
Bài văn Kể về kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô lớp 5 hay nhất, ngắn gọn được lựa chọn từ những bài văn xuất sắc của học sinh trên khắp đất nước giúp bạn viết bài văn Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của mình một cách xuất sắc hơn.
Top 20 Hồi tưởng về kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô lớp 5 (cảm động và ngắn gọn)
Dàn ý Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy/cô giáo của mình
I – Bắt đầu
– Giới thiệu về ngày đi học đầu tiên đầy ấn tượng.
– Cảm xúc, ấn tượng tổng quát
II – Nội dung chính
1 – Sẵn sàng cho một ngày mới
– Miêu tả cảnh thiên nhiên và tâm trạng (miêu tả cảnh và cảm xúc bên trong)
– Chuẩn bị trước khi đến trường: Các dụng cụ học tập, sách vở, và các vật dụng khác
– Trên đường tới trường: Cảnh vật, tâm trạng, và bạn bè
2 – Đến trường
– Khám phá ngôi trường: Cổng trường, sân trường, bầu không khí sôi động, đông đúc
– Trong lớp học: Phòng học mới, thầy cô giáo, bạn bè, và đồ dùng trong lớp.
– Cảm xúc, tâm trạng trước những trải nghiệm mới.
3 – Sự kiện đáng nhớ
– Cô giáo và một số bạn trong lớp
– Sự kiện hoặc bạn bàn cùng đáng nhớ.
– Bài học đầu tiên
III – Kết luận
– Ý nghĩa của trường lớp trong kí ức tuổi thơ.
– Cảm xúc, ấn tượng sâu sắc của bản thân và những lời hứa.
Khoảnh khắc lớp 1 đáng nhớ với thầy, cô (mẫu 1)
Trong những năm tháng học đường, có nhiều kỷ niệm đáng nhớ dưới mái trường thân thương. Nhưng trong số đó, kỷ niệm của tôi về lớp 1 là một trong những điều không thể nào quên. Khi đó, khi tôi bắt đầu học viết, cô giáo đã cẩn thận dẫn dắt từng bước của tôi trên con đường viết chữ.
Lúc đó, với tuổi 6, tôi rất hứng khởi khi bước vào lớp một. Tôi học đọc rất nhanh, chỉ cần nghe cô giáo đọc một lần, tôi đã có thể đọc ngay lập tức. Nhưng viết với tôi lại là một thử thách. Tôi thuận tay trái, nhưng mẹ tôi đã dạy tôi viết bằng tay phải từ khi còn bé. Tuy nhiên, khi không có ai nhìn, tôi thường viết bằng tay trái. Cô giáo đầu tiên của tôi tên là Ngọc. Cô là một người phụ nữ xinh đẹp và rạng rỡ, lại rất trìu mến và hiền lành. Cô biết tôi thuận tay trái nên thường xuyên quan sát tôi viết. Khi chúng tôi chuyển sang học kỳ thứ hai, chúng tôi bắt đầu viết chữ nhỏ hơn và làm những bài viết dài hơn. Chữ của tôi bắt đầu lộn xộn. Trong một buổi học chính tả, cô đã viết những dòng chữ mẫu lên bảng, và chúng tôi phải chép lại vào vở. Khi thấy cô không để ý, tôi lại đổi tay để viết.
Khi buổi học kết thúc, cô Ngọc trả lại vở chúng tôi. Cô bắt đầu nhận xét. Đột nhiên, cô nhắc tới tôi: “Gia Bảo, hôm nay bạn viết tiến bộ rồi. Nhưng tôi nghĩ bạn đã quên một điều.” Tôi hoảng sợ và cúi xuống. Trong chiếc áo dài truyền thống, cô bước xuống gần bàn của tôi và nói tiếp: “Cả lớp hãy nhớ cách cầm bút như thế nào khi viết, phải không?” Cả lớp đồng thanh nhắc lại lời cô. Cô lại nói: “Tuy vậy, Gia Bảo vẫn quên. Cô phải phê bình Gia Bảo trong buổi học hôm nay.” Rồi cô nhìn thẳng vào tôi và nói: “Cô hy vọng Gia Bảo sẽ nhớ lời cô.” Một số bạn cười trêu chọc. Nghe thấy điều đó, khuôn mặt của tôi đỏ bừng, nước mắt tràn ra và tay tôi run rẩy khi giữ vở vừa viết. “Hôm nay chữ của con đã tròn trịa, đều đặn và đúng khoảng cách. Con đã viết đẹp hơn nhiều so với các bạn khác.” – Cô nói nhẹ nhàng. Cả lớp im lặng. Sự khen ngợi từ cô khiến tôi cảm thấy an lòng và giải tỏa cơn giận của một cậu bé hiếu đang.
Từ đó, em kiên trì rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, tôi đã viết được những dòng chữ vô cùng sạch sẽ đẹp mắt. Dù không còn được gặp cô nữa, nhưng những bài học thú vị và lời dạy ân cần của cô vẫn mãi đọng trong trí óc của em.
Khoảnh khắc đáng nhớ với thầy, cô (mẫu 2)
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỷ niệm khó quên. Với em, một trong những kỷ niệm đó là khi em học lớp ba và có cô giáo chủ nhiệm tuyệt vời.
Gia đình em không giàu có, bố mẹ em làm ruộng nên cuộc sống khá khó khăn. Khi em học lớp ba, gia đình gặp nhiều khó khăn, nhưng cô giáo chủ nhiệm của em đã luôn ở bên và giúp đỡ em. Cô thăm hỏi và động viên em khi em không đến lớp, và cô còn giúp đỡ gia đình em để em có thể tiếp tục học mà không cần lo lắng về học phí. Em rất biết ơn cô và luôn nhớ đến những lời khuyên của cô.
Cô giáo chủ nhiệm của em là cô Lan, một người thật sự quan tâm đến tương lai của học sinh. Cô đã giúp em vượt qua những khó khăn và dấn thân vào học tập. Nhờ sự giúp đỡ của cô, em đã có thể tiếp tục học và đạt được thành công trong học tập. Em sẽ mãi biết ơn cô Lan với tất cả tấm lòng của mình.
Đó là một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô. Em hứa sẽ tiếp tục nỗ lực học tập và trở thành người giáo viên tốt như cô, luôn tận tụy và quan tâm đến học sinh.
Khoảnh khắc đáng nhớ với thầy, cô (mẫu 3)
'Mỗi người đều nhớ đến người đã giúp họ thành công
và tôn trọng người đã dạy dỗ họ từng bước trưởng thành'
Như vậy, những dòng văn này miêu tả về nghề giáo luôn được lòng mọi người yêu mến và tôn trọng. Trong số các thầy cô giáo của tôi, có một người để lại ấn tượng sâu sắc nhất, đó chính là cô Kim Anh - cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.
