ tôi yêu thương
Khi từ ngôn từ không đủ mạnh mẽ để diễn đạt
Khi những giọt mồ hôi màu đỏ nhấp nhô trên trán
Thì lòng anh tràn ngập cảm xúc và yêu thương
Yêu thương mặn mà và nồng nàn
Hạnh phúc
An bình
Yêu thương đã được gửi đến người phụ nữ của anh!

8. TIẾNG GIÓ
Thơ Tự Hàn
Hỡi miền ưu tư
Ngọn gió nhẹ nhàng vuốt những hạt cát trên bờ biển
Hỡi nỗi cô đơn
Giữa bóng tối, gió ru bằng những nhành cây vàng rụt
Hỡi nỗi buồn
Âm thanh của gió là lời ru ngọt ngào của mẹ
Hỡi ký ức
Gió đưa đi những kí ức buồn vương
Gọi tên em
Gió kể về những cung đường gập ghềnh và hạnh phúc
Gọi cuộc đời
Đẩy lùi bóng tối
Trên cánh đồng xanh mướt
Dưới bóng cây tre
Trên những đỉnh núi cao
Gió tự làm đốt cháy chính mình
Gió mang theo những nỗi cô đơn
Gió đấu tranh
Trong cuộc sống lo âu
Gió vẫn rít lên
Giữa sa mạc khô cằn
Gió mang theo những đám mây u ám
Và những trăn trở
Bay về phía anh
Và phía em
Và những người xa lạ
Và những bóng mây
Dòng sông
Về niềm tin
Đam mê
Sự tha thứ
Gió lặng lẽ
Giảm nhẹ gánh nặng của ngày qua
Gió buồn
Cho những ngày sắp tới
Gió bão
Trong những ngày em đi xa
Và
Gió ru mình với những cung bậc của cuộc sống
Gió ru mình với những vũ điệu vô ưu
Gió ru mình với những vũ điệu vô ưu

9. GỞI TÌNH VỀ HUẾ
Thơ Tự Hàn
Huế ơi! Đừng làm tim đau đớn nữa
Con đường cổ kính không cần gì nữa
Ngàn đóa hoa phượng rung trên con đường cổ
Biến thành hàng triệu giọt sương lấp lánh chào anh
Anh không phải là vị vua để nói về số phận
Thành phố cổ ơi, em đừng buồn thế
Chiều dần buông, linh hồn mây trắng bâng khuâng
Ánh hoàng hôn tím nhẹ phủ lên thành phố
Dưới bóng cây cổ thụ hàng trăm năm
Tiếng cổ vũ cất lên kêu gọi chúng ta quay về
Hương sông Hương len lỏi nắng trải
Những ánh vàng rực rỡ phủ trên Phu Văn Lâu
Hãy nhấc chén, cạn ly rượu, em nhé
Hoàng thành ơi! Vẻ đẹp lịch sử lạnh lẽo
Âm thanh những ngựa xe, những lâu đài, những cung điện trống trải lạnh lẽo
Huế mang anh về với những trang sử huyền bí
Huế ơi! Những đám mây lưu lạc bay đi xa
Anh chỉ là một phần nhỏ của bức tranh vô hình
Đất trời miền Nam nhớ anh với những câu chuyện lịch sử
Gửi tình yêu với Huế hàng trăm năm

10. DẤU CHÂN
Thơ Tự Hàn
Chiều về
Đổ bóng dài dọc theo bờ sông
Sóng nhấp nhô từng đợt
Bọt nước trắng xóa dọc bên lề đê
Con trâu
Đằm mình trong bóng dáng quê hương
Sông Vu
Hơi khói bay đâu xa, mờ mịt làm dậy hồn ai
Dấu chân
Lang thang, lạc lõng tìm kiếm dấu vết
Chiếc lá rơi nhẹ nhàng
Mây trôi bình yên
Ngả mình trong buồn phiền
Chiếc bóng lững lờ
Ở lại khi cần phải đi
Chìm đắm trong say mê khi cần phải tỉnh

11. DẤU ẤN
Thơ Tự Hàn
Khi tâm hồn anh hiến dâng để trở thành bóng hình của em
Anh biết mình đã được tái sinh
Được sống với bản thân
Biết yêu và tha thứ
Trên mảnh đất của tình yêu, hai trái tim nảy nở
Chiêm ngưỡng sự tươi mới của mùa xuân
Khi tâm hồn anh hiến dâng để trở thành bóng hình của em
Anh muốn em cầm trên tay
Đi qua đại dương rộng lớn
Đi qua sa mạc nắng cháy
Đi qua đồng cỏ hoang vu
Đi qua thành phố đông đúc
Anh sẽ xây dựng một tổ ấm trên hòn đảo
Giữa thế giới rộng lớn
Hình ảnh của em và của chúng ta
Khi tâm hồn anh hiến dâng để trở thành bóng hình của em
Anh muốn trái tim biến thành những ngôi sao sáng lấp lánh
Ngày mai là ánh nắng phương nội
Đêm mai là ánh trăng phương ngoại
Những điều còn sót lại
Luôn ôm trọn bên em, bên con
Khi tâm hồn anh hiến dâng để trở thành bóng hình của em
Là những ước mơ đã chín muồi
Là những đam mê đốt cháy
Là những cảm xúc trong trắng
Là niềm vui nở hoa
Là nụ cười mãi vui
Mạch sống trào dâng
Mãi mãi
Em ơi!

