1. Bài tham khảo số 1
Tôi là Thủy, một cô bé lớn lên trong gia đình khá giả. Anh trai tôi, Thành, luôn là người anh yêu thương và chăm sóc tôi từ nhỏ. Chúng tôi thường xuyên đi học về cùng nhau, anh giúp đỡ tôi mọi lúc. Cuộc sống gia đình bình yên cho đến một ngày bố mẹ quyết định chia tay. Tôi phải rời xa anh trai và quê nhà để theo mẹ về quê. Thật đau lòng khi phải chia tay những người thân yêu.
Trước khi rời đi, mẹ bảo chúng tôi hãy chia đồ chơi. Anh trai quyết định để hết cho tôi, nhưng tôi nhận ra rằng chúng tôi không thể chia rời nhau. Anh quyết định dẫn tôi đến trường và trải qua những ký ức cuối cùng tại đây. Trái tim tôi nhói lên khi nhìn những cảnh quen thuộc. Sau đó, tôi đưa một lời tạm biệt đau lòng và rời khỏi cuộc sống học sinh.
Trong lúc vội vã chuẩn bị rời đi, tôi nhìn thấy chiếc xe đậu trước cổng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhưng tôi kịp thời dành Vệ Sĩ, một con búp bê, và đặt nó cùng Em Nhỏ, búp bê còn lại, trên giường của anh trai. Tôi dặn anh giữ gìn chúng và không bao giờ để chúng xa cách nhau. Chúng tôi chia tay, tôi rời đi với nước mắt và hy vọng một ngày sẽ gặp lại nhau.

2. Bài tham khảo số 3
Mẹ tôi, giọng khàn đặc, từ trong màn nói vọng ra :
- Thôi, hai đứa liệu mà đem chia đồ chơi ra đi.
Khi nghe điều đó, tôi lập tức bật khóc, tim bồi hồi, ánh mắt tuyệt vọng. Hai bờ mi sưng mọng vì nước mắt khóc nhiều.
Đêm qua, tôi thức dậy vào giữa đêm, cảm giác nỗi buồn và lo lắng của anh trai tôi. Anh cố giữ lại tiếng khóc của mình, nhưng nước mắt vẫn rơi như mưa, làm ướt gối và áo tay anh.
Sáng nay, anh dậy sớm, mở cửa nhẹ nhàng, ngồi dưới gốc cây hồng xiêm. Tôi lặng lẽ đến và đặt tay lên vai anh. Anh vui vẻ vuốt ve mái tóc của tôi.
Chúng tôi ngồi im lặng, chứng kiến bình minh nhấp nhô. Cảnh đẹp tự nhiên hiện lên trước mắt, những bông hoa thược dược trong vườn tỏa hương nồng, lũ chim sâu nhảy nhót trên cành cây. Ngoài kia, tiếng xe máy và tiếng nói chuyện nhẹ nhàng của người qua lại tạo nên bức tranh thân quen.
Gần trưa, chúng tôi bước vào lớp học. Tôi giữ tay anh, nhìn xung quanh sân trường, ôm trọn những kí ức của mình. Cô giáo Tâm chú ý đến tôi và nói:
- Em, hãy giữ gìn những kí ức đẹp nhất và học tốt nhé!
Chúng tôi rời khỏi lớp, nhìn nhau bằng ánh mắt đầy bi ai. Trước cổng, anh dừng lại, vuốt tay tôi và nói:
- Hãy sống tốt, em nhé.
Chúng tôi chia tay, bước vào cuộc sống mới. Tôi hướng về quê nhà, mang theo những kí ức và tình cảm của mình.
Cuộc sống, như một chiếc xe tải, tiếp tục lăn bánh và cuộc chia tay, giống như một trang mới mở ra. Bước đi là hành trình mới, nhưng kí ức sẽ mãi là nguồn động viên, là nguồn sức mạnh trong cuộc sống.