Cô có mái tóc dài, mềm mại và mùi hương dễ chịu. Đôi mắt của cô lớn tròn, sâu thẳm, tràn đầy nghị lực nhưng cũng đầy dịu dàng. Khi chúng tôi thành công, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Nhưng khi chúng tôi mắc lỗi, ánh mắt nghiêm túc của cô lại tràn đầy nỗi buồn. Đôi bàn tay dài của cô luôn viết ra những câu chuyện đầy cảm xúc để truyền đạt bài học cho chúng tôi. Giọng điệu của cô rất truyền cảm, từ dịu dàng và ấm áp đến hài hước và vui tươi, khiến chúng tôi luôn tập trung và quên đi thời gian. Tính cách của cô hiền lành, trung thực, luôn nghiêm túc với công việc. Dù đã là một giáo viên, cô vẫn không ngừng học hỏi vì đó là đam mê của cô. Cô luôn chuẩn bị kỹ lưỡng cho các bài giảng của mình, thậm chí sử dụng cả video để giúp chúng tôi hiểu bài nhanh hơn. Cô dạy học không chỉ là công việc mà còn là niềm đam mê. Cô thường xuyên học hỏi và không ngừng phát triển bản thân. 'Học là một hành trình vượt lên trở ngại, các em ạ!' Lời cô nói ấm áp lòng chúng tôi.
Tôi nhớ nhất là khi cô dẫn chúng tôi đi thăm quan. Lúc đó, trên khuôn mặt và trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới biết rằng cô đã từ bỏ bài thi để đi cùng với chúng tôi vì lo lắng rằng nếu có vấn đề gì xảy ra với chúng tôi, cô sẽ hối hận suốt đời.
Một kỷ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Khi đó, tôi lo lắng vì đã nghỉ học mất hai tuần. Cô biết về điều này, cô đã dành thời gian giảng bài lại cho tôi và giúp tôi hiểu bài. Cô còn mượn vở của bạn cho tôi để tôi có thể bù đắp bài đã nghỉ. Lúc đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và biết ơn cô và bạn bè của tôi.
Nghề giáo là một nghề cao quý, giống như câu 'Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông'. Đó cũng là nghề mà tôi mong muốn theo đuổi sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: 'Con chúc cô luôn khỏe mạnh! Con yêu cô nhiều lắm!'
Kể về những kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô (mẫu 4)
Trong thời thơ ấu của mỗi người, ai cũng có những kí ức đẹp về thầy, cô giáo trong quá khứ, những kỷ niệm ấm áp và buồn bã đều in sâu trong tâm trí của chúng ta. Riêng tôi, có một kỷ niệm không bao giờ phai mờ, một kỷ niệm đặc biệt về một người thầy tôn kính của tôi.
Khi tôi còn học lớp một, tôi đã có những trải nghiệm đáng nhớ với thầy giáo chủ nhiệm của mình. Bước vào lớp một, cánh cửa của trường tiểu học mở ra, đón chào những bạn mới, những thầy cô mới.
Ngày đặc biệt ấy, ngày không bao giờ quên. Sau buổi lễ khai giảng, tất cả học sinh đều bước vào lớp học của mình, chuẩn bị cho buổi học đầu tiên và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm, người sẽ trở thành người đồng hành của tôi trong suốt năm học.
Khi thầy bước vào, thái độ của thầy rất nhanh nhẹn và thân thiện. Tôi nhìn thấy thầy đã già đi, mái tóc đã chuyển sang màu bạc, khuôn mặt thầy gầy gò, đôi tay thầy có nhiều vết nhăn, chứng tỏ thầy đã trải qua bao nhiêu năm tháng với công việc giảng dạy. Thầy bước lên bục giảng, chào hỏi chúng tôi một cách ấm áp: 'Xin chào các con, tôi là Hồ Viết Cảnh, sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các con trong suốt thời gian tiểu học.' Giọng nói của thầy rất dễ nghe, nhẹ nhàng, làm tan đi mọi ấn tượng về một giáo viên nghiêm túc và khó tính.
Sau khi giới thiệu, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên, những bài học đầu đời của tôi. Thầy viết lên bảng những dòng chữ đầu tiên, tôi nhìn thấy đôi tay thầy run rẩy khi viết, sau này tôi mới biết, thầy đã trải qua những đau đớn trong cuộc chiến chống lại Mỹ để có được bài viết đẹp như vậy. Khi viết xong, thầy hỏi xem chúng tôi có hiểu không, và dành sự chăm sóc đặc biệt cho những học sinh không hiểu bằng cách dẫn chúng tôi đến từng chỗ trong bài. Cuối buổi học, thầy cho chúng tôi ra về theo hàng, mọi người đi thẳng, tiếng cười vang lên từ những học sinh khiến sân trường trở nên nhộn nhịp. Buổi học đầu tiên kết thúc như vậy, để lại trong tôi những ấn tượng về một người thầy hoàn hảo.
Trong những buổi học sau, thầy luôn nghiêm túc với những học sinh lười biếng, khen ngợi những học sinh ngoan ngoãn. Vào giờ giải lao, thầy thường cùng chúng tôi ra ngoài chơi, thầy tham gia vào các trò chơi dân gian cùng với chúng tôi. Nhìn thầy vui vẻ, tôi cảm thấy thân thuộc hơn với thầy, và cũng nhớ về ông nội của tôi. Sau khi tôi bày tỏ cảm xúc, thầy đến và ôm tôi vào lòng, mang lại cho tôi sự an ủi và niềm tin. Từ đó, tôi cảm thấy được thầy quan tâm và chăm sóc hơn.
Một ngày nọ, do tôi không ôn bài nên bị điểm kém, thầy đã mắng tôi. Tôi cảm thấy tức giận với thầy và chạy về chỗ ngồi. Trong lòng, tôi rất tức giận với thầy. Khi giờ ra chơi, thầy không đi ra ngoài như mọi khi, thay vào đó, thầy đến gần tôi. Thầy nói: 'Thầy xin lỗi em vì đã nói nặng lời, nhưng em là lớp trưởng, phải là mẫu mực cho các bạn. Thầy sẽ giảng lại bài cho em nếu em chưa hiểu. Lúc đó, tôi cảm thấy hối hận và ân hận vô cùng vì đã làm thầy buồn. Tôi tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa trong việc học tập.