12. GÓC PHỐ XƯA
Thơ Tự Hàn
Tháng một về
Em còn ngồi nơi xưa?
Bướm đã đùa
Hoàng hôn lấp lánh sắc hoa
Trời vẫn xanh
Mây ngời sắc thắm vương vấn
Mưa còn giăng mùa
Làm ẩm đất bụi
Tháng một nầy
Đóa mai vàng rơi rụng
Mùa hoa khoe sắc
Mê say niềm vui xôn xao
Chim hót lên
Bước chân mộng mơ nghe
Em chưa về
Anh đợi bóng ai?
Hoàng hôn rơi
Chớp mắt mùa xuân đã sang
Cành cây già
Lá xanh mơ màng nở rộ
Mưa thiên di
Trời đã trong xanh mát
Mây trắng bồng bềnh
Bay bổng trên bầu trời
Em nhanh về
Mẹ đã chờ bên bếp
Ba hái hoa
Nấu cơm canh thịt lợn
Bà đào khoai
Ấm no bên bếp lửa
Quê hương mình
Tình thân còn mãi đậm sâu
Em quay về
Giữa không gian đầy ấm
Bếp đang ấm
Mắt bà rạng ngời
Ba mẹ trên cành
Điệu hát dịu dàng
Mùa mía ngọt bùi
Mồ hôi lành lạnh
Em về đi
Mây mắc võng à ơi!
Anh ru ngọt ngào bằng tình xuân ngất ngây
Anh ru dịu dàng bằng tình quê êm đềm
À ơi! Em hãy về
Giảm bớt đợi mong!

13. HOA HỒNG TRÊN BỜ HỒ BÁN NGUYỆT
Thơ Tự Hàn
Ngắm cánh hoa hồng
Bình yên thầm lặng
Câu thơ nồng nàn
Hoài niệm tuổi thơ như những lúc mưa rào trước kia
Mơ ước trở thành nhà thơ
Như những thời kỳ của Lã Vọng
Câu nói
Câu người
Em như một chú cá chép nhảy múa trong nước
Loè loẹt ánh trăng vàng lung linh sáng bên anh
Cánh hoa mỏng manh
Tan vào không khí
Gân cành mảnh mai
Kéo dài cuộc sống như những sợi dây thừng
Em dịu dàng như nhung, nhưng có cả những gai đau
Anh phiêu bồng trong gió với tình yêu chân thành
Mơ ước trở thành Từ Hải
Giữ cho tâm hồn bay bổng
Bóng trăng nhấp nhô như một túi hình ảnh siêu thực
Cho em nương tựa vào bóng của anh
Ngàn năm của mây trăng tạo hình với những câu thơ
Ngắm cánh hoa hồng
Bình yên trong sự lặng lẽ
Chìm đắm trong bản ngã
Em có thể quay về với những cảm xúc mà câu thơ kêu gọi?
Chúng ta bước qua cánh cửa của hiểu biết

14. HƯƠNG CÀ PHÊ, MIMOSA VÀ TÔI
Thơ Tự Hàn
Anh khao khát hương vị cà phê Ban Mê
Giống như sự đắm chìm trong làn da của em, đôi môi tươi sáng của em
Giống như sự mong chờ nụ cười dịu dàng của em, nhấp nhô trên dốc đồng
Lạc lõng trong cơn mê say
Anh mê mẩn ánh hoàng hôn trong ánh mắt của em
Chiếu sáng màu vàng rực rỡ của hoa Mimosa hoang dã
Thiên nhiên rạng ngời trong mùa xuân của cô gái
Sau áo chiều buông
Tình yêu rực rỡ như bừng sáng mùa xuân
Còn lại gì nữa đâu
Nỗi buồn của tháng ngày trôi qua
Bầy dơi vỗ cánh
Linh hồn cảm thấy trống trải
Sợ hãi yêu thương, sợ đau khổ, sợ nói lên
Những từ ngữ bị im lặng
May mắn vẫn còn những tia nắng ấm áp cuối chiều
Nụ cười hạnh phúc trong trái tim anh
Và hình ảnh của em theo dõi anh trong đêm tối
Để lại vị đắng của cà phê trên môi
Hoa Mimosa vàng tội nghiệp
Anh cô đơn trong biển cả của nỗi nhớ
Anh lạc lõng trong biển cả của khát khao
Đột nhiên thèm vị của cà phê, hoa Mimosa và em
Bước đi trong sương mù
Con đường vắng vẻ
Đêm tàn
Thành phố u ám như sau đại dịch
Em ở đâu?
Góc phố nào là của em?
Căn nhà nào thuộc về em?
Cành hoa Mimosa nào mà em chọn?
Quên đi và nhớ lại
Trăng sáng
Sao lạnh
Làn hơi thở của sự cô đơn
Em đang nghĩ gì trong bóng tối ơi!

