1. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 4
“Mùa thu ơi mùa thu…” - Tiếng hát vang lên từ chiếc tai nghe. Trời chớm đông. Cái se lạnh hòa cùng nắng vàng nhè nhẹ khiến khung cảnh này càng giống mùa thu.
Mùa thu, hai chữ ấy mang đến cho tôi cảm giác bình yên. Bầu trời xanh trong, không một gợn mây. Nó trong đến nỗi tôi như thấy được cả thế giới bên kia mỗi khi ngước nhìn. Ôi, tôi yêu bầu trời mùa thu, yêu cả những gì thuộc về nó. Tiếng chim hót vang ngân dài, như kéo tôi vào một nơi xa xăm. Lá cây cũng đổi màu. Màu đỏ rực của lá bàng, vàng óng của cây bàng, nâu khô của lá cau, tất cả hòa quyện tạo nên một vẻ đẹp tuyệt vời. Đừng nghĩ rằng mọi vật đang tàn úa, bởi lúc này hoa hồng mới rực rỡ trong nắng, hoa sữa nở bung tỏa hương, hoa cải khoe sắc vàng tươi. Và mùi hương hoa quế cũng bắt đầu hòa vào tà áo dài, len lỏi khắp phố phường.
Một thứ đặc trưng không lẫn vào đâu của mùa thu - gió heo may. Từng cơn gió nhẹ nhàng, không rít gào như gió mùa đông, không ẩm ướt như gió xuân, cũng không nóng như gió hạ. Tôi yêu gió heo may lắm, yêu cái cảm giác man mác đó. Gió thích chơi đùa cùng những cành phượng tàn, lùa vào mái tóc của thiếu nữ, mang theo hương ngọc lan. Nhưng gió thích nhất là uốn lượn qua gánh hoa mỗi sáng tinh mơ, nhịp bước cùng phố.
Nhắc đến mùa thu, không thể quên ngày tựu trường - ngày mà tuổi học trò luôn mong đợi. Đó là lúc nắng dịu dàng, tiếng chim hót báo hiệu hết mùa vui chơi, trở về với bạn bè và thầy cô. Ra trường, đứa nào cũng tíu tít kể về mùa hè của mình. Nhưng ở một góc nhỏ, các em lớp Một ngỡ ngàng, lo sợ. Đó là sự khởi đầu cho nụ cười mới tại ngôi trường mới. Nụ cười ấy thật dễ thương làm sao! Đối với người Hà Nội, mùa thu không thể thiếu cốm làng Vòng. Từng hạt cốm dẻo xanh, thơm nồng hương sen và mùi sữa của trời thu. Hạnh phúc biết bao khi thức quà ấy thuộc về mùa thu của tôi!
Cuối thu, mọi thứ dường như cố gắng để không cảm thấy tiếc nuối. Lá bàng giữ màu sắc đỏ thắm đến giây phút cuối cùng. Nắng vẫn giữ cho người ta biết mùa thu sắp qua. Hoa vẫn tươi cười chào tạm biệt. Chỉ có mùa thu là vẫn vô tư sống hết mình, như thể ở lại mãi với tôi. Khi thu đi qua, vạn vật như mất đi niềm vui tươi thường ngày. Nhưng đúng vào lúc buồn nhất, mùa thu để lại cho tôi một thứ kỳ diệu: Nắng! Nắng vẫn dịu dàng như đang sống trong mùa thu. Và tôi yêu nắng như yêu mùa thu của tôi. Có lẽ nắng cũng yêu tôi, như mùa thu yêu tôi.
Mùa thu - mùa đẹp nhất trong năm. Có lẽ điều đó khiến tôi thêm yêu mùa thu hơn bao giờ hết.

2. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 5
Mùa thu có lẽ là mùa dễ khiến lòng người trầm tư và xúc động nhất. Vì vậy, không ít thi nhân khi thu về đã có những cảm xúc lạ lùng, viết nên những câu thơ đầy ý nghĩa. Nguyễn Khuyến, Hữu Thỉnh hay Nguyễn Đình Thi đều có những cách cảm nhận độc đáo về mùa thu.
“Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.”
Hà Nội mùa thu, tiết trời chớm lạnh nơi những con phố dài gợi nên nỗi buồn man mác, tạo cảm giác thân thương, sâu lắng. Cảm xúc mùa thu hòa quyện với lòng yêu nước thiêng liêng, khơi dậy niềm tự hào mạnh mẽ trong tâm hồn mỗi người. Hay như trong thơ Chế Lan Viên, thu đến lại gợi nỗi luyến tiếc, nhớ nhung:
“Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
Với cả hoa tươi muôn cánh rã
Về đây đem chắn nẻo xuân sang!”
(Chiều xuân)
Khác với xuân tươi mới, vạn vật nảy lộc, hay hạ nắng chói chang làm lòng người rộn ràng, và cũng chẳng giống đông mang theo cái lạnh tê tái, thu về mang đến cảm giác nhẹ nhàng, khó tả. Tiết trời dịu dàng, những cơn gió nhẹ thoảng qua khiến lòng người xao xuyến. Thu về, ta không háo hức chờ đợi mà chỉ muốn hòa mình vào những giai điệu, ngân nga đôi ba câu hát nhẹ nhàng, an yên. Lá vàng cuối mùa rơi cũng khiến người ta bất giác nhớ đến những giai điệu chạm đến trái tim:
“Khi chiếc lá xa cành
Lá không còn màu xanh
Mà sao em xa anh
Đời vẫn xanh vời vợi”
Hoa ổi nở trắng góc vườn, hương ổi nhẹ nhàng thấm đượm vào lòng người. Sớm thu trong lành, dịu ngọt, khiến người ta muốn tận hưởng từng phút giây. Chiều thu gợi nhớ về những kỷ niệm xưa cũ, lòng người trở nên buồn man mác. Thu về khiến lòng ta thèm cảm giác đợi chờ, mong ngóng, muốn nếm lại chút dư vị yêu thương, được đắm mình trong nỗi buồn một lần nữa. Đêm thu, ánh trăng tròn rực rỡ bên chị Hằng xinh đẹp. Đêm thu khiến ta thèm khát trở về những ngày thơ bé, cùng nhau rước đèn, ca hát trong không khí đêm rằm:
“Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm”
Chắc hẳn mỗi người đều tìm thấy niềm vui riêng trong từng mùa. Riêng em, có lẽ vẫn dành trọn tình yêu cho mùa thu, mùa của nỗi buồn nhưng thật đẹp, mùa không rực rỡ như xuân nhưng lại mang nét cổ kính nên thơ. Thu gợi nhớ, gợi thương thật nhiều...

3. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 6
Trong các mùa trong năm, có lẽ thu là mùa đẹp nhất. Thu mang đến sự dịu dàng, thanh thoát và tinh tế. Không nóng bỏng gay gắt như hạ, không rét buốt như đông, cũng không ẩm ướt như xuân.
Thu đến, bầu trời dường như cao hơn, xanh hơn, và trong hơn. Những đám mây nặng nề của mùa hạ đã nhường chỗ cho những cụm mây trắng bồng bềnh trôi giữa trời xanh. Cơn gió không còn nóng nực mà trở nên mát mẻ, lan tỏa khắp không gian.
Mùa thu, đến nhẹ nhàng từ lúc nào mà ta chẳng hay. Chỉ khi buổi sáng thức giấc, ta cảm nhận cái lạnh dịu nhẹ đặc trưng của thu, nhìn thấy những giọt sương long lanh trên cỏ và ánh nắng dịu dàng lan tỏa. Đó là khi thu đã về. Thu hiện diện với hương hoa sữa ngào ngạt nơi góc phố, cúc vàng rực rỡ, cốm xanh thơm ngát, và một màu trắng tinh khôi.
Thu đi vào lòng người, bất tử trong những giai điệu của Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Đoàn Chuẩn, trong thơ của Xuân Diệu, Xuân Quỳnh và nhiều nhà thơ khác. Sống giữa mùa thu, ta thêm yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống. Hẳn một buổi sớm nào đó, khi tắm mình trong ánh nắng thủy tinh trong vắt, bạn sẽ không khỏi ngỡ ngàng thốt lên: “Ôi! Màu trắng pha lê!”.