Vậy là, thầy đã để lại trong tôi những kí ức về một người thầy giản dị và thân thiện. Tôi hứa sẽ cố gắng học hành để trở thành công dân có ích cho đất nước và xã hội. Công lao của thầy sẽ mãi được ghi nhớ như một câu danh ngôn:
'Ngọc không mài không sáng, người không học không tài.'
Kể lại kí ức đáng nhớ với thầy/cô giáo của em (mẫu 5)
Tôi 14 tuổi. Đây không phải là tuổi trẻ nhưng cũng không còn là tuổi thơ. Tôi đã đủ lớn để hiểu biết đúng sai. Tôi đã biết khóc trước những khó khăn, biết cười khi thấy người khác vui. Tôi đã biết chăm sóc môi trường bằng cách nhặt rác dưới đường, bảo vệ chân mình và cả những người khác đi sau. Tất cả những điều đó là nhờ vào sự dạy dỗ của thầy.
Mỗi buổi sáng, tôi thường nhìn thấy thầy khi thầy đến dạy ở nhà tôi. Kỷ niệm về thời gian trước đó luôn tràn về trong tôi, đầy kỳ vọng. Hôm nay lại là một ngày khác biệt... Tôi nghe một câu quảng cáo:
Sống phải có lòng biết ơn
Là gì? Có biết không em?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…
Câu hát này... Sao quen quen thế nhỉ! Tôi cố gắng nhớ lại những kí ức, tìm kiếm mối liên kết với câu hát đó.
Ồ! Đúng rồi! Đây là nó!
Thầy của tôi vẫn để nhạc chuông điện thoại là bài hát này. Thầy thường nói với chúng tôi rằng thầy rất thích bài hát này vì ý nghĩa của nó. Thầy nói, trong cuộc sống, chúng ta phải giữ lại những điều tốt đẹp, quên đi những điều không đáng nhớ. Và đặc biệt phải biết tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Như là để gió cuốn đi...
Đúng vậy! Thầy đã dạy chúng tôi phải sống như vậy! Nhưng giờ đây, tôi mới thực sự hiểu. Khi còn học lớp 4, thời điểm mà thầy dạy, tôi chỉ làm theo dạy mà thôi.
Bạn muốn tôi kể về kí ức đáng nhớ với thầy giáo à? Có quá nhiều, tôi không thể kể hết! Tôi chỉ có thể nói rằng chính thầy cũng là một kí ức đáng nhớ với tôi rồi đấy!
Tôi vẫn luôn thấy tiếc vì thời gian chúng tôi học với thầy quá ít ỏi. Đến nỗi, tôi cứ cảm thấy áy náy vì chưa làm được cho thầy điều gì cả. Thầy đã dạy dỗ 12 đứa học sinh chúng tôi rất chu đáo. Thầy dạy chúng tôi mẹo làm toán nhanh, dạy cả cách làm một bài văn thế nào cho đúng yêu cầu nữa. Thầy có hẳn một kho tàng chuyện cười, tôi nghĩ thế, nên cứ lúc nào chúng tôi mệt là thầy lại kể cho chúng tôi nghe. Học với thầy, chúng tôi luôn cảm thấy dễ chịu, thoải mái.
Nhà thầy ở xa trường hơn 20 cây số, thế mà dù nắng hay mưa, thầy luôn đến lớp đúng giờ. Thầy đến, mang cho chúng tôi bao nhiêu là điều mới lạ. Thầy như cơn gió thổi vào lòng những đứa học sinh lam lũ của mình những luồng gió mới. Thầy như tia nắng ban mai thắp sáng ước mơ tôi, gieo cho chúng tôi bao nhiêu ước mơ và hoài bão.
Thầy vẫn bảo: “Nếu chỉ được một lần duy nhất đi trên con đường đầy hoa, các con sẽ chọn bông hoa nào?”. Giờ thì, con đã hiểu thầy nói gì rồi, thầy ạ. Con sẽ chọn cho con “bông hoa” cơ hội nào đẹp nhất. Thầy cũng bảo thầy không có con, thế nên thầy xem chúng tôi như con của mình vậy. Thầy đối xử với tôi rất tốt. Thế nên chúng tôi vẫn cố gắng làm thầy vui, như cách những đứa con đang báo hiếu cho cha mình vậy.
Thầy trò chúng tôi đã gắn bó với nhau như thế đấy. Ấy vậy mà, sự thật thật trớ trêu. Giữa học kỳ II lớp 4, thầy phải chuyển trường. Khi nghe thầy hiệu phó nói, chúng tôi như không tin vào tai mình. Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy. Đó là thứ 2, ngày 21, tháng 2. Chúng tôi đã khóc rất nhiều. Thầy của tôi sắp phải xa chúng tôi rồi! Phải làm thế nào đây? Thầy cũng đã rơi nước mắt đấy. Thầy trò chúng tôi cứ nhìn nhau mà khóc suốt. Thầy dặn chúng tôi: “Các con ở lại nhớ nghe lời thầy giáo mới, phải chịu khó mà học hành. Cơ hội đến với người ta không nhiều, thế nên các con phải biết nắm bắt. Chúc các con sẽ thực hiện được ước mơ của mình. Thôi, chào các con ở lại, thầy đi đây! “Chúng tôi đã khóc nhiều lắm. Tôi còn ngây thơ hỏi: “Thầy đi thì bao giờ về ạ?”. Tôi đã từng nghĩ, thầy giờ đã không còn là thầy của tôi nữa rồi!
Nhưng mà không phải vậy đâu, thầy vẫn mãi là thầy của chúng tôi chứ. Bây giờ, mỗi sớm mai thấy thầy, tôi vẫn không quên chào thầy. Và, thật vui, thầy vẫn nhận ra tôi, thầy còn cười với tôi nữa. Tôi cũng rất tự hào vì đến giờ tôi vẫn làm theo lời thầy dạy: Biết tôn sư trọng đạo, biết ơn người có ơn với mình. Hạnh phúc hơn là, hồi lớp 7, khi tôi viết truyện về thầy, truyện của tôi được giải ba đấy. Thầy ơi, thầy có biết không, con viết về thầy được giải ba đấy, thầy ạ !
Đã hơn 4 năm rồi nhưng tôi vẫn không quên được thầy. Có lẽ vì thầy là kỉ niệm khó quên trong lòng tôi. Tuy xa thầy rồi, nhưng những bài học thầy dạy tôi vẫn chưa quên. Thầy ơi, tuy hôm nay đã là 26/11 rồi, nhưng con vẫn nhân ngày nhà giáo Việt Nam, con chúc thầy mạnh khỏe, có một cuộc sống hạnh phúc. Đặc biệt là thành công trong sự nghiệp trồng người cao quý của mình. Và…thầy hãy chờ xem con thực hiện ước mơ của mình như thế nào, thầy nhé!
Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy/ cô giáo của em (mẫu 6)
Trong mỗi đời người, luôn tồn tại những kí ức, có những kí ức vui ta muốn nhớ mãi nhưng cũng có những kí ức buồn ta muốn quên đi. Đối với tôi, kí ức khiến tôi muốn nhớ mãi là thời học trò trong những năm cấp hai của tôi. Mỗi năm học trôi qua, tôi đều có thêm người thầy, người cô để ghi nhớ trong trái tim mình và năm nay cũng vậy. Chỉ trong khoảnh khắc vài tháng, cô giáo dạy văn của tôi đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc.
Ắt hẳn các bạn ngồi đây cảm thấy lời của tôi là nghịch lí. Tôi đang học lớp chín thì đáng lí ra tôi phải viết về những thầy cô trong các năm học trước của mình, nhưng tôi lại viết về người cô đang dạy tôi trong năm học này? Có thể đối với những bạn khác, cô chỉ mới đứng lớp trong hai tháng. Nhưng với tôi, cô đã gắn bó hơn sáu tháng rồi.
Cô đã dạy văn tôi trong suốt ba tháng hè. Và đó cũng là khoảng thời gian tuyệt vời nhất đối với tôi. Cô là một người rất tận tụy, giảng giải chu đáo cho học sinh. Khi cô giảng bài, giọng nói ấm áp, truyền cảm của cô đã thu hút chúng tôi vào bài học. Cô giảng giải, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất của bài học, cho học sinh cảm nhận ý nghĩa của từng chi tiết đó rồi phát triển thành những lời văn sâu sắc, đầy ý nghĩa. Nhờ những bài giảng của cô mà chúng tôi thêm yêu nàng Kiều mười lăm năm lưu lạc, thêm yêu Vũ Nương – người con gái tư dung tốt đẹp. Những bài mà trước đây đọc không hiểu, giờ đây chúng tôi thấy nó mới hay, mới sâu sắc làm sao! Người ta thường nói tiết Văn là tiết ru ngủ nhưng điều kì lạ là khi cô giảng chúng tôi càng cảm thấy thú vị hơn, ý nghĩa hơn. Chắc có lẽ chính nhờ vậy mà cô luôn được học sinh chúng tôi yêu mến.
Khi vào năm học, tôi vui sướng biết bao khi được cô làm chủ nhiệm. Trong vai trò chủ nhiệm, cô trông nghiêm túc hơn hồi hè. Khi lớp hạng cao, cô khuyến khích, khen thưởng, mỗi lần lớp hạng thấp, cô nhắc nhở, động viên lớp cố gắng hơn. Mẹ tôi cũng là một giáo viên chủ nhiệm nên tôi có thể hiểu được sự vất vả, nặng nề thế nào khi đảm nhận chủ nhiệm một lớp cuối cấp. Càng hiểu nỗi vất vả của cô bao nhiêu, tôi càng quyết tâm phải giúp lớp lấy được hạng cao bấy nhiêu. Có thể đối với các lớp khác, tiết chủ nhiệm luôn là tiết nặng nề nhất, bởi tiết đó luôn khiến các bạn khác lo sợ vì bị mắng. Nhưng với lớp tôi, giờ chủ nhiệm lại được nghe những câu chuyện hay, ý nghĩa trong cuộc sống. Tôi yêu những câu chuyện đó vì nó luôn giúp chúng tôi rút ra được những bài học quý giá cho riêng mình. Tôi đã từng đạt giải ba trong kì thi học sinh giỏi lớp tám. Có lẽ vì vậy mà cô kì vọng vào tôi trong kì thi năm nay. Tôi tự hứa mình phải cố gắng hơn, mình phải đậu để không khiến cô thất vọng. Nhưng tôi đã thất bại. Những tưởng cô sẽ la mắng tôi, trách móc tôi, nhưng không. Tôi vẫn nhớ mãi câu nói của cô khuyến khích các bạn trong lớp: “Cho dù các con thi không đậu cũng đừng buồn, vì các con còn nhiều cơ hội khác để bắt lấy.” Nhưng thật sự cô càng khuyến khích thì tôi lại càng thấy lòng ray rứt hơn. Tôi đã tự hỏi với lòng mình tôi đã cố gắng hết sức chưa, tôi đã tập trung vào môn văn chưa? Mặc dù vậy, cô vẫn không hề la rầy, trách cứ tôi một lời nào mà vẫn dịu dàng động viên, an ủi tôi. Chính điều đó sẽ là động lực cho tôi bước tiếp và cố gắng, nỗ lực hơn nữa trên con đường học vấn của mình.
Lớp chúng tôi có một bạn tuy hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng học rất giỏi. Cả nhóm chúng tôi tổ chức sinh nhật cho bạn đó nhưng trong lớp lại có bạn nói: “Tại sao chỉ có sinh nhật bạn đó là tổ chức còn sinh nhật tụi mình thì không tổ chức?” Nghe thấy câu nói đó, cô đã nói: “Gia cảnh bạn khó khăn, có lẽ mấy năm nay cũng chưa có được một ngày sinh nhật cho mình, tuy ở đây chỉ là một chút gì đó nhỏ thôi nhưng ít nhất cũng khiến bạn cảm thấy vui…”. Nói đến đây, cô đã khóc. Nhìn giọt nước mắt của cô rơi xuống mà lòng chúng tôi chạnh lại. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ từ lời nói của cô thôi mà đã khiến chúng tôi hiểu được thế nào là sự sẻ chia, thế nào là ấm áp tình bạn. Giọt nước mắt ấy đã khiến chúng tôi phải nhìn lại mình. Chúng tôi được sống trong hoàn cảnh đầy đủ, may mắn hơn thì tại sao lại không chia sẻ sự may mắn đó cho người bạn của mình để họ cảm thấy lòng ấm áp hơn? Khi nhìn những giọt nước mắt ấy, tôi chợt nhận ra cô không chỉ là một giáo viên tận tụy mà còn là một người đồng cảm với học sinh, luôn cố gắng thấu hiểu học sinh của mình.
Văn của tôi không bóng bẩy, trau chuốt, cũng không đặc sắc như những bài văn mà các bạn đã đọc. Khi tôi viết những dòng cảm nhận này, tôi chẳng nghĩ rằng mình sẽ được giải. Tôi chỉ viết bằng tấm lòng yêu thương, kính trọng cô từ sâu thẳm trong con tim mình. Tôi không nêu tên cô ra vì tôi nghĩ các bạn cũng có thầy giáo, cô giáo dạy văn như tôi và tôi cho rằng cô cũng không thích như vậy.