3. Tổng hợp tham khảo số 2
Khi anh anh dẫn tôi đến trường, tôi ẩn mình bên cạnh những cành cây, nhìn lén những hình ảnh quen thuộc. Tôi cố nhìn thật kỹ những chi tiết quen thuộc: những hình vẽ ô ăn quan trên gạch, những bảng tin,... để ghi sâu vào tâm trí, bởi không biết sau này tôi có cơ hội nhìn thấy chúng nữa không. Mỗi hình ảnh khiến tôi xúc động, lòng nghẹn ngào, và tôi không kìm lại được nước mắt. Bất ngờ, giọng gọi của cô Tâm vang lên, làm tôi giật mình. Tôi bước vào lớp để nói lời tạm biệt với cô Tâm và các bạn. Tôi không thể nói lên những tâm tư, chỉ biết ôm chặt cô và bạn bè. Cô ôm tôi và nói:
- Cô biết chuyện rồi. Cô thương em lắm!
Nói rồi cô quay xuống lớp:
- Bố mẹ bạn Thuỷ bỏ nhau. Thuỷ phải xa lớp ta, theo mẹ về quê ngoại.
Những tiếng 'ồ' kinh ngạc vang lên. Cả lớp sững sờ. Mấy đứa bạn thân mà ngày nào cũng sát vai nhau trong mấy năm qua khóc thút thít, các bạn bỏ chỗ ngồi đến nắm chặt tay tôi, tôi cảm động lắm.
Cô Tâm gỡ tay tôi, đi lại phía bục và lấy cây bút cùng với chiếc bút máy nắp vàng rất đẹp, đưa cho tôi và nói:
- Cô tặng em. Về trường mới, em cố gắng học tốt nhé.
Mặc dù rất muốn nhận, nhưng tôi đặt nhanh lên bàn và từ chối:
Thưa cô, em không dám nhận... em không được đi học nữa.
Cô giáo tái mặt và hỏi tôi:
- Sao vậy?
- Nhà bà ngoại em ở xa trường học lắm. Mẹ bảo sẽ sắm cho em một thúng hoa quả để ra chợ ngồi bán - Tôi trả lời.
Cô giáo tái mặt và nước mắt giàn giụa. Lũ bạn cũng khóc mỗi lúc to hơn. Tôi muốn ôm chặt cô và các bạn cả ngày, tôi không muốn rời xa họ. Nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến giờ học, tôi nức nở tạm biệt mọi người.
Rồi anh anh tôi dẫn tôi ra khỏi lớp. Tôi cảm thấy lòng mình đau xót, thật là không thể tin nổi. Tôi thầm ước chuyện này là mơ...

4. Tổng hợp tham khảo số 4
Mẹ tôi từ ngoài vọng ra:
- Thôi, hai đứa cậu chia đồ chơi ra đi.
Nghe thấy vậy, tôi giật mình, nâng cặp mắt tuyệt vọng nhìn anh Thành. Đêm qua, lòng tôi buồn đến mức nằm khóc đến sưng cả mắt. Sáng nay, anh trai không xuất hiện. Tôi ra vườn thì thấy anh ngồi dưới gốc cây hồng xiêm. Anh Thành quay lại, tôi đặt tay lên vai anh và ngồi xuống bên cạnh.
Chúng tôi im lặng. Bình minh rực rỡ, hoa vườn nở rộ, tiếng chim hò hẹn khắp nơi. Cảnh vật như thường, nhưng tôi cảm thấy lòng nặng nề.
Gia đình chúng tôi ấm áp. Anh và tôi yêu thương nhau. Lần trước, anh chơi bóng bị rách áo, tôi nghe đồn, lấy kim vá ngay và chạy đến sân bóng. Tôi bảo anh:
- Anh cởi áo ra, em vá cho. Em sẽ làm sao cho mẹ không biết đâu!
Từ đó, mỗi chiều, anh Thành đều đón tôi về. Đi chậm bước, nắm tay nhau, và cùng nhau trò chuyện. Nhưng giờ đây, chúng tôi sắp phải xa nhau mãi mãi.
Có tiếng giày dép trong nhà, mẹ gọi:
- Thằng Thành, con Thủy đâu?
Chúng tôi đứng dậy, liếc nhìn nhau và bước vào nhà.
- Chia đồ chơi đi! - Mẹ nói quát.
