1. Bài luận số 1
Hồi xưa, Lạc Việt là một vùng đất hoang vu, nhiều yêu quái như Ngư Tinh, Hồ Tinh, Mộc Tinh thường làm phiền dân lành.
Cha ta là Lạc Long Quân, thần Rồng, sống dưới nước nhưng thường lên cạn giúp dân. Cha diệt yêu quái, dạy dân cách chăn nuôi và trồng trọt. Mẹ ta thuộc dòng Thần Nông, sống ở núi cao Bắc. Một ngày, mẹ tới Lạc Việt, gặp cha ta. Cảm phục tài trí cha, mẹ mến cha và họ trở thành vợ chồng, sống ở cung Long Trang trên cạn.
Mẹ mang thai, sinh ra trăm trứng, nở thành trăm anh em. Những đứa trẻ này lớn nhanh, khỏe mạnh, đẹp đẽ. Vì là giống Rồng, cha con cảm thấy mệt mỏi sống ở cạn. Họ quyết định về Long Cung, nhưng do khác nhau nên chia ra: cha con xuống biển, mẹ con lên núi, giúp đỡ nhau khi cần.
Một ngày đẹp trời, cha con quyết định về, để lại mẹ một mình. Mẹ đợi mãi không thấy cha về, buồn bã nuôi con một mình. Vào đêm trăng hạ, mẹ ra biển gọi cha và họ đã về. Nhưng do khác biệt, họ quyết định sống xa nhau. Cha dẫn năm mươi con xuống biển, mẹ dẫn năm mươi con lên núi, chia cai quản các phương, giúp đỡ nhau khi cần. Cả con lớn nhất được chọn làm vua Lạc Việt, Hùng Vương, đóng đô ở Phong Châu. Từ đó, đất Lạc Việt có tên mới là Văn Lang.
Gia đình không còn sum họp, nhưng dù ở đâu, nhớ rằng chúng ta đều có nguồn gốc từ mẹ, cha là Rồng, mẹ là Tiên. Đến đời con cháu sau này, phải nhớ tình anh em, giúp đỡ nhau, mở rộng đất nước để tôn vinh con Rồng, cháu Tiên.

2. Bài luận số 4
Vào một thời xa xưa, khoảng bốn nghìn năm trước đây, Trái Đất vẫn còn nguyên sơ. Trên bờ muông, thú hoang chạy nhảy, chim hò hẹn vang lên khắp nơi. Dưới làn nước biếc mát, cá bơi lội vui tươi.
Tên ta là Âu Cơ, con út của Thần Nông - vị thần trách nhiệm trồng trọt trên thiên đình và chăm sóc công việc nông nghiệp dưới trần gian. Cha mẹ thương yêu ta, thường cùng chị em tiên nữ đi thăm quan khắp nơi.
Một lần, tại bờ suối mát, ta bắt gặp một chàng trai tuyệt vời. Chàng có vẻ ngoại hình hoàn hảo, mặc bộ áo lấp lánh ngọc trai, răng trắng như ngà voi, thân hình linh hoạt như cá mập trong làn nước. Giọng chàng vang lên như tiếng chuông, đôi mắt sâu thẳm như biển cả. Không cần nói, ta đã trở nên bối rối. Ta muốn trốn sau lưng chị em nhưng chàng đã nhìn thấy và tiếp cận. Tên chàng là Lạc Long Quân, con trai của Thần Long Nữ, chúa tể của biển khơi.
Ngày hôm sau, chàng quay trở lại với nhiều viên ngọc quý làm quà. Chị em tiên thoắt cái đã biến mất, chỉ còn mình ta đứng đó. Chúng ta kết hôn và sống hạnh phúc tại cung điện Long Trang.
Không lâu sau, ta mang thai. Chàng vui mừng lắm. Nhưng khi đẻ, bất ngờ chỉ thấy một cái bọc, bên trong có trăm quả trứng. Một ngày, khi ta đưa chúng ra ngoài, bất ngờ nghe thấy tiếng trẻ cười nô đùa. Khi tiến lại, ôi trời ơi! Một đàn trẻ đúng là trăm con đang chạy nhảy và cười vui vẻ. Bọc trứng của ta đã nở thành trăm đứa con. Một đứa con hạnh phúc, giờ đây hạnh phúc được nhân lên trăm lần.
Những đứa trẻ lớn nhanh chóng trở thành những chàng trai dũng mãnh.
Cuộc sống hạnh phúc của ta bắt đầu có phần buồn bã, chàng nhớ biển đến mức bàn thần, rồi quay trở lại thủy cung, để lại ta với bầy con, trông chờ ngày đêm. Ta gửi lời nhắn đến chàng:
- Tại sao chàng không ở lại và cùng ta nuôi dạy các con?