4. Bài văn cảm nghĩ về mùa thu số 7
Đất trời chuyển mình qua bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, mỗi mùa đều mang một vẻ đẹp riêng biệt. Mùa thu, với sự giao thoa giữa trời đất, luôn mang trong mình một sức hút kỳ diệu. Không náo nhiệt như mùa hè, không lạnh lẽo như mùa đông, thu đến nhẹ nhàng và dịu dàng.
Khung cảnh mùa thu biểu lộ rõ ràng tính chất của nó. Thu đến, cái nắng gay gắt của mùa hè nhường chỗ cho những tia nắng nhẹ nhàng cùng gió heo may se se lạnh. Cây cối cũng bắt đầu thay áo mới, lá chuyển dần từ xanh sang vàng, nhuộm vàng cả hai hàng cây. Lá vàng rơi lác đác, tiếng xào xạc vang vọng trong không gian yên bình.
Đối với nhiều người, nhìn lá thu rơi có thể khiến lòng buồn man mác, nhưng cũng có thể làm cho tâm hồn nhẹ nhàng hơn, như chính chiếc lá đang bay. Mỗi chiếc lá rơi xuống như gánh bớt đi những phiền muộn trong lòng, để thay thế bằng một khởi đầu mới tốt đẹp hơn. Nắng thu trải dài khắp làng quê, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến. Màu vàng rực rỡ của lúa chín, rơm rạ, và những mái lá đơn sơ khắp nơi, tất cả đều được nhuộm trong ánh nắng vàng óng.
Mùa thu cũng mang đến những món quà quê dân dã. Hương ổi thơm phảng phất trong gió, làm ta yêu thêm hương vị của quê hương. Hoa ổi trắng, quả ổi chín, tất cả đón nhận nắng thu và lan tỏa hương thơm ngào ngạt. Khung cảnh làng quê mùa thu yên ả và thanh bình đến lạ.
Thu sang, những cơn mưa rào mùa hạ cùng sấm chớp ồn ào đã nhường chỗ cho những cơn gió se se, những tia nắng nhẹ nhàng. Mùa thu là sự giao thoa giữa cuối hạ và đầu đông, mang trong mình vẻ đẹp dịu dàng của cả hai mùa. Tất cả hòa quyện tạo nên một mùa thu đẹp đẽ, đặc trưng của khí hậu Việt Nam.

5. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 8
Nếu mùa xuân là thời gian để cây cối đâm chồi nảy lộc, với không khí ấm áp và sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên, thì mùa hè lại nổi bật với cái nắng chói chang và những cơn mưa rào bất chợt.
Trong khi đó, mùa thu mang đến sự mát mẻ và bình yên với những cơn gió heo may se se lạnh, cùng những chiếc lá vàng rơi lả tả trong gió. Mùa đông lại là khoảng thời gian lạnh giá, khi con người có thể ngồi lại bên nhau, nhìn lại những gì đã qua. Bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông đều có những giá trị riêng, nhưng với em, mùa thu vẫn là mùa đẹp nhất.
Khi thu đến, bầu trời trở nên cao vời vợi, trong xanh và tinh khôi, những tia nắng dịu nhẹ len lỏi qua kẽ lá, chiếu sáng cánh đồng lúa vàng rực rỡ.
Thu đến cũng là mùa hoa cúc nở rộ, với đủ sắc màu từ tím, vàng, trắng đến cúc họa mi. Những chiếc lá vàng giòn tan rơi xuống đất, tạo thành tấm thảm vàng óng ánh, níu bước chân người qua lại.
Mùa thu mang đến những giấc mơ trưa yên bình, xua tan sự ồn ào của cuộc sống thị thành, đem lại cho con người cảm giác thư thái, nhẹ nhàng.

6. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 9
Đối với tôi, mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm. Mùa thu mang đến âm thanh của tiếng trống khai trường, và cả tiếng trống vui tết Trung thu. Mùa thu gợi cho chúng ta những cảm xúc đặc biệt: vừa dễ chịu, vừa lắng đọng và xao xuyến.
Trên bầu trời, ánh nắng không còn gắt gỏng và không một gợn mây như mùa hè. Những đám mây trắng trôi lững lờ, như đang tận hưởng sự bình yên khi những tia nắng gắt đã tạm rời xa. Dưới ánh nắng vàng nhẹ, hàng phượng vĩ chuyển từ màu đỏ rực rỡ của mùa hè sang màu xanh dịu mát, như đang thư giãn sau những ngày hè bận rộn với tiếng ve.
Khi mùa thu đến, mọi góc phố, xóm làng dường như khoác lên mình một diện mạo mới. Mùa thu không chỉ khiến chúng ta nhớ về sắc màu mà còn cả về hương vị. Gió thu heo may không lạnh buốt như mùa đông, cũng không ngọt ngào như mùa hè, mà mang theo cái lạnh của nỗi buồn. Mùa thu đến bất ngờ, làm cho chúng ta cảm giác hụt hẫng khi đối diện với những cơn gió lạ lẫm. Có lẽ vì vậy mà mùa thu thường khiến lòng người cảm thấy xao xuyến.
Hương cốm thanh mát hòa quyện với mùi hoa sữa ven đường, làm người ta nhận ra mùa thu đã đến. Khi hoa sữa nở rộ, cảm xúc từ dễ chịu chuyển sang say sưa, đó là dấu hiệu của giữa mùa thu. Những mùi hương này hòa quyện trong gió heo may, làm người ta cảm thấy nhung nhớ, như một phần của “Hương thu.”
Yêu mùa thu, ta thường mong muốn mùa thu kéo dài mãi, không chỉ ba tháng mà lâu hơn. Tuy nhiên, ở những vùng nhiệt đới như đất nước chúng ta, mùa thu lại rất ngắn ngủi. Thường chỉ cảm nhận rõ rệt trong những ngày. Vì thế, mùa thu luôn để lại sự tiếc nuối và mong chờ. Cảm ơn trời đất đã mang đến bốn mùa tươi đẹp với những sắc thái và hương vị riêng, đặc biệt là mùa thu!

7. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 10
Mùa xuân mang đến cảm giác ấm áp và là khoảng thời gian tuyệt vời khi thiên nhiên và con người hòa quyện. Mùa hè với không khí oi ả và những cơn mưa bất chợt làm ta cảm thấy ngột ngạt. Mùa thu là thời điểm yên bình với làn gió mát và lá vàng rơi rụng. Mùa đông kết thúc năm, là thời gian để nhìn lại mọi điều đã xảy ra trong năm. Đối với em, mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm.
Tiết trời đã bước vào thu. Bầu trời cao và xanh trong vời vợi. Ánh nắng nhẹ nhàng trải dài khắp nơi. Mùa thu mang một sắc vàng lấp lánh: vàng rực rỡ của hoa cúc và sao nhái, vàng óng của đồng lúa chín, vàng ấm của ánh nắng buổi trưa, và vàng nâu của lá cây rơi đầy trên phố. Màu vàng của mùa thu thật tươi sáng và đậm nét như mật ong. Mùa thu giống như một giấc mơ dịu dàng, hòa quyện con người với thiên nhiên để quên đi sự ồn ào và căng thẳng của cuộc sống thành phố.
Gió thu thật tinh nghịch. Gió tạo nên những cơn mưa lá vàng trên đường phố. Gió vờn quanh và làm cho con người có những cảm xúc lạ. Một buổi chiều thu, em dạo bước trên con đường giữa trung tâm thành phố. Những cơn gió heo may lướt qua hàng cây cổ thụ ven đường, và lá vàng rơi xuống như chần chừ, quyến luyến trời cao, xoay tròn trước khi rơi xuống giữa dòng xe cộ đông đúc. Con đường trước mặt như hiện lên những làn sóng lăn tăn, như dòng sông vàng cuộn chảy. Em ngẩn ngơ trước bức tranh sống động ấy. Một chiếc lá mỏng manh sắp lìa cành, dường như nó đang tiếc nuối khi phải rời xa cành cây và bạn bè lá thân thiết. Chiếc lá như một vũ công khéo léo, xoay tròn theo gió. Em mở tay đón lấy, giữ chặt chiếc lá trong lòng bàn tay. Một cảm xúc ấm áp len lỏi vào trái tim. Và lúc đó, em nhận ra đó chính là cảm xúc mùa thu.
Mới đây thôi, mùa hè đã qua với những kỳ thi căng thẳng và sự háo hức về kỳ nghỉ. Nhưng khi thu đến, cảm giác mong chờ gặp lại bạn bè và thầy cô lại tràn ngập trong lòng em. Tháng chín, chúng em từ bỏ những ngày rong chơi, trở lại với trang vở, áo trắng học trò và chờ đợi tiếng trống khai trường. Tháng chín, em bước vào năm học mới với nụ cười tươi, đầy hào hứng. Dù biết rằng nhiều thử thách đang chờ đón, nhưng em sẽ cố gắng học tốt để sau này trở thành người có ích cho xã hội.

8. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 11
Với tôi, mỗi mùa trong năm đều mang một sắc thái riêng biệt, tạo nên những khoảnh khắc ý nghĩa trong cuộc sống. Khi thu về, lòng tôi tràn ngập những cảm xúc xao xuyến và những nỗi niềm lắng đọng.
Mùa thu trong mắt tôi hiện lên với những bông hoa cúc vàng rực rỡ, những chùm hoa nắng vô tư đậu trên vai áo và tiếng chim hót líu lo trong các lùm cây hai bên đường, đưa tôi đến trường với niềm vui hân hoan của ngày khai giảng. Cả cô và trò đều háo hức chờ đợi tiếng trống trường vang lên trong những tà áo trắng tinh khôi. Hình ảnh những em bé lần đầu tiên được mẹ dắt tay đến lớp, ánh mắt mẹ đầy lo lắng và ánh mắt cô giáo dịu dàng, yêu thương đã ghi sâu trong tôi.
Tôi yêu mùa thu với bầu trời cao và xanh trong, ánh nắng nhẹ nhàng tạo cảm giác mê hoặc, và làn gió mát lành vờn trên mái tóc của những thiếu nữ. Tâm hồn tôi rung động trước những bông hoa tím dịu dàng bên đường, cánh hoa mềm mại, rung rinh trong ánh sáng buổi sớm. Hình ảnh cánh đồng xanh mướt hòa quyện với ánh nắng thu lấp lánh, lá lúa như những bàn tay nhỏ bé vẫy chào các bác nông dân ra đồng. Những cánh cò bay lượn trên nền trời xanh thẳm, phản chiếu xuống những con mương trong veo, gợi lên vẻ đẹp thanh bình của quê hương.
Khi thu đến, mùa cưới lại về. Ở quê tôi, hầu hết các gia đình đều có một giàn trầu xanh mướt sau vườn, với những ngọn trầu to mập quấn quýt bên cây cau đầy trái. Những giàn trầu ấy đã chứng kiến bao đôi lứa nên vợ nên chồng. Tục lệ 'Miếng trầu là đầu câu chuyện' vẫn giữ vững nét văn hóa truyền thống của dân tộc từ bao đời nay.
Vào đêm thu, nếu ai đã từng cảm nhận hương hoa sữa nồng nàn mới hiểu được sức quyến rũ của thiên nhiên. Mùi hương hoa sữa thanh thoát lan tỏa, làm dịu đi bao lo toan của cuộc sống thường nhật. Được tham gia vào lễ hội Trung thu dưới ánh trăng rằm, với mâm cỗ đầy bánh kẹo và hoa trái, tôi cảm thấy như trở về tuổi thơ với niềm vui tươi mới.
Nhắc đến mùa thu, ta nghĩ ngay đến những cảm xúc tràn đầy trong lòng, hòa cùng không khí lễ hội mừng Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh mùng 2 tháng 9. Khắp nơi đều rợp cờ và biểu ngữ, dòng người tấp nập, gương mặt ai cũng hân hoan. Mỗi người đều cảm thấy tự hào và xúc động trước công lao của cha ông đã xây dựng nên đất nước. Chúng ta cũng cần nỗ lực để góp phần xây dựng Tổ quốc ngày càng phát triển.
Cảm xúc mùa thu mang đến những khoảnh khắc bình dị, thân thương và quyến rũ, làm lay động lòng người và tràn ngập niềm tự hào trong ngày lễ độc lập của dân tộc.

9. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 12
Mùa thu, dù chỉ kéo dài một thời gian ngắn trong năm, lại mang đến nhiều biến đổi nhất. Nắng thu không gay gắt như mùa hè, cũng không nhạt nhòa như nắng đông. Nó mang một màu vàng óng ánh nhẹ nhàng và tươi đẹp. Từ những bông hoa cúc vàng trên đường phố đến những chiếc lá khẽ rơi theo từng cơn gió nhẹ, màu vàng đã trở thành biểu tượng của mùa thu. Tôi vẫn nhớ những ngày tựu trường đầu tiên, khi bước vào một ngôi trường mới với bao bỡ ngỡ và sự vỗ về từ mẹ cùng ánh mắt yêu thương của cô giáo. Mùa thu là mùa của kỷ niệm, của những cơn gió nhẹ nhàng và những con đường ngập tràn ánh nắng dịu dàng. Những chiếc lá vàng và những bông hoa ven đường rung rinh trong ánh sáng sớm, làm tâm hồn tôi trở nên thanh thản.
Mùa thu cũng là mùa của những sự kiện quan trọng. Không thể không nhắc đến những vầng trăng tròn trong dịp Tết Đoàn Viên, khi cả gia đình quây quần ăn bánh trung thu, ngắm trăng và thưởng thức gió mát đêm thu. Mùa thu còn là dịp để tự hào về ngày Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh mùng 2 tháng 9. Khắp nơi đều rộn ràng với bầu trời xanh và cờ đỏ sao vàng bay trong gió.
Trên các nẻo đường, dòng người tấp nập, gương mặt ai cũng hân hoan. Mỗi người đều cảm thấy xúc động và nhớ về công lao của cha ông đã xây dựng đất nước. Những người đã viết nên trang sử hào hùng, và chúng ta cũng cần nỗ lực để xây dựng tổ quốc giàu đẹp. Mặc dù nhiều người cho rằng mùa thu mang vẻ buồn, nhưng với tôi, mùa thu lại quyến rũ và lặng lẽ, không màu mè nhưng đầy lấp lánh. Những cánh đồng thu hoạch cốm nồng nàn làm tôi thêm yêu mùa thu.
Mùa thu còn đẹp trong những chiều tà, khi bước trên thảm lá vàng rụng và thưởng thức hương vị của thiên nhiên đồng nội. Không phải ai cũng thấy được hết vẻ đẹp của mùa thu, vì vậy trong văn học Việt Nam có nhiều tác phẩm viết về mùa thu như: Thu Điếu, Thu Vịnh. Mỗi tác phẩm phản ánh vẻ đẹp khác nhau của mùa thu, nhưng tất cả đều trân quý và mong đợi mùa thu trở lại mỗi khi đông đến. Những tác phẩm đó mang đến những bức tranh mùa thu tuyệt diệu, làm người đọc cảm thấy ngập tràn niềm tin và cảm xúc.
Mùa thu đến nhẹ nhàng, mang theo không khí mát lành của đất trời. Chỉ những người yêu mùa thu mới cảm nhận được sự ấm áp và tình yêu thương của mùa thu. Tôi yêu mùa thu và tất cả những gì thuộc về mùa thu.

10. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 13
“Ánh sáng mùa thu trong trẻo như những năm tháng cũ
Gió thu mang theo hương cốm non mới
Tôi nhớ những ngày thu đã qua
Buổi sáng lạnh lẽo trong lòng Hà Nội
Những con phố dài lặng lẽ dưới làn gió nhẹ
Người ra đi không ngoảnh lại phía sau
Sau lưng, những chiếc lá vàng rơi đầy…”
Những câu thơ trong bài thơ Đất nước của Nguyễn Đình Thi đã gợi nhắc cho mỗi người về một mùa thu tuyệt đẹp của đất nước. Trong bốn mùa, mùa thu có lẽ là mùa đẹp nhất.
Khi thu đến, bầu trời trong xanh và cao vợi. Ánh nắng không còn gay gắt như những ngày hè nóng bức, mà trở nên dịu nhẹ hơn. Gió heo may mang đến cảm giác se lạnh. Những đám mây lững thững quanh những ngọn núi xa xôi. Mặt trời thức dậy sớm, đánh thức mọi người sau một đêm dài. Những chú chim nhỏ hót líu lo chào ngày mới. Xa xa trên cánh đồng, những bông lúa chín nặng trĩu đung đưa theo gió nhẹ. Mùi hương lúa chín thơm phức như hơi thở của làng quê, làm say lòng người. Trên khắp phố phường, hương hoa sữa ngọt ngào lan tỏa. Không khí mùa thu khiến con người cảm thấy thật thư thái và nhẹ nhàng.
Mùa thu không chỉ đẹp vì cảnh sắc thiên nhiên. Điều đặc biệt nhất của mùa thu chính là hương cốm mới. Đây là đặc sản nổi tiếng của Hà Nội mỗi khi thu về. Những hạt cốm xanh tươi được làm ra từ tinh túy của đất trời và bàn tay khéo léo của người nông dân. Nếu một buổi chiều thu, bạn dạo quanh phố phường, ngắm lá vàng rơi và thưởng thức cốm thì không còn gì tuyệt vời hơn. Hơn thế nữa, mùa thu còn mang đến những kỷ niệm đẹp của tuổi thơ tôi, như đêm Trung Thu rước đèn và phá cỗ vui vẻ. Mùa thu cũng là mùa tựu trường, khi học trò được gặp lại thầy cô và bạn bè sau kỳ nghỉ hè dài. Cảm xúc thật hân hoan và háo hức.
Tôi yêu mùa thu vô cùng - mùa của những điều đẹp đẽ và lãng mạn. Mùa của tuổi học trò thân thương. Một mùa thu nữa lại đến, mang đến cho tôi những cảm xúc tuyệt vời.

11. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 14
Thời gian tiếp tục trôi, và bốn mùa luôn thay phiên nhau. Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân. Mỗi mùa đều mang đến cho con người những cảm xúc riêng. Với tôi, mùa thu là mùa đáng yêu nhất.
Thiên nhiên vào mùa thu có sức hút kỳ lạ. Thời tiết mát mẻ, se lạnh rất dễ chịu. Bầu trời cao vợi, trong xanh. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi lơ lửng. Mặt trời thức dậy sau giấc ngủ sâu để bắt đầu một ngày mới. Những tia nắng vui tươi nhảy nhót khắp mặt đất. Gió heo may nhẹ nhàng thổi mang theo hương cốm mới. Cây cối bắt đầu chuyển màu lá. Các con phố nhuộm màu thu sang. Mùa thu thật lãng mạn và thơ mộng.
Nhưng vẻ đẹp của mùa thu không chỉ nằm ở cảnh sắc, mà còn ở con người. Thu về cũng là mùa tựu trường. Sau những ngày hè vui tươi, chúng em quay lại trường, gặp gỡ bạn bè và thầy cô trong niềm vui hân hoan. Một năm học mới lại bắt đầu với những trải nghiệm mới đang chờ đợi phía trước. Mùa thu còn có cả Tết Trung Thu, một dịp đặc biệt mà các em nhỏ yêu thích. Đêm rằm tháng tám, cả gia đình quây quần dưới ánh trăng vàng, vừa trò chuyện, vừa ngắm trăng.
Vị ngọt của bánh Trung Thu - biểu tượng của tình thân. Thời gian sum họp gia đình thật quý giá và hạnh phúc.
Vẻ đẹp của mùa thu đã được thể hiện qua thơ ca, bài hát. Mùa thu khiến con người sống chậm lại, sâu lắng hơn. Hương thu mang một nét riêng biệt không thể lẫn vào đâu. Mùa thu cũng khiến con người trở nên sâu lắng hơn, tình yêu thêm thiết tha. Tôi đặc biệt yêu cảm giác đạp xe trên phố, cảm nhận hương hoa sữa thơm nồng - đặc trưng của mùa thu Hà Nội.
Mùa thu thực sự là mùa đẹp nhất trong năm. Tôi yêu mùa thu, với những kỷ niệm đáng nhớ mà thu mang lại. Mùa thu khiến lòng người say mê.

12. Bài viết cảm nhận về mùa thu số 15
Mỗi mùa đều có những vẻ đẹp riêng biệt, và mỗi người đều có một mùa yêu thích. Đối với tôi, mùa thu để lại những tình cảm đặc biệt nhất.
Mùa thu không oi ả như mùa hè, cũng không lạnh lẽo như mùa đông. Thay vào đó, thời tiết mùa thu rất dễ chịu và trong lành. Bầu trời thu cao vời vợi với những đám mây trắng nhẹ nhàng trôi lững thững. Ánh nắng không chói chang mà trở nên dịu dàng, làm mùa thu thêm phần quyến rũ. Cái nắng mùa thu nhẹ nhàng, không còn cảm giác oi bức như mùa hè. Tiếng ve cũng không còn, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo. Cánh đồng lúa chín vàng óng, và lá cây dần chuyển màu vàng. Hoa cúc và hoa sen nở rộ, làm cho mùa thu thêm phần tươi mới và đẹp đẽ. Tất cả những điều đó làm cho người ta cảm thấy mê mẩn và thích thú.
Mùa thu còn mang đến những kỷ niệm đẹp của tuổi thơ tôi. Sau những ngày hè sôi động, học sinh chuẩn bị trở lại trường với niềm vui háo hức. Giây phút gặp lại thầy cô và bạn bè thật vui vẻ và đầy phấn khởi. Một năm học mới bắt đầu với nhiều kỳ vọng và niềm vui. Tôi cũng yêu thích mùa thu vì dịp Tết Trung Thu - một ngày lễ đặc biệt dành cho trẻ em, khi các em được rước đèn và phá cỗ vui vẻ.
Tôi yêu mùa thu, mùa đẹp nhất trong năm. Một mùa thu nữa lại đến, mang đến cho tôi những cảm xúc thật tuyệt vời.