15. SỨC MẠNH CỦA DÒNG SUỐI
Thơ Tự Hàn
Em
Dòng suối hoang
Mộng mị qua những ngọn đồi mênh mông tình yêu
Vào một con cá nhảy
Thanh âm từ ghềnh thác vu vơ làm động lòng
Em
Dòng suối hoang
Trắng đục dòng nước, đánh rơi những đam mê cuồng nhiệt
Ánh trăng xuyên qua cành lá, rơi xuống như những giọt lệ
Trầm mình
Đắm chìm
Em
Nắng chiếu qua mắt suối, làm cho nước trong veo như lụa
Dòng nước mềm mại trải dài như một tấm thảm lụa
Vòng tay cuồng si ôm lấy những tảng đá rong rêu, hát những bản tình ca mơ mộng
Những tiếng rên giữa chăn trời mênh mông
Dụ ngôn nào điên cuồng cho tôi
Tôi
Lang thang giữa triền tháng ngày
Bên bờ suối êm đềm
Đứng trước nguy hiểm
Lao vào cuộc chiến
Vị của chiến thắng
Dẫm đau vào cát
Trong rừng rậm
Tiếng hò reo
Tôi yêu em

16. KÝ ỨC CỦA QUÁ KHỨ
Thơ Tự Hàn
Ngày dần qua như cơn giông
Nhấn chìm trong biển cả đau khổ
Gió thổi tan tác cả đêm
Bàng hoàng trước vẻ đẹp tan vỡ
Anh đã bị phai mòn bởi em
Khắc sâu nỗi buồn khôn cùng
Ngậm ngùi hít thở dài
Giấc mơ xuân tan phai
Con cá ngược dòng trăn trở nở ra nỗi đau
Đành phải trở về nguồn cội
Con chim hồng hạc bay về hướng nắng ấm
Anh sẽ trở về bên em
Nhớ lại những kỷ niệm cay đắng
Tại sao mọi bến bờ đều u ám và đau thương?
Em ơi!
Khi em không trở về
Khu vườn tình yêu trở thành vùng hoang vu, héo úa
Con nhện vương vấn mạng lưới buồn trên mọi con đường
Mối liên kết tan vỡ
Da thịt đau đớn, chảy máu
Thân xác này tan tác
Em ơi!
Ở nơi thành phố
Nắng mặt trời làm héo úa mọi thứ
Trách sao mọi người đi và ở lại?
Chỉ có một niềm hy vọng
Mùi hương của quá khứ thoáng qua
Khu vườn này
Chờ đợi sự tái sinh

17. CUỘC CHƠI CỦA NHỮNG CẢM XÚC
Thơ Tự Hàn
Khi mặt trời ôm đất
Mùa xuân trở nên sống động
Núi gần sông
Biển kề bờ đảo
Âm thanh của sỏi đá ngàn năm
Sáu giác quan tò mò thăm dò
Về thiên đường xuân sắc
Mặt thứ nhất
Thấy bầu trời xanh ngắt
Sao anh lại thấy bụi phấn hồng?
Mặt thứ hai
Đầy sóng vỗ vang
Sao không có bầu trời sáng ngời?
Em yên lặng
Anh lạc lõng
Chúng ta mơ mộng
Trên những con phố quen
Mặt xúc xắc nào
Mùi vị ban đầu
Anh đã trải qua đắng, chát, mặn, ngọt
Con người phức tạp, đầy những ước mơ và nỗi buồn
Mặt trời nóng cháy
Đất đang khao khát
Chúng ta còn nhớ nhau như thế nào?
Đừng nhắc về tình yêu
Anh đã từng đắm chìm
Trong mùi tan vỡ
Ngày qua đi
Đêm dần trôi
Một mình bơ vơ
Cũng đừng nhìn thấy nỗi buồn
Những thứ mất đi
Hãy để những ký ức cũ phai mờ
Như giọt mồ hôi trên đôi gò má
Đó là số phận
Mặt cuối cùng của xúc xắc gieo vào
Con ngựa hoang
Bay cao bướm giữa trời xuân và ánh nắng
Mơ mộng hòa quyện
Sáu mặt yêu dấu