Sáu tháng, chưa đầy một năm nhưng cô đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Cô như là nguồn cảm hứng cho những bài văn của tôi và nếu mái trường là ngôi nhà thứ hai thì cô chính là người mẹ thứ hai của tôi. Cô ơi, con cảm ơn cô vì những gì cô đã dành cho con, con sẽ cố gắng để thành công và “gặt được nhiều lúa vàng” trong cuộc sống.
Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy/ cô giáo của em (mẫu 7)
Ngày ấy khi tôi vào lớp sáu thì ngôi trường tôi học mới được xây dựng xong trên một bãi đất trống. Toàn sân trường không có một bóng cây. Vào học được một tuần thì nhà trường phát động phong trào trồng cây lấy bóng mát. Ngoài những cây trồng theo quy định chung trong sân, trước mỗi lớp được phép trồng một cây tùy theo ý thích. Thế là trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm cuối tuần, chúng tôi tranh cãi rất hăng xem nên trồng cây gì. Vì là con nít nên chỉ có việc trông một cây mà chúng tôi cãi nhau suốt một tiết, không đứa nào chịu nghe theo đứa nào. Đứa này muốn trồng cây sứ, đứa kia muốn trồng cây phượng, đứa lại thích cây xoan. Cuối cùng thầy Anh – thầy chủ nhiệm nói:
– Qua ý kiến của các em, thầy thấy mỗi em có ý thích riêng. Thầy có ý kiến thế này, ngày mai chủ nhật cả trường đều nghỉ, thầy sẽ mang một loại cây vào trồng. Còn thầy trồng cây gì thì khi trồng xong các em sẽ rổ.
Một bạn giơ tay:
– Thưa thầy ngày mai tụi em vô tiếp thầy được không ạ?
Thầy tôi bảo:
– Thôi các em cứ nghỉ ở nhà, thầy trồng một mình cũng được.
Thế nhưng sáng hôm sau, không ai bảo ai, chúng tôi kéo vào trường gần hết lớp. Đứa xẻng, đứa thùng tưới… Hầu như đứa nào cũng có dụng cụ lao động trên tay. Trồng có một cái cây mà chúng tôi làm như trổng cả vườn cây không bằng! Thiệt đúng là con nít! Chúng tôi vào đến trường thì đã thấy thầy lúi húi trồng cây. Chúng tôi tiến đến gần, vòng tay thưa:
– Dạ thưa thầy chúng em mới vô. Một bạn nhìn cây thầy trồng và reo lên:
– A! Thầy trồng cây phượng!
Thầy Anh cười:
– Cây này không phải cây phượng mà là cây điệp đó các em,
Đứa nào đứa nấy mắt tròn xoe. Tôi hỏi:
– Thưa thầy trong trường người ta trồng cây phượng sao thầy trồng cây điệp?
Thầy Anh vần cười, một nụ cười hiền lành:
– Đúng rồi, trong sân trường người ta thường trồng cây phượng. Nhưng cây phượng chỉ nở hoa vào mùa hè, mà mùa hè các em nghi học nên các em đâu thấy hết được vẻ đẹp của nó. Còn cây điệp tuy người ta ít trồng nhưng điệp có vẻ đẹp, có nét đáng yêu riêng của điệp. Hơn nữa điệp lại nở hoa suốt bốn mùa, nên ngày thường các em cũng thấy được vẻ đẹp của điệp.
Thầy nói chúng tôi phải nghe chứ thật ra chúng tôi không đồng ý lắm với cách giải thích của thầy.
Thấm thoắt mà năm học cuối cùng đã đến. Cây điệp trước lớp chúng tôi ngày nào đã vươn cao, biết bao bông hoa khoe sắc. Lớp 12 tôi học tình cờ lại được xếp học ngay ở lớp 6 tôi học khi xưa. Mặc dù lớp 6A của chúng tôi ngày trước không còn học chung với nhau nhung mỗi năm chúng tôi có một ngày họp mặt. Đó là Ngày nhà giáo. Trong buổi họp mặt Ngày Nhà giáo năm ấy, ngoài phần quà cho thầy Anh, một bạn đề nghị nên cài lên áo thầy một bông hoa điệp do chính tay thầy trồng. Ý kiến đó được chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh. Và tôi là người được vinh dự thay mặt cả lớp cài lên áo thầy bông hoa ấy.
Sau khi cài hoa lên áo thầy, tôi đã hỏi thầy một câu hỏi không liên quan gì đến Ngày Nhà giáo:
– Thưa thầy vì sao thầy lại thích hoa điệp?
Thẩy Anh cười:
– À… à tại vì ngày xưa đi học, thầy có một người bạn gái tên Điệp.
Không biết thầy nói thật hay nói chơi nhưng chúng tôi vẫn cười ầm lên.
Một bạn lém lỉnh nói:
– A vậy mà từ đó tới giờ thầy giấu tụi em.
Thầy Anh vẫn cười:
– Thầy có giấu mấy em đâu, tại mấy em không hỏi đấy thôi!
Chúng tôi lại cười rất vui vẻ.
Mùa thi sắp tới. Trái tim chúng tôi trộn lẫn niềm vui và nỗi buồn. Khi ra ngoài chơi, chúng tôi không còn vui vẻ như trước mà đứng im ngắm nhìn những bông hoa điệp vàng lung linh trong gió. Một ngày nọ, khi chúng tôi đang ngắm những bông hoa điệp, mỗi người một suy nghĩ riêng, thầy Anh đột ngột xuất hiện bên cạnh chúng tôi mà không ai hay biết. Thầy hỏi:
– Bây giờ, các em đã thấy rõ vẻ đẹp của hoa điệp chưa?
Chúng tôi cười đùa. Nhưng sau đó, lòng chúng tôi chợt thấy xao xuyến...
Chỉ mới một khoảnh khắc nhưng đã hơn mười năm trôi qua. Cây điệp còn đây nhưng bạn bè mỗi người một con đường riêng! Còn thầy Anh, không biết thầy đã đi về đâu?
Những bông hoa điệp vàng lấp lánh dưới ánh nắng như muốn châm ngọn lửa trong tâm hồn tôi.
Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy/ cô giáo của em (mẫu 8)
Tôi luôn ấn tượng với thầy Thanh, người đã là chủ nhiệm của lớp 6. Kỉ niệm ấy vẫn đọng mãi trong tâm hồn tôi, gợi nhớ về tình thầy nghĩa bạn và những kỷ niệm tươi đẹp của tuổi thơ.