13. Bài văn diễn cảm về mùa thu số 16
Mùa xuân là thời điểm của cỏ cây hoa lá, nơi đất trời giao hòa, cây cối đâm chồi nảy lộc sau những ngày đông lạnh giá. Ngược lại, mùa thu lại mang đến cho chúng ta cảm giác thư thái, với bầu trời trong xanh và ánh nắng nhẹ nhàng trải đều trên những con đường lá vàng.
Mùa thu vàng mang đến sự mênh mông và nhẹ nhàng, với cảm giác thư thái khi ngắm nhìn những đóa cúc vàng, cánh đồng lúa chín, và mùi hương ổi ngọt ngào từ chợ. Sắc vàng của mùa thu lấp lánh, như những giọt mật ong, hấp dẫn với vẻ đẹp dịu dàng và tươi tắn.
Mùa thu giống như một giấc mơ nhẹ nhàng, giúp chúng ta hòa mình với thiên nhiên, quên đi những lo toan của cuộc sống đô thị. Mùa thu mời gọi chúng ta sống chậm lại, nhìn nhận bản thân và những người xung quanh để cảm nhận cuộc sống một cách trọn vẹn. Những cơn gió thu tinh nghịch đùa giỡn trong mái tóc, và những chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống mang đến cảm giác bình yên.
Những cơn gió thu nhẹ nhàng mang lại cảm xúc lạ lẫm, khiến ta cảm thấy mình nhỏ bé trước sự rộng lớn của thiên nhiên, nhưng cũng muốn ôm trọn cảm giác trong lành đó. Những bài hát về mùa thu văng vẳng bên tai làm xao xuyến lòng người. Những khóm hoa hồng và hoa sữa trong vườn đang khoe sắc, còn hoa quế làm say đắm lòng người với hương thơm nhẹ nhàng trong ngày tựu trường.
Không thể quên những cơn gió heo may nhẹ nhàng, không dữ dội như gió Đông Bắc hay gió Lào mùa hè. Gió heo may làm người ta rùng mình nhẹ, đánh dấu sự chuyển mùa. Ngày tựu trường sau kỳ nghỉ hè là thời điểm tuyệt vời để gặp lại thầy cô, bạn bè và mái trường. Những cựu học sinh nhớ về ngày tựu trường với cảm giác bồi hồi và ước mơ trở lại tuổi học trò. Những người Hà Nội yêu thích mùa thu với những món quà đặc trưng như cốm làng Vòng và chuối tiêu chín, tạo nên hương vị đặc biệt khó quên.
Mùa thu mang đến nhiều cảm xúc, từ những nỗi niềm vu vơ đến những kỷ niệm đáng nhớ, làm cho con người gần gũi hơn và chân thành hơn. Đó là lý do tôi yêu mùa thu, mùa thu của tôi thật tuyệt vời, và mỗi năm tôi đều mong chờ sự trở lại của nó.

14. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 17
Bỗng chốc ngửi thấy hương ổi
Nhè nhẹ thấm vào gió se
Sương mờ mịt qua ngõ
Có vẻ như thu đã đến
( Sang Thu – Hữu Thỉnh)
Đúng vậy, mùa thu yêu quý của tôi đã trở lại, thu về mang theo vô vàn ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ, khiến mỗi năm khi thu đến tôi lại cảm thán: Thu ơi, sao mà yêu quý đến thế!
Tôi mê mẩn bầu trời thu xanh thẳm, cao vời vợi, những đám mây trắng như bông bay lượn tự do trong gió. Tôi yêu ánh nắng thu dịu dàng như mật ong, không gay gắt như mùa hè, cũng không u sầu như mùa xuân. Tôi yêu thời tiết khô ráo, se lạnh của mùa thu. Vào thu, vườn cây thật tuyệt vời, tôi thích ngắm các loại hoa thi nhau khoe sắc, từ vàng rực của hoa cúc, màu hồng nhẹ của hoa mười giờ, đến màu hồng phấn của hoa hồng... như thể mọi nắng hè đã tích tụ trên những cành hoa rung rinh. Mùi hoa sữa khi nồng nàn cứ len lỏi vào từng con phố. Ban đầu tôi không thích mùi này, cảm giác hắc hắc, gây khó chịu, nhưng khi mẹ kể về những kỷ niệm với hương hoa sữa, tôi dần yêu thích nó và mỗi năm khi ngửi thấy hương hoa sữa nồng nàn, tôi biết thu đã đến.
Thu đến nhẹ nhàng trong gió buổi sáng sớm, mang theo hương trái cây chín thơm lừng, thu làm cho cây bưởi nặng nề, mệt nhọc, mỗi khi gió thoảng qua, bưởi lắc lư như mời gọi mọi người thưởng thức hương vị ngọt ngào. Trong góc vườn, cây lựu đã thắp sáng những chùm đèn lồng đỏ rực, rung rinh. Tôi yêu nhất là cốm vào mùa thu, những hạt cốm vàng óng, dẻo, thơm khiến tôi cảm thấy thèm thuồng. Khi nhai nhẹ nhàng hạt cốm, tôi cảm nhận vị ngon ngọt đậm đà. Cốm là món quà đặc biệt, là đặc sản của cánh đồng lúa, mang hương vị mộc mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê. Ăn kèm cốm với chuối chín thì không gì tuyệt vời hơn.
Mùa thu ở làng quê của bà tôi cũng thật đẹp, các con ngõ được nhuộm vàng bởi màu rơm rạ, những đàn gà chăm chỉ nhặt thóc còn rơi vãi, mùi thơm của rơm làm tôi nhắm mắt tận hưởng. Xa xa, trên triền đê, những đàn trâu bò ung dung gặm cỏ. Đám mục đồng cưỡi trâu đi dọc triền đê, tiếng sáo ngân nga, trầm bổng trong gió như muốn níu chân tôi lại. Một kỷ niệm đáng nhớ của mùa thu là ngày đầu tiên tôi đi khai giảng tại trường Tiểu học Gia Cẩm. Hôm đó, bố đưa tôi đến trường, những băng rôn và khẩu hiệu trước cổng trường làm tôi háo hức, nhưng tôi không dám rời tay bố vì sợ bố đi mất. Bố dịu dàng khuyên tôi: Con gái yêu quý, hãy can đảm lên, bước qua cổng trường con sẽ khám phá nhiều điều thú vị, niềm vui và bạn bè đang chờ con. Hãy dũng cảm, và tôi đã đủ tự tin bước vào trường yêu dấu.
Mùa thu còn gắn liền với Tết Trung thu ấm áp và vui tươi trong cái tiết trời thu se lạnh. Bên mâm cỗ trung thu, tôi nhận được nhiều quà từ người thân, cùng chơi những trò chơi dân gian vui nhộn, đầy tiếng cười với bạn bè. Tôi sống những tháng ngày hồn nhiên trong sáng của tuổi thơ. Cuối thu, mọi vật đều cố gắng không cảm thấy tiếc nuối mùa thu yêu thương. Lá bàng cố gắng không rụng vào ngày thu cuối cùng, nắng gắng gượng không tắt để mọi người cảm nhận mùa thu vẫn còn. Hoa vẫn tươi cười để chia tay mùa yêu mến. Chỉ có mùa thu vẫn vô tư, hồn nhiên tận hưởng những ngày còn lại.
Còn tôi, luôn tiếc nuối khi phải chia tay mùa thu yêu dấu, mong chờ mùa thu năm sau.

15. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 118
Cuộc sống đa dạng và phong phú, mỗi khoảnh khắc không gian lại hiện ra với vẻ đẹp riêng biệt và độc đáo. Trong bốn mùa xuân, hạ, thu, đông của khí hậu nước ta, tôi yêu nhất mùa thu vì không khí mát mẻ và dễ chịu của nó.
Khi nhắc đến mùa thu, chúng ta ngay lập tức hình dung đến những chiếc lá vàng úa. Không khó để cảm nhận làn gió nhẹ nhàng vờn quanh, tạo nên một cảm giác lạ lùng. Đặc biệt là những con đường se lạnh phủ một lớp hoàng hôn tím mộng mơ. Mùa thu mang đến những khoảng lặng để con người suy ngẫm về cuộc sống.
Ranh giới giữa mùa thu và mùa hạ thật mỏng manh, chỉ có thể cảm nhận qua sự tinh tế. Những hương thơm của ổi chín như lan tỏa vào gió, xa dần. Ai tinh ý sẽ nhận ra rằng hương gió có sự góp mặt của ổi chính là dấu hiệu mùa thu đã đến.
Khi thu về, bầu trời trở nên xanh trong và cao hơn. Ánh nắng mùa thu nhẹ nhàng, đủ để cảm nhận sự hiện diện của nó trong một trạng thái mơ hồ. Cảm giác đi trong tiết trời se lạnh thật thoải mái. Trên con đường dài, hai hàng cây lá vàng xào xạc dưới bước chân. Thỉnh thoảng, những cơn gió nhẹ làm lay động cánh hoa cúc vàng bên đường, tôn vinh vẻ đẹp giản dị mà cuốn hút của loài hoa này. Đây chính là hình ảnh tôi thường mơ về mùa thu.
Khi thu đến, cây cối như khoác lên mình lớp áo vàng rực rỡ. Gió mạnh làm những chiếc lá vàng rụng đầy lối đi. Cảnh vật thật bình dị, tiếng lá xào xạc tạo nên bản nhạc mùa thu mang nỗi buồn man mác. Mùa thu không còn mưa rào bất chợt, thời tiết se lạnh hơn. Trong khi mùa hè có tiếng ve rộn ràng, mùa thu lại nhẹ nhàng và trầm lắng hơn.
Mùa thu cũng là thời điểm tựu trường, khi trở lại lớp học sau kỳ nghỉ hè, tôi lại được gặp thầy cô và học những bài học thú vị. Mùa thu còn gắn liền với Tết Trung thu, là dịp để những người xa quê nhớ về gia đình và mong được về sum họp. Với trẻ nhỏ, mùa thu là thời điểm vui vẻ phá cỗ Trung thu cùng bạn bè.
Tôi rất yêu mùa thu quê tôi vì vẻ đẹp và ý nghĩa của nó. Mùa thu luôn mang đến khung cảnh đẹp và đáng suy ngẫm. Tôi thật sự yêu mùa thu!

16. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 19
Hè đã trôi qua, mùa thu đã đến với tôi qua cái mát lạnh dịu dàng, lan tỏa khắp nơi, từ góc áo đến từng con đường. Tôi yêu mùa thu nhất, thích cảm giác lang thang trên vỉa hè Hà Nội, ngắm nhìn đất trời chuyển mình sang thu, sắc vàng lá úa vừa buồn man mác vừa lãng mạn, như những giai điệu xao xuyến lòng người. Có lẽ không sai khi nói mùa thu là điệu valse chậm rãi và buồn bã,…
Có người đã nói: “Thu là khoảnh khắc kỳ diệu để thiên nhiên rực rỡ trước khi héo úa”. Trời thu lúc này như bước vào tuổi trung niên, vừa rực rỡ vừa có chút u sầu. Những hàng cây thẳng tắp ngập tràn sắc vàng, sắc đỏ của mùa thay lá. Lá vàng rồi đến lá đỏ thi nhau rơi, đôi khi vài chiếc lá tinh nghịch lượn vèo theo gió, rồi hạ cánh xuống mặt đất, kết thúc một vòng đời huy hoàng để trở về với đất mẹ. Dạo bước qua hàng me, hàng phượng, lá vàng rơi như cơn mưa tuyết mùa thu, vương đầy tóc, quần áo, dưới chân là tiếng lá khô xào xạc, thật vui tai. Trong khung cảnh lãng mạn ấy, ta đắm chìm trong hương thu, say vì sắc lá vàng hay làn gió heo may se lạnh? Chẳng biết nữa….
Trong mắt tôi, bầu trời mùa thu luôn có một vẻ đẹp riêng, vòm trời cao vợi, kiêu sa như thiếu nữ tuổi xuân, nền trời xanh mượt như tấm lụa mới nhuộm. Nắng không còn gay gắt mà trở nên dịu dàng, như đôi môi mịn màng trao nụ hôn nhẹ nhàng lên mọi vật. Nắng ngả màu vàng nhạt, như lớp khăn mùi soa mỏng manh có thể bay đi bất cứ lúc nào. Mùa thu đặc trưng với gió heo may êm đềm, giữ chút ấm áp của mùa hè, lại thêm chút se lạnh của đầu đông, mang đến hương thơm ngọt của cỏ đồng nội, dễ chịu khiến người ta chỉ muốn đắm chìm. Mùa thu cũng không thiếu những cơn mưa ngâu dầm dề, giọt mưa mỏng nhẹ nhưng liên tục, không gian như được phủ lớp bụi trắng, rả rích cả ngày. Những lúc ấy, tôi thường lười biếng ngồi bên cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn mưa, tâm hồn như phiêu du đến nơi nào xa.
Mùa thu là mùa rất “sâu sắc”, là nguồn cảm hứng vô tận trong thi ca của nhiều tác giả nổi tiếng, như Lưu Trọng Lư với Tiếng thu, Nguyễn Đình Thi với Gió thu, hay Trần Đăng Khoa với Chớm thu. Ngay cả tôi, dù không có tâm hồn nghệ sĩ, cũng cảm nhận được vẻ tình tứ từ cơn mưa thu chậm rãi, nhuốm buồn cả phố cổ Hà Nội. Mùa thu đến, người ta hay nhắc đến hoa sữa với mùi nồng nàn “ám ảnh” không phải ai cũng cảm nhận được. Nhắc đến cúc vàng, biểu tượng của mùa thu, màu vàng chói mắt có vẻ không hợp với khí thu nhàn nhạt. Tuy nhiên, tôi lại ấn tượng với loài hoa Quỳnh xinh đẹp, bí ẩn thích nở vào những đêm thu trăng thanh. Cảm giác trộm nhìn nàng Quỳnh e ấp, nở như nàng tiên đang rũ bỏ xiêm y, thật hấp dẫn, và mùi hương thanh mát, kiêu sa ấy làm say lòng người.
Tôi yêu mùa thu, đặc biệt yêu những đêm thu yên tĩnh, được tận hưởng cảm giác cô đơn, yên bình, xa rời chốn phồn hoa đô hội, cảm nhận gió heo may thoang thoảng hương cốm mới, hương hoa cau, hoa bưởi. Bắc một cái ghế mây trước sân, tay trái cầm tách trà nóng, tay phải ôm chú mèo mướp, chiếc Ra-đi-ô phát bài nhạc nền Reason của bộ phim nổi tiếng Trái tim mùa thu. Tôi bâng khuâng nghĩ về tình yêu đôi lứa, tình cảm gia đình, bạn bè, nếu cuộc sống cứ bình lặng như mùa thu thì thật tuyệt. Ngước nhìn vầng trăng non cong cong như lưỡi liềm tỏa ánh sáng bạc, mát lạnh, tôi tưởng tượng cuộc sống chốn cung trăng của chị Hằng và chú Cuội cũng bình lặng như vậy. Thi thoảng, tôi còn thấy vài chòm sao lấp lánh xa xa, như vẫy gọi, và tôi cũng đưa tay vẫy lại như một lời chào thân thương của người yêu mùa thu. Nhưng kệ, không khí bao trùm trong hương trà quyện lẫn hương hoa, tôi như một trích tiên thảnh thơi, chẳng màng đến thế sự nhân gian.
Bình minh mùa thu mang vẻ đẹp thơ mộng như cô gái đôi mươi. Sáng sớm, tôi dậy sớm, khoác lớp áo mỏng, ra hồ Gươm, ngồi trên ghế đá bên bờ hồ chờ mặt trời mọc. Nước hồ xanh như ngọc, càng trong hơn, đáy nước in bóng sắc trời, cây cối xung quanh nghiêng mình soi bóng nước, mặt hồ tĩnh lặng như bức tranh sơn dầu độc đáo. Vào thu, mặt trời cũng lười biếng, chậm rãi làm hồng mây, rồi mới chiếu tia nắng ấm áp đầu tiên. Khoảnh khắc này là lúc vui vẻ, phấn chấn nhất trong ngày. Về chiều, nhịp sống chậm lại, dù có vội vã, người ta cũng lười biếng, vì hoàng hôn mùa thu buồn. Mặt trời trôi tự do về phía chân trời, cả trời ánh lên màu tím nhạt, gợi nhớ tà áo dài của cô gái Huế, đượm màu buồn của nơi cố đô mộng mơ, hoài niệm. Một cơn gió thu se lạnh cuối chiều mang theo sự bâng khuâng, nhung nhớ.
Thu trong tôi là thế, ngập tràn sắc lãng mạn, thờ ơ. Tôi yêu mùa thu vì vẻ thanh bình, yên ắng lạ thường, không rộn rã như xuân, chói chang như hè, hay lạnh lẽo, u buồn như đông. Tất cả khí, thanh, sắc của mùa thu như đưa vào lòng người cảm xúc miên man, khó tả, không thể thốt thành lời. Thực sự, mùa thu là món quà tuyệt diệu mà mẹ thiên nhiên đã ban tặng cho chúng ta.

