1. Mẹ - Bảo Vệ Con Trước Những Thách Thức Cuộc Đời
Tác Giả: Bùi Như Mai - Lớp 11 CA3 - THPT Trần Đại Nghĩa - TP Hồ Chí Minh
Người mẹ trong bức ảnh, bì bõm lội nước để dắt chiếc xe, gồng mình trong mưa, để lại ấn tượng sâu sắc. Tác giả nhận ra tình yêu thương vô điều kiện của mẹ, cảm thấy trách nhiệm phải làm mẹ vui. Mỗi ngày, Sài Gòn mưa tầm tã, người mẹ lội nước, đẩy xe để con được khô ráo. Hình ảnh ấm áp, cảm động, thể hiện tình mẫu tử bền bỉ giữa những cơn mưa cuộc đời.
Tình mẫu tử là sức mạnh, là phép nhiệm màu. Người mẹ chịu đựng, hy sinh cho đứa con, tạo nên tình cảm thiêng liêng. Mẹ không chỉ nuôi con lớn khôn mà còn giúp phụ nữ trưởng thành, dạy họ sống vị tha, vị kỷ, hy sinh. Mẹ yêu con nhiều, nhưng không phải lúc nào con cũng hiểu lòng mẹ, thương mẹ như thương con. Bức ảnh là minh chứng cho sức mạnh và lòng bền bỉ của tình mẫu tử. Mỗi người, hãy trân trọng, hiểu và thương yêu người mẹ của mình.
“Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”. Đối với những người bất hiếu, hãy nhìn vào những người mẹ chất phác, đầy tình thương, luôn hy sinh vì con. Tình mẫu tử vô điều kiện, là nguồn động viên mạnh mẽ để vượt qua khó khăn. Cảm ơn mẹ vì tình yêu thương, hy sinh bền bỉ. “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ, nghe không?”.


2. Mẹ không ở bên con nhưng con biết mẹ vẫn dõi theo con, con nhớ mẹ rất nhiều
Tác giả: Nguyễn Thị Kiều Vân - Học sinh lớp 8
Tôi mồ côi cha từ khi mới sinh, mẹ là người cha và người mẹ tuyệt vời nhất. Nhưng khi tôi chín tuổi, mẹ bỏ rơi tôi một mình. Chín tuổi, tôi hiểu mãi mãi không có mẹ bên cạnh. Mỗi bước chân tôi đi, bóng mẹ soi đường, chỉ tôi. Mẹ sống mãi trong tôi, người phụ nữ mạnh mẽ, lạc quan, yêu đời. Mẹ dạy tôi sống trung thực, biết ơn, tha thứ. Những điều mẹ để lại là tài sản quý giá nhất. Tôi nhớ mẹ nhiều, sẽ làm theo những gì mẹ dạy.
Mẹ đã vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng sẽ thế. Mẹ là ánh sáng soi đường, nụ cười mẹ mãi trong tôi. Tôi muốn nắm tay mẹ, ngồi vào lòng mẹ, nhưng tôi không thể. Mẹ thương yêu tôi, đã hi sinh cuộc đời để tôi sống tốt hơn. Tôi muốn sống thật tốt để mẹ vui lòng. Mẹ tôi là người tôi yêu quý nhất, giờ mẹ vẫn sống trong tâm trí tôi. Con sẽ sống để mẹ được hạnh phúc, vì mẹ đã sống vì con. Mẹ tôi rất tuyệt, chỉ có thể nói mẹ tôi rất tuyệt. Mẹ là người thế đó, con yêu mẹ rất nhiều. Đối với những ai còn mẹ, đừng làm mẹ phải khóc, dù chỉ là một lần!”


3. Mẹ yêu thương con vô điều kiện và luôn bao dung những lỗi lầm của con
Tác giả: Hà Thị Phương Linh - Lớp 12A1 - Trường THPT Nhân Việt - Quận Tân Phú - TP Hồ Chí Minh
Lúc còn nhỏ, mẹ thường bắt tôi ngủ trưa và học bài, nhưng tôi hay phản kháng. Tôi ghét mẹ vì thấy mẹ ác. Lớp cấp 2, tôi muốn ở riêng vì ghét bị xét nét. Tôi từng muốn mẹ không tồn tại. Lớp 9, tôi ép mẹ cho tôi học trường tư. Mọi lần mẹ đòi tôi ăn vạ bạn bè, tôi cáu kỉnh cãi lộn. Lớp 11, mâu thuẫn đạt đến đỉnh điểm, tôi làm mẹ đau bằng những hành động thiếu hiểu biết.
Lớp 12, cuộc sống thay đổi khi tôi gặp khó khăn với bạn bè. Mẹ luôn bên cạnh khi tôi suy sụp. Mẹ cho tôi cơ hội mới khi tôi muốn chuyển trường. Mặc dù mẹ la mắng, nhưng vẫn luôn quan tâm tới tôi. Tôi nhận ra tấm lòng của mẹ khi mẹ bất lực đưa tôi đi học. Tôi ấn tượng với sự hi sinh của mẹ và muốn trở về bên mẹ hơn.
Trưởng thành, tôi cảm nhận mẹ là người tốt. Cô giáo văn giúp tôi nhận thức về tấm lòng của cha mẹ. Tôi muốn xin lỗi mẹ vì không lắng nghe lời dạy, gây tổn thương cho mẹ. Dù vậy, tôi thấy may mắn vì đã nhận ra để trân trọng mẹ mỗi khoảnh khắc.”