Hồi ấy, tôi là một học sinh nghịch ngợm, ít vâng lời thầy. Ví dụ như, giờ ra chơi, tôi thường đổi vở của bạn này vào cặp của bạn kia. Một lần đi xem văn nghệ ở trường, tôi đã giấu dép của một cô giáo. Nhà trường cấm đốt pháo trong trường (lúc đó chưa cấm pháo) nhưng trong cặp tôi, mỗi khi gần Tết, luôn có đủ loại pháo. Thỉnh thoảng tôi ném pháo đâu đó, làm mọi người giật mình. Vì những hành động đó, thầy chủ nhiệm của tôi, thầy Thanh, thường gặp tôi, nhắc nhở tôi, thậm chí là phê bình và thông báo với bố mẹ tôi để chú ý. Tôi cảm thấy như thầy có thành kiến với tôi, luôn theo dõi tôi, làm tôi không thoải mái.
Nhưng một lần lớp tôi được phân công đi trồng cây ở bãi ven sông xa thành phố, nơi có dòng sông sâu chảy xiết. Thầy chủ nhiệm nhắc nhở mọi người chỉ được xuống bến rửa chân tay, không được bơi lội giữa dòng nguy hiểm.
Một buổi sáng, sau khi trồng cây xong, tôi xuống bến rửa chân tay. Nhìn dòng nước chảy, tôi thấy tò mò. Trời lại nóng; Tôi nghĩ tắm ở bờ sẽ không sao, phải thử mới biết. Trưa đó, khi mọi người nằm nghỉ dưới gốc cây, tôi rủ một bạn ra bờ sông. Bạn kia không dám. Tôi bảo: 'Sợ hả? Nhìn tôi đây!'. Rồi do ham muốn được khen ngợi, tôi bắt đầu cởi áo xuống nước. Ban đầu ở ven bờ nước không chảy xiết, không sao. Nhưng phía giữa sông dốc. Tôi bất ngờ trượt chân và bị cuốn ra xa, càng vùng vẫy, càng xa bờ. Bạn tôi vội kêu: 'Có người chết đuối! Có người chết đuối!' Tôi, mới bơi được một lúc đã thấy mệt mỏi, vừa hoảng sợ, vừa chối bỏ, cảm thấy mình chìm dần… Sau đó, các bạn tôi kể lại. Khi nghe tiếng kêu, thầy Thanh vội chạy tới. Xung quanh không có đò, chỉ thấy tôi đang vùng vẫy giữa dòng nước. Thầy nhanh chóng bơi đến, giải cứu tôi. Thầy khéo léo túm tóc tôi rồi dìu về bờ. Nước chảy nhanh quá. Phải đi mấy trăm mét mới đưa tôi vào bờ. Thầy nhanh chóng đảo ngược tôi để nước thoát ra rồi làm hô hấp cho tôi thở đều. Mọi người xúm lại và đưa tôi lên bờ.
Mọi người nói. May là thầy Thanh là người thích thể thao, biết bơi lội. Nếu không, hậu quả của hành động không nên ấy của tôi đã rất nghiêm trọng.
Sau sự việc đó, nhà trường đã phê bình và nhắc nhở tôi. Nhưng tôi thấy việc nhắc nhở ấy quá nhẹ nhàng. Lỗi của tôi xứng đáng bị trừng phạt nặng hơn. Đặc biệt sau sự việc đó, thầy Thanh lại phải ốm một thời gian.
Đã mấy năm trôi qua, nhưng tôi không bao giờ quên được tấm gương quên mình cứu người của thầy chủ nhiệm. Tôi hiểu được rằng hành động nghịch ngợm của chúng tôi đã làm cho công việc của thầy cô trở nên khó khăn hơn. Tôi cảm thấy hối tiếc và tự nhiên tôn trọng thầy cô, tôn trọng các quy định của nhà trường.
Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy/ cô giáo của em (mẫu 9)
Các bạn thân mến!
Trong quãng thời gian học sinh, mỗi người đều có những kỷ niệm đặc biệt về thầy cô và bạn bè. Những kỷ niệm đó có thể vui vẻ, cũng có thể buồn bã, nhưng chắc chắn sẽ đi sâu vào lòng mỗi người suốt cuộc đời. Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ với các bạn về một kỷ niệm đáng nhớ với thầy Đức, người đã là chủ nhiệm của lớp 8A trong năm học trước đây.
Thực ra, tôi không hề ưa môn Toán. Không phải vì thầy dạy kém mà là do tôi không giỏi môn đó. Mỗi khi đến giờ Toán, tôi luôn cảm thấy buồn chán và không tập trung được. Những gì thầy giảng chỉ qua tai tôi mà không lưu lại bất kỳ điều gì trong đầu. Nhìn các bạn giải bài toán nhanh chóng và chính xác, cùng trao đổi với nhau một cách sôi nổi, tôi rất ngưỡng mộ!
Tuy vậy, tôi lại là 'thánh Văn' và 'thánh Anh văn' của lớp đấy! Điểm 8 hoặc 9 ở hai môn này đối với tôi là điều bình thường. Tôi tự hào về điều đó và có phần 'kiêu ngạo'.
Nhiều lần, thầy Đức khuyên tôi nên cải thiện trong việc học các môn tự nhiên để có kết quả tốt hơn. Nếu không, khi lên lớp 9 sẽ gặp khó khăn. Nghe lời thầy, tôi đã nhờ bạn Trí kèm môn Lí và bạn Hùng kèm môn Hoá cho mình. Thầy Đức luôn sẵn lòng giảng lại kỹ những bài tôi không hiểu. Sự nhiệt tình của thầy đã khiến tôi rất cảm động. Tôi đã quyết định sẽ học hành chăm chỉ và tự giác để làm thầy vui.
Tuy nhiên, sau đó, chuyện buồn lại xảy ra. Và nguyên nhân là do tính chủ quan, lơ là của tôi trong học tập.
Tôi nhớ rõ ngày hôm ấy, đó là ngày thứ năm. Đầu tiết 1, thầy Đức ra đề kiểm tra 15 phút về lí thuyết của bài Hình học tuần trước. Tôi hoảng sợ và lúng túng mãi vì đã quên hết. Nhìn sang bên cạnh, các bạn đang chăm chú viết. Tôi cố gắng nhớ lại nhưng không thể. Mồ hôi rơi xuống trán và dọc theo lưng tôi.