17. Bài viết cảm nhận về mùa thu số 20
“Mùa thu ơi, mùa thu…”
Âm thanh từ chiếc máy nghe nhạc vang lên bên tai. Thời tiết đầu đông se lạnh, nhưng ánh nắng vàng vẫn trải khắp nơi. Cảnh vật khiến tôi liên tưởng đến mùa thu một cách kỳ lạ!…
Mùa thu – hai từ mang đến cho tôi cảm giác thư giãn, dễ chịu. Bầu trời trong vắt, không một đám mây. Nó trong đến mức tôi có thể tưởng tượng mình nhìn thấy cả bên kia Trái Đất. Tôi yêu bầu trời mùa thu vô cùng! Và tôi cũng yêu mọi thứ của mùa thu! Tiếng chim hót trong trẻo, kéo dài, đưa tôi đến những nơi xa xăm… cho đến khi tôi giật mình trở về thực tại. Lá cây cũng đổi màu. Màu đỏ của lá bàng, màu vàng của bằng lăng, màu nâu của cây cau… thật đẹp biết bao! Nhưng đừng nghĩ mọi thứ đang tàn lụi. Lúc này, hoa hồng mới vươn mình khoe sắc với nắng. Hoa sữa mới nở, tỏa hương thơm nồng. Hoa cải e lệ trong bộ váy vàng tươi sáng. Và mùi hoa quế thơm ngát lại hòa quyện trên tà áo dài của các cô gái đi khắp phố…
Điều đặc trưng không thể lẫn vào đâu của mùa thu – gió heo may. Từng cơn gió nhẹ nhàng, không gào thét như gió mùa Đông Bắc, không ẩm ướt như gió mùa xuân, không nóng như gió mùa hè, mà thanh thoát, nhẹ nhàng, riêng biệt. Không hiểu sao tôi lại yêu gió heo may đến thế! Yêu nhiều lắm, nhưng vừa đủ để người khác cũng yêu thêm. Gió ấy thích đùa giỡn với cành phượng tàn hoa đang ra quả. Nó lùa vào tóc người thiếu nữ, mang hương ngọc lan vào lòng tôi. Nhưng nó yêu nhất là uốn mình qua gánh hàng hoa của các chị mỗi buổi sáng tinh mơ, bước chân nhịp nhàng vào phố.
Khi nói về mùa thu, ai cũng không thể quên ngày tựu trường – ngày mà học trò mong chờ. Lúc này nắng nhẹ nhàng, tiếng chim hót báo hiệu đã hết mùa vui chơi, trở về với vòng tay bạn bè và thầy cô. Ra trường, ai cũng háo hức kể về mùa hè dài vô tận của mình. Và ở một góc nào đó, trái ngược với sự ồn ào, các em lớp Một đang ngỡ ngàng, lo lắng. Đó là sự khởi đầu cho một nụ cười mới tại ngôi trường mới. Nụ cười ấy thật dễ thương!
Đối với người Hà Nội, mùa thu gắn liền với cốm làng Vòng. Từng hạt cốm dẻo, xanh mướt như sự thanh khiết của lá sen và hương sữa của bầu trời thu. Thật hạnh phúc khi món quà thần tiên ấy là một phần của mùa thu của tôi! Cuối thu, mọi thứ phải cố gắng không tiếc nuối mùa bình dị yêu thương. Lá bàng giữ lại để khoe sắc thắm vào ngày cuối cùng trong trẻo. Nắng kiên nhẫn không tắt để mọi người biết mùa thu sắp qua. Hoa cố giữ nụ cười để tạm biệt mùa thương mến. Mùa thu thì vẫn vô tư, sống hết mình như thể ở lại mãi với tôi…
Cuối thu, mọi vật dường như mất đi sự tươi vui thường ngày. Nhưng ngay lúc buồn nhất, mùa thu để lại cho tôi một điều kỳ diệu: Nắng! Nắng vẫn nhẹ nhàng như đang sống trong mùa thu. Và tôi yêu nắng như yêu mùa thu của mình. Có lẽ nắng cũng yêu tôi, như mùa thu yêu tôi…
Bài hát đã dừng lại. Tôi trở về với hiện tại. Cảm giác tiếc nuối. Tôi ngắm nắng như ngắm mùa thu của mình. Tôi không chắc mình có yêu mùa thu không? Không, có lẽ tôi đã nghiện mùa thu mất rồi! Bật lại bài hát, tôi nhắm mắt. Mùa thu ơi, hãy trở lại nhé! Tôi yêu mùa thu thật nhiều! Và hãy yêu tôi như tôi yêu mùa thu, được không?