Anh Thành nói:
- Không chia nữa. Anh tặng em hết.
Tôi buồn, lắc đầu,
- Lằng nhằng mãi. Chia ra đi!
Tôi bảo anh:
- Được thôi, anh cứ chia ra vậy.
Đồ chơi không nhiều, nhưng anh Thành đều nhường hết cho tôi: bộ tú lơ khơ, bàn cá nhựa, những con ốc biển và bộ chỉ màu. Tôi chẳng quan tâm, chỉ lúc nhìn thấy anh chuẩn bị chia Vệ Sĩ và Én Nhỏ, tôi mới nói:
- Anh lại chia Vệ Sĩ và Én Nhỏ ra à? Sao anh độc ác thế!
Anh nhìn tôi, ánh mắt buồn bã:
- Anh nói với em rồi. Anh tặng em hết.
Nhưng nếu anh để lại hết cho tôi, thì ai sẽ gác đêm cho anh? Tôi hỏi:
- Nhưng như vậy, ai sẽ gác đêm cho anh?
Tôi đặt hai con búp bê về vị trí cũ. Chúng quấn tay nhau, nhìn nhau âu yếm. Tôi nói với anh:
- Anh xem chúng như đang cười kìa!
Cả hai anh em cười gượng. Sau một lúc, anh Thành nói:
- Để anh đưa em đến trường một lần nhé.
Hai anh em dẫn nhau ra đường. Tôi nắm chặt tay anh, như thời còn nhỏ. Nhìn quanh, tôi cảm thấy buồn bã và tiếc nuối. Gần trưa, chúng tôi mới đến trường. Cô giáo đang giảng bài. Chúng tôi nhìn xung quanh sân trường, từ cột cờ đến bảng tin và những vạch than vẽ ô ăn quan trên lề đường. Rồi tôi bật khóc.
- Ôi, em Thủy! - Cô giáo sững sờ gọi tên tôi.
Tôi bước vào lớp, nói trong nước mắt:
- Thưa cô, em đến… chào cô ạ!
Cô Tâm ôm tôi:
- Cô biết chuyện rồi. Cô thương em lắm!
Và cô quay xuống lớp:
- Bố mẹ bạn Thủy bỏ nhau. Thủy phải xa lớp ta, theo mẹ về quê ngoại.
Một tiếng “ồ” nổi lên kinh ngạc. Cả lớp sững sờ. Đã có tiếng khóc thút thít của mấy đứa bạn thân. Các bạn đến nắm tay tôi, tôi lại khóc to hơn.
Cô Tâm đi lại phía bục, mở cặp lấy một quyển sổ cùng với chiếc bút máy nắp vàng đưa cho tôi:
- Cô tặng em. Về trường mới, em cố gắng học tập nhé!
Tôi đặt quyển sổ và cây bút lên bàn, ngập ngừng:
- Thưa cô, em không dám nhận… em không được đi học nữa.
- Sao vậy? - Cô Tâm sửng sốt.
- Nhà bà ngoại em ở xa trường học lắm. Mẹ em bảo sẽ sắm cho em một thúng hoa quả để ra chợ ngồi bán.
Cô giáo sửng sốt. Tôi liền chào cô:
- Thôi chào cô, chào các bạn ạ!
Tôi cùng anh trai ra khỏi lớp. Khi vừa về đến nhà, hai anh em đã nhìn thấy một chiếc xe tải đỗ trước cổng. Mấy người hàng xóm đang giúp mẹ tôi khuân đồ đạc lên xe. Tôi chạy vội vào trong nhà mở hòm đồ chơi của nó ra. Tôi lấy con Vệ Sĩ ra đặt lên giường của anh. Mẹ tôi vào, dịu dàng nói:
- Đi thôi con.
Nhưng rồi một lát sau, tôi quay lại, đặt con Em Nhỏ cạnh con Vệ Sĩ. Tôi quay ra nói với anh Thành:
- Em để nó ở lại. Anh phải hứa với em không bao giờ để chúng nó xa nhau. Anh nhớ chưa? Anh hứa đi.
Khi nghe anh Thành nói: “Anh xin hứa”, tôi mới yên tâm rời đi.