18. LỜI KHÍCH LỆ
Thơ Tự Hàn
Em ơi, hãy nhìn!
Biển Đông lung linh
Sợi tóc rực nắng
Tơ vàng nhẹ nhàng
Mênh mông, mênh mông
Hương biển thơm phức
Đoàn tàu vượt sóng
Bay cao
Em ơi, hãy nhìn!
Dãy Trường Sơn vươn mình
Sương mù len lỏi
Ráng chiều dần buông
Ru ta vào giấc mơ
Dịu dàng
Em ơi, hãy nhìn!
Bầu trời xanh ngát
Những đám mây trôi lơ lửng
Nàng trăng non thoảng mơ màng
Khơi nguồn sức sống mới
Những tia nắng vàng
Rải trên mảnh đất này
Chạm vào trái tim của đất nước
Qua bao năm tháng
Em ơi, hãy nhìn!
Mảnh đất này là nơi chúng ta sinh sống
Là một cánh đồng ước mơ
Nơi mà cuộc sống bắt đầu
Mang trong mình niềm vui
Và sự ấm áp
Em ơi, hãy nhìn!
Và hãy tin rằng
Bao dung và sự tha thứ
Yêu thương gia đình
Trung thực và tôn trọng
Luôn cởi mở
Hãy mở lòng để chào đón
Bình minh
Hoa đua sắc
Hương thơm của đất
Ánh trăng lấp lánh
Rừng núi biển cả
Những mầm xanh
Chúng ta hãy sống!

19. LỜI NGẮN GỌN CỦA ÁO BLOUSE
Thơ Tự Hàn
Áo blouse trắng, cuộc đời anh trong trắng
Giống như nước cất lọc ba lần
Hãy đừng để bụi bẩn làm vấy bẩn
Để sau này đừng có chuyện đau lòng
Cây cà gai leo bên rừng hoang dại
Luôn thực sự khi cần
Anh không trách người và cuộc đời
Mọi thứ trên thế gian đều không trọng trách hơn
Đời sống là một trách nhiệm
Giúp đỡ một người là hạnh phúc lớn
Đêm nào anh cũng thấy nghẹn ngào
Tim anh cứ dậy sóng nhưng anh vẫn kiên nhẫn
Mỗi lời thương yêu, mỗi công việc nhỏ
Làm ấm lòng anh, dù đêm về lạnh lẽo
Bán bộ trang sức trong những ngày khó khăn
Anh vẫn mỉm cười dù xa nhau
Mỗi khi chồng về, bàn ăn luôn đầy ắp
Khách đến đây, chúng ta vui vẻ
Nhiều năm qua, tình yêu của chúng ta vẫn mãi
Áo blouse trắng, áo vợ trung thành
Ngồi đây suy nghĩ về cuộc đời khó khăn
Yêu thương mọi người, tự bảo vệ bản thân
Vài từ nhỏ giữa cơn mưa
Một cụm hoa hồng treo bên tường
Cam on công việc, cảm ơn người đã tạo ra nó
Áo blouse, áo vợ trắng trong

20. KHÚC HÁT CỦA HỒN ANH
Thơ Tự Hàn
Người ơi, hãy gõ cửa hồn anh bằng những nhịp trống rộn ràng
Chảy máu hồng như sao lấp lánh trên bầu trời
Điệu nhạc tình yêu như một điều kỳ diệu
Người ơi, hãy gõ cửa hồn anh bằng hơi thở của gió
Sông lạnh bao phủ làn da
Con trâu vẫn đứng vững sau một ngày làm việc
Đàn cò trắng bay lượn
Người ơi, hãy gõ cửa hồn anh bằng nhịp thở của đêm
Tiếng rì rào của lân tinh
Cây nến cháy dần cùng tuổi trẻ
Chiếc cốc chờ đợi giọt sáp tình yêu
Người ơi, hãy gõ cửa hồn anh bằng ánh nắng mai
Âm nhạc nhẹ nhàng như tiếng ca thiên thần
Lúa chín mạch như tình yêu sâu đậm
Tìm kiếm sự trung thành không đổi thay
Hãy gõ cửa hồn anh
Hãy gõ cửa hồn anh, người ơi
Bằng biển cả cảm xúc đang dâng trào
Bằng vẻ đẹp đa dạng của thế giới
Bằng sự chân thật của trái tim
Loài sen thơm mát
Bóng dừa mát
Rừng lúa vàng
Âm nhạc nhẹ nhàng cùng với những cánh hoa bay trong gió
Ánh nắng chiếu rọi trên mái nhà mắc võng
Mênh mông