18. Bài viết cảm nhận về mùa thu số 1
Mùa thu mang đến cho tôi vô vàn lý do để yêu thích – một mùa đẹp trong chu trình của thời gian: xuân - hạ - thu - đông.
Khi còn nhỏ, tôi thường nghe câu chuyện về “Vì sao hoa cúc có nhiều cành?” và cảm động trước tình yêu của em bé dành cho mẹ. Có phải hoa cúc - biểu tượng của mùa thu, là minh chứng cho tình mẫu tử cao cả ấy? Khi lớn lên, bài học từ loài hoa này vẫn theo tôi. Hoa cúc đã dạy tôi về tình yêu, sự hy sinh và hạnh phúc. Mỗi mùa thu đến, ngắm hoa Liêu Chi, lòng tôi lại tràn đầy cảm xúc khó tả, nhắc nhở tôi về lòng hiếu thảo.
Bạn đã từng ngắm hoa quỳnh nở dưới ánh trăng chưa? Trên bầu trời cao, trăng dịu dàng như nàng tiên trong chiếc váy trắng lấp lánh đang chơi đùa với các vì sao. Không gian rộng lớn và yên bình, ngắm hoa quỳnh nở trong gió mát và ánh trăng thật tuyệt vời. Hoa quỳnh từ từ nở ra dưới ánh trăng, quyến rũ lòng người bằng hương thơm ngọt ngào. Không chọn thời điểm sáng sớm hay lúc ban ngày ồn ào, hoa quỳnh tỏa hương trong đêm, làm say đắm lòng người. Ánh trăng cúi xuống hôn lên những cánh hoa trắng tinh, để lại một dấu vàng lung linh. Thật đẹp mê hồn!
Mỗi khi mùa thu đến, tôi lại nhớ những chiều tà yên bình! Thả mình giữa những cơn mưa lá, bước trên thảm lá vàng rụng, hương thơm đồng nội khiến lòng tôi lâng lâng. Lời ru ngọt ngào: “À ơi! Gió mùa thu mẹ ru con ngủ...” làm tôi bâng khuâng, cảm xúc dâng trào.
Đặc biệt, mùa thu là mùa tôi chào đời. Thật hạnh phúc khi từ lúc mở mắt chào cha mẹ, tôi đã được đón nhận mùa thu, gió thu, ánh nắng thu. Mỗi mùa thu, tôi háo hức đón ba ngày vui: ngày sinh nhật, Tết Trung thu và ngày tựu trường đầy hạnh phúc khi mẹ đưa tôi đến trường qua con đường thân thuộc, nơi mở ra bao điều kỳ diệu.
Mùa thu đẹp lắm nhưng khó diễn tả. Dù tôi đã thấy nhiều bức tranh về thu, nhưng bức tranh thu trong tâm hồn tôi vẫn đẹp nhất. Cảm ơn mùa thu đã mang đến cho tôi nhiều cảm xúc và niềm hạnh phúc lớn lao. Mùa thu đã mở rộng vòng tay chào đón tôi từ khi tôi cất tiếng khóc đầu đời. Yêu lắm, mùa thu ơi!

19. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 2
Mỗi người có những cách cảm nhận riêng về vẻ đẹp của quê hương. Với tôi, mùa thu ở quê mình thật sự thanh bình và quyến rũ.
Mùa thu đã đến. Ánh sáng vàng rực rỡ như những viên đá quý nhảy múa trên các cánh đồng xanh mướt. Bầu trời cao hơn, xanh mướt và sâu thẳm. Cơn gió nhẹ mang theo hương hoa sữa ngọt ngào. Những đám mây trắng như bông lơ lửng trôi. Từng đàn chim líu lo hót vang trời. Cánh đồng lúa chín vàng, tỏa hương lúa mới. Hoa cúc, hoa sen khoe sắc rực rỡ. Đối với tôi, mùa thu mang lại nhiều cảm xúc. Khi nhìn những chiếc lá vàng rơi với tiếng gió nhẹ nhàng, tôi nhớ về những kỷ niệm đã qua. Thỉnh thoảng, tôi thích ngồi bên hồ sen, ngắm nhìn hàng cây đang chuyển màu.
Khi mùa thu sắp kết thúc, những hàng cây dần trở nên khô héo, nhựa sống trong chúng như ngừng chảy. Những chiếc lá bắt đầu khô dần và rơi xuống khỏi cành. Gió mạnh và thời tiết lạnh làm lá vàng rơi nhanh hơn. Những chiếc lá trên cây giờ nằm rải rác dưới đất, khô héo dần và mất hết sức sống. Những bước chân của tôi trên những chiếc lá khô nghe như chúng đang vỡ vụn. Hình ảnh này gợi tôi liên tưởng đến con người khi trải qua đau khổ, sức sống dường như cạn kiệt. Nhưng qua hình ảnh đó, tôi nghĩ rằng những chiếc lá khô héo, rơi rụng giống như những nỗi buồn được giải thoát khỏi cơ thể chúng ta.
Với tôi, mùa thu gợi nhớ nhiều cảm xúc. Tôi yêu mùa thu rất nhiều - mùa đẹp nhất trong năm.

20. Bài văn cảm nhận về mùa thu số 3
Khi chiếc lá chuyển sang sắc vàng úa, làn gió nhẹ nhàng vờn qua, mang theo những hạt mưa lất phất trên vai. Những con đường trở nên co rúm trong ánh hoàng hôn tím, lòng tôi bỗng dưng thấy buồn man mác khi nhớ về những ký ức đã qua, nghĩa là mùa thu đã đến.
Trời vẫn xanh và nắng vẫn nhẹ, đủ để cảm nhận sự hiện diện của ánh sáng. Không gì thú vị bằng cảm giác đi trong tiết trời se lạnh, trên con đường dài hai hàng cây, và lắng nghe tiếng lá vàng rơi xào xạc dưới chân. Đôi khi, một cơn gió nhẹ thổi qua, nhẹ nhàng nựng các cánh hoa cúc vàng bên đường như khen ngợi vẻ đẹp giản dị của loài hoa thơm nhẹ này. Đây là những hình ảnh tôi thường tưởng tượng và thấy trong những giấc mơ của mình.
Thời gian trôi qua, tôi lớn lên và bước vào đại học. Những năm tháng miệt mài trên giảng đường và hàng loạt kỳ thi. Sau mỗi kỳ thi là giấc mơ – giấc mơ của tôi luôn là những cuốn sách dày cộp với các ghi chú chi chít và đường gạch bút dạ quang xanh đỏ. Rồi tôi tốt nghiệp, đi làm, không còn bị điểm số ám ảnh nữa, nhưng vẫn có điều gì đó khiến tôi không thể tiếp tục mơ về những giấc mơ mùa thu bị bỏ dở.
Thậm chí có lúc tôi không nhớ mình yêu mùa thu đến nhường nào. Trời xanh lắm, xanh đến mức như chưa bao giờ xanh vậy, không phải xanh lè như cách tôi thường nói. Nắng vàng nhưng lại rất nhẹ nhàng. Cây cối thay chiếc áo mới, áo vàng điểm xuyết hoa đỏ – đẹp như những thiếu nữ mười tám đôi mươi. Đẹp đến mức gió không nỡ lay động mà chỉ nhẹ nhàng vỗ về, tạo nên âm thanh xào xạc vui tai và mang hương lá khô thoảng nhẹ khắp không gian.
Tôi không biết mùa thu ở đây có đẹp hơn mùa thu trong mơ của tôi hay không. Nhưng tôi đã ngồi hàng giờ liên tục trong công viên, qua nhiều ngày, để đắm mình trong sắc thu, trời thu và lắng nghe tiếng vọng của mùa thu, hương thơm và hơi thở của mùa thu.