Đột nhiên, trong tâm trí tôi lóe lên một tia hy vọng như người đang chết đuối tìm được phao cứu sinh: Hôm trước đã quên mang vở nên tôi chép bài vào cuốn nháp, mà cuốn nháp đang đặt dưới tờ giấy làm bài kiểm tra. May mắn thay! Khi thầy nhìn sang phía bên trái, tôi nhanh chóng lật giở, tìm đúng trang và cố giữ bình tĩnh. Tôi chép từng chữ một, không bỏ sót.
Thầy Đức tuyên bố kết thúc giờ làm bài. Bạn Hùng lớp trưởng đi thu bài và nộp cho thầy. Tôi nhẹ nhõm vì hành động gian dối không bị phát hiện. Nhưng trong lòng vẫn lo âu.
Một tuần sau, thầy Đức trả bài. Tôi đi học muộn, không dám vào lớp, chỉ ngồi nép dưới góc cửa sổ cuối lớp. Tiếng thầy Đức, tôi nghe rõ như trời giục:
– Hôm nay, thầy muốn tuyên dương bạn Hải vì tiến bộ đáng kể. Hải rất giỏi bài. Thầy đánh giá cao và cho Hải điểm 10 môn Toán. Thật đáng tiếc, Hải không có mặt ở đây! Các bạn hãy học tập theo tinh thần của Hải!
Trời ơi! Ước gì lúc ấy đất dưới chân tôi mở ra để tôi có thể trốn vào. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và tự trách bản thân là kẻ lừa dối không liêm sỉ. May mà tôi đi học muộn, nếu không, chỉ cần các bạn nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ và châm chọc, tôi sẽ rơi vào tình thế khó xử!
Tôi lén lút ngồi xuống và chờ đợi hết tiết Toán mới dám vào lớp. Khi thấy tôi, đám bạn trai ồ lên: Hải được 10 điểm Toán, điều kỳ diệu thế giới! Tâm trí tôi rối bời. Tôi nhanh chóng nhận bài và cất vào cặp, cúi đầu không dám gặp ánh mắt của ai.
Cái điểm 10 đó là một gánh nặng, làm tôi lo lắng và không thể ngủ ngon. Nửa tháng sau, tôi đã tìm gặp thầy Đức, kể lại tất cả và xin lỗi thầy. Thầy Đức chấp nhận và giữ bí mật. Thầy tha thứ cho tôi và khen ngợi về sự dũng cảm của tôi khi nhận ra sai lầm và xin lỗi.
Từ đó, tôi đặt ra cho mình một quy tắc học tập chặt chẽ, nghiêm túc. Học kỳ I vừa qua, điểm kiểm tra các môn tự nhiên và xã hội của tôi không chênh lệch nhiều. Kết quả như vậy, tôi biết ơn thầy Đức vì đã kiên trì hỗ trợ và động viên tôi. Một người thầy tận tụy như vậy xứng đáng được tôn trọng, phải không các bạn?!
Kể lại kỷ niệm đáng nhớ với thầy/cô giáo của tôi (mẫu 10)
Thời học sinh, mang sách tới trường là khoảng thời gian đẹp nhất đối với tôi. Tôi sống trong tình thương của thầy cô và bạn bè. Khi nhớ lại kỷ niệm với thầy cô, tôi không biết bắt đầu từ đâu vì mỗi câu chuyện đều đong đầy những kỷ niệm đẹp, ngọt ngào. Có một kỷ niệm gần đây nhất, lớp 8, một khoảnh khắc khó quên. Cảm ơn cuộc đời đã mang mẹ về bên con!
Mùa hè thường đem đến cái nóng và bệnh dịch. Tôi bị ốm virut, gia đình tôi khó khăn. Cô giáo chủ nhiệm, cô Thủy, luôn quan tâm đến tôi và gia đình. Khi tôi ốm, cô đã đến thăm và động viên tôi. Trong cơn sốt, tôi gọi cô là mẹ. Nước mắt cô như dòng sông yêu thương.
Xe cấp cứu đưa tôi vào viện. Trong viện, cô luôn ở bên tôi. Cô nấu cháo, bón dưỡng tôi như mẹ. Cô đã xin nghỉ dạy để chăm sóc tôi. Những hành động của cô là điều đáng trân trọng.
Về nhà từ viện, tôi vẫn chưa đủ sức đi học. Mỗi buổi trưa, cô lại đến thăm tôi, mua hoa quả, bánh trái để chúc tôi mau khỏe, tiếp tục học. Cô giảng lại những bài học cho tôi và dạy tôi về tình thương. Dù giờ đây cô không còn ở đây, nhưng tôi vẫn gọi điện hỏi thăm cô. Tình thương của cô là động lực cho tôi.
Kể lại kỷ niệm đáng nhớ với thầy/cô giáo của tôi (mẫu 11)
Cảm ơn thầy!
Thời gian là liều thuốc tốt nhất để chúng ta quên đi những điều không vui trong cuộc sống. Những quá khứ đau thương sẽ bị gió cuốn đi, nhưng cũng có những điều theo ta suốt cuộc đời, như những giọt nước nhỏ bồi đắp trong ta bao tình cảm khó phai. Kỷ niệm về thầy cô đang ùa về trong tôi khiến tôi bồi hồi khó tả...
Tôi nhớ rõ cái buổi sáng ấy, một buổi sáng trong lành và mát mẻ. Hai tay chống cằm tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tia nắng len lỏi qua từng kẽ lá chiếu xuống mặt sân. Tiếng gọi của cô giáo làm tôi bừng tỉnh:
- Huyền! Mang vở bài tập lên cho cô!
Đứa bạn ngồi bên nhéo tôi một cái đến phát điếng;
- Huyền cô gọi kìa!
Tôi ngoảnh lại, vội vã cầm quyển vở lên bàn cô giáo. Cô Thích - cô giáo chủ nhiệm lớp 2 của tôi. Cô đã vượt qua tuổi 50, 51. Tôi nhớ mái tóc cô đã có vài sợi bạc, đôi mắt mờ mờ nhưng ấm áp tình thương. Cô đưa cặp kính xuống, chau mày vẻ khó chịu. Cô gọi tôi đứng dậy, nghiêm khắc nói:
- Huyền, con là một học sinh khá giỏi của lớp, tại sao dạo này kết quả học tập của con lại giảm sút như vậy? Bài tập con làm sai hết. Cô yêu cầu con làm lại. Con phải cố gắng hơn, nếu không cô sẽ báo cho gia đình con. Con ngồi xuống đi!