4. Mẹ như là tia sáng của đời con
Tác giả: Tăng Văn Bình - Lớp 6 năm 2003 - Trường THCS Lý Nhật Quang - Thị trấn Đô Lương - Nghệ An
'Mỗi người đều có một người mẹ. Đó là một chỗ dựa tinh thần rất lớn mà ai cũng phải đáng quý trọng. Mẹ tôi cũng vậy, mẹ luôn luôn dành tình yêu thương lớn nhất cho chúng tôi để bù đắp nỗi mất mát về người cha.Tôi sinh ra đã không thấy được mặt cha. Đó là sự tổn thương rất lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, mẹ tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi gia đình. Nào là đóng gạch, cuốc mướn... mẹ làm hết. Nghĩ đến đây mà tôi rưng rưng nước mắt. Số mẹ tôi thật khổ! Mẹ làm vất vả đến như vậy mà vẫn không đủ ăn nên mẹ phải đi làm nghề dạy trẻ. May mắn lắm mẹ mới xin được vào một nơi ổn định.Bàn tay mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng đen vì làm việc vất vả. Nhưng tôi biết, vào những ngày Tết trong khi mọi người đang vui đùa chạy nhảy thì mẹ lại ra ngoài vườn lặng lẽ ngồi khóc. Những giọt nước mắt chứa đọng tâm hồn trong sáng, chung thủy của mẹ. Mẹ thật là cao cả! Mẹ vẫn luôn dõi theo từng bước đi của tôi như một động lực giúp tôi không ngừng học hỏi. Tôi còn nhớ có năm lúa thất (mất) mùa mẹ phải đi khuân vác gạch thuê cho người ta để kiếm tiền. Đôi vai mẹ bị chầy xước rất nhiều. Nhưng nó lại chưa đựng nhiều kỷ niệm đối với tôi. Đến bây giờ, mẹ vẫn không ngừng làm việc.Có lẽ ông trời không cho mẹ nghỉ. Tuy vậy, mẹ có một tâm hồn vẫn lạc quan, yêu đời. Tôi thật cảm phục trước mẹ. Năm tháng qua đi, mẹ vẫn phải chịu đựng bao nỗi đắng cay, ngọt bùi. Mẹ như là một tia sáng của đời con. Tôi biết mẹ ấp ủ trong mình một nỗi hy vọng: “Không để cuộc đời con lại giống mình phải gây dựng cho con một sự nghiệp”. Tôi biết vì tôi, mẹ có thể hy sinh tất cả, kể cả niềm vui.Vì thế mẹ rất nghiêm khắc khi tôi làm sai việc. Tôi thật khâm phục mẹ. Tôi phải phấn đấu để trở thành một người con ngoan để mẹ khỏi buồn lòng, để đền đáp công lao sinh dưỡng của mẹ. Mẹ là một người mẹ không giống với người mẹ nào. Trong mắt mẹ, tôi như là một hy vọng rực rỡ. Tôi vẫn luôn ghi nhớ câu nói: “Nếu mẹ là dòng sông, con là nước thì dòng sông không thể chảy được nếu thiếu nước”.

5. Mẹ
“Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”.
Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên, thì em lại chợt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em. Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta. Và mẹ em chính là người như vậy đó.
Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc. Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no. Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăn trông thật duyên dáng. Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ. Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ.
Nhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn” quả là không sai. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười. Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày. Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp.
“Bàn tay ta làm nên tất cả
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”.
Đúng vậy! nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lốn đến chừng này. Bàn tay ấy đã bị bao sậm, hằn những vết nứt nẻ. Bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ. Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ. Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vào nước muối. Đôi vai mẹ gầy gộc đã trở bao nhiêu là mưa nắng. Nhìn tất cả những thứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều. Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây cỏ đến chừng nào. Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình. Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà... thật nhanh nhẹn, gọn gàng. Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng. Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng.
Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em. Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em. Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua. Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ. Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặt lúa thì ai cũng kêu mẹ đi.
Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình. Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều. Em tự nhủ rằng sẽ cố gắng học tập thật giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ.
“Mẹ như biển cả mênh mông
Con luôn ghi nhớ công ơn của người”.