Tôi im lặng, ngồi xuống, ái ngại trước ánh nhìn chế nhạo của đám bạn. Buổi học hôm đó cuối cùng cũng kết thúc. Tôi ra về trong nỗi buồn nặng nề. Tôi bước trên con đường đầy sỏi đá, hai bên đường cây xòe bóng mát. Tiếng chim ríu rít trên ngọn cây, tưởng như vui nhưng tôi không cảm thấy vui. Một ngày nữa trôi qua, một ngày trôi qua sao dài như thế. Kết quả học tập của tôi ngày càng sa sút, đến nỗi khiến cô giáo phải bàng hoàng. Buổi học đó, cô đã liên lạc với bố tôi để thảo luận về vấn đề này.
Tôi ngồi bên ngoài căn phòng hội đồng, lòng tôi như muốn nghẹn thở. ''Ánh nắng hôm nay sao mà oi ả nhỉ?'' - tôi tự hỏi. Tôi biết lý do tại sao tôi trở nên như vậy. Cô giáo cũng biết, qua lời kể của bố tôi:
- Cô giáo ạ! Mẹ của tôi bị ốm đã hơn một tuần nay. Tôi phải thường xuyên ra viện chăm sóc cho mẹ vì không có ai chăm sóc. Khi mẹ ở nhà, thường dạy tôi học. Nay chỉ còn ông bà nội ở nhà nên không có ai dạy tôi.
Nghe đến đây, tôi thấy cô giáo có vẻ nghẹn ngào. Cô hiểu tất cả điều đó, điều đó khiến tôi cảm thấy vui. Cô rất thương người, yêu thương đám học trò nhỏ trong lớp. Cô hiểu được tâm lí trẻ thơ như tôi. Cuối buổi hôm ấy, cô gọi tôi lại, nhẹ nhàng:
- Cô hiểu hoàn cảnh của con. Từ nay, cô sẽ thay mẹ con đến dạy học vào buổi tối cho đến khi mẹ con khỏi bệnh. Con đồng ý không?
- Vâng ạ! Con cảm ơn cô!
Từ khi đó, mỗi đêm, cô dành thời gian dạy tôi học bài. Dù trời mưa, cô vẫn đến bằng chiếc xe đạp cũ. Bàn tay cô lạnh, run rẩy, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp từ những cử chỉ nhỏ của mình.
Một buổi sáng đẹp trời, bố dẫn tôi vào bệnh viện thăm mẹ. Tôi vui mừng khi thấy mẹ đang khỏi bệnh. Tôi kể cho mẹ nghe về cô, và mẹ cũng vui lắm. Nhưng khi chiều tới, tôi phải về.
Sau đó, tôi học hành chăm chỉ hơn, và thành tích của tôi càng ngày càng tốt. Cô quyết định cho tôi tham gia cuộc thi học sinh giỏi. Tôi rất vui và quyết tâm phải thành công để tặng quà cho cô và mẹ. Trước khi thi, cô tặng cho tôi một cây bút đầy ý nghĩa, và lời nhắn của cô luôn là nguồn động viên lớn lao cho tôi.
''Thời gian trôi đi rất nhanh, nếu không biết tận dụng thì thật lãng phí. Muốn thành công, phải kiên trì và cố gắng hết mình.'' Đó là bài học quý giá nhất mà tôi nhận được từ cô. Ngày nay, tôi hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của những điều cô đã dạy.
''Đại dương lớn bởi dung nạp trăm sông, con người lớn bởi rộng lòng bao dung cả những điều lầm lỗi''. Đó là bài học đầu tiên tôi học được từ cô giáo của mình và những kỷ niệm về cô vẫn còn sâu đậm trong tâm trí của tôi!
Lúc mới vào lớp 1, cô giáo của tôi là một người cao, gầy, với mái tóc bạc. Cô luôn lịch thiệp và ấn tượng với đôi mắt sáng và dịu dàng. Cô luôn nhìn chúng tôi với tình yêu thương và sự quan tâm.
Cô giáo đã dạy tôi rằng hãy rộng lượng và tha thứ. Những bài học ấy vẫn còn sống mãi trong lòng tôi!
Hôm đó là ngày thứ 7. Tôi nhìn cây bút mới của Mai, màu trắng sọc vàng, lấp lánh với hàng chữ “My pen”, thèm muốn được sở hữu nó.
Khi giờ ra chơi, tôi không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của cây bút. Tôi đặt nó vào cặp của Mai và không muốn trả lại nữa. Tôi muốn giữ nó cho riêng mình.
Khi Mai khóc vì mất chiếc bút, cả lớp xôn xao tìm kiếm. Cô giáo yên lặng ngồi xuống. Mặc kệ đề nghị xét cặp của tôi, cô quyết định giữ im lặng và xử lý vấn đề sau.
- Cô, xét cặp của chúng em đi! - Lớp trưởng đề nghị.
Cô không đáp lại, chỉ hỏi: - Hôm nay ai ở lại coi lớp?
Mọi người nhìn tôi, vài người đề nghị xét cặp của tôi. Tôi cảm thấy sợ hãi và xấu hổ, nhưng cô giáo quyết định giữ im lặng cho đến giờ học kế tiếp.
Tôi hoảng sợ và ôm hận, nhưng cô giáo hứa sẽ giải quyết sau. Giờ học trôi qua trong im lặng...
Buổi sáng thứ hai, sau khi chào cờ, cô giáo bước vào lớp và ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và hỏi:
- Hôm thứ bảy, bác bảo vệ có đưa cho cô một cây bút và nói rằng bác nhặt được nó khi đóng cửa lớp, đúng là của em không?
Mai vui vẻ nhận lại cây bút và cô nhắc nhở cả lớp về việc giữ gìn dụng cụ học tập. Giờ học trôi qua êm đềm và nhẹ nhàng. Ra chơi sau đó, các bạn lại tỏ ra thân thiện hơn với tôi như muốn bù lại sự lạnh lùng hôm trước. Chỉ có mình tôi biết rằng cây bút thực sự của Mai hiện đang ở đâu.
Sau vài ngày, cô đã gặp riêng tôi và không trách móc. Cô nhìn tôi với cái nhìn bao dung và thông cảm, hiểu rằng lỗi của tôi chỉ là một sự dại dột nhất thời. Cô đã giúp tôi tránh được sự khinh thường từ bạn bè.
Năm tháng trôi qua, bí mật về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và cô biết. Nhưng hôm nay, nhân ngày 20/11, tôi tự cảm thấy đủ can đảm kể lại câu chuyện của mình như một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đã dạy tôi bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống.
Giờ đây, khi tôi đã trưởng thành, tôi vẫn nhớ bài học về lỗi lầm và sự bao dung mà cô đã dạy. Trong suốt cuộc đời, tôi sẽ không bao giờ quên cô, một người có tấm lòng cao cả!