Chàng nói giống nhau nhưng khác biệt văn hóa, khó mà sống chung lâu dài. Chàng dẫn năm mươi con xuống biển, ta dẫn năm mươi con lên núi. Ngược xuôi miền, người núi và người biển khi cần giúp đỡ nhau. Ta hiểu và tôn trọng quyết định đó.
Lễ chia tay đầy xúc động. Ta nhìn theo cha con chàng đi xa, trái tim tràn đầy tình yêu thương.
Con trai lớn ở lại, được phong làm vua, gọi là Hùng Vương, xây đô ở Phong Châu. Truyền thống là con trưởng kế lên nối ngôi, gọi là Hùng Vương thứ hai, thứ ba... Mọi thứ kéo dài qua mười tám đời như vậy.
Về những đứa con, sau khi chia tay cha mẹ, chúng đi khắp nơi, tạo ra các bộ tộc, ngôn ngữ, văn hóa khác nhau. Mặc dù ít khi gặp nhau, nhưng tất cả vẫn luôn nhớ rằng chúng ta là anh em. Khi kẻ thù đến xâm lược, chúng đoàn kết, chiến đấu chung để đánh đuổi kẻ thù.
Vì vậy, trên đất Việt Nam ngày nay, có hơn năm mươi dân tộc nhưng tất cả đều là anh em, là con cháu của ta.

3. Tìm hiểu số 2
Vào thời kỳ xa xưa, ở vùng núi phía bắc, trong dòng họ thần Nông, ta được biết đến như một thiếu nữ tuyệt vời về vẻ đẹp. Cha mẹ đã đặt tên cho ta là Âu Cơ.
Nhiều chàng trai xuất sắc đã đến cầu hôn, nhưng không ai chiếm được trái tim của ta. Dù cha mẹ khuyên bảo rằng con cần lấy chồng, nhưng trong số những chàng trai đó, con phải chọn một người. Vì thương cha mẹ, nhiều đêm con thức trắng, không biết lựa chọn ai trong số họ. Cuộc sống trở nên nhạt nhòa, đến khi nghe nói về vùng đất Lạc Việt, nơi có hoa thơm cỏ lạ, con quyết định tới đó thăm quan cùng cha mẹ.
Một buổi sáng trời đẹp, con dạo bước trên bờ biển tuyệt vời, sóng biển xô bờ trắng xoá. Không cần suy nghĩ, con lao mình vào biển, giữa làn sóng và gió mát lành. Cùng các hầu nữ, chúng ta vui vẻ chơi đùa trên biển. Nhưng không lâu sau, chúng ta đã bị sóng đưa ra xa bờ. Trong lúc hoảng sợ, một chàng trai hình rồng xuất hiện, sức mạnh phi thường, đã nhanh chóng đưa chúng ta về bờ. Ta nói với chàng: 'Cảm ơn chàng đã cứu lấy chúng ta. Trước khi tri ân, tôi muốn biết tên chàng và quê quán.' Nghe nói về sứ mệnh cứu giúp, chàng nói rằng chàng là Lạc Long Quân, con trai thần Long Nữ, sống dưới nước. Thỉnh thoảng, chàng lên cạn giúp đỡ và dạy dỗ dân lành về nông nghiệp và cuộc sống.
Một ngày, chàng tới cầu hôn với ta. Ta hạnh phúc vì ước mơ của mình đã thành hiện thực. Cha mẹ cũng vui mừng vì Lạc Long Quân là một người phù hợp với ta. Chúng ta có một đám cưới tráng lệ và sau đó, chúng ta sống hạnh phúc ở cung điện Long Trang.
Không lâu sau, ta mang thai. Khi sinh, ta đẻ ra một cái bọc chứa trăm quả trứng, mỗi quả nở ra một đứa con khỏe mạnh, đẹp đẽ và độc đáo. Đàn con không cần sự chăm sóc mà cũng tự lớn lên mạnh mẽ như thần.
Nhưng một ngày, Lạc Long Quân, quen sống dưới nước, không quen với cuộc sống trên cạn, đành từ biệt mẹ con ta để trở về thuỷ cung. Ở lại một mình cùng đàn con, những ngày chờ đợi trở nên buồn bã. Ta gọi chàng lên và than rằng:
- Sao chàng lại bỏ ta và con đi, không ở lại cùng ta nuôi dạy các con?
Chàng trả lời:
- Ta là nòi rồng ở miền nước sâu, nàng là dòng tiên ở vùng núi cao. Người ở cạn, người ở nước, tính tình và phong tục khác nhau, khó mà sống chung lâu dài. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau quản lý các vùng. Khi cần giúp đỡ, người núi và người biển sẽ hỗ trợ nhau, nhớ giữ lời hẹn.
Nghe chàng nói, ta hiểu và chấp nhận. Chúng ta chia tay nhau để bắt đầu hành trình mới.
Con trưởng theo ta được phong làm vua, mang hiệu Hùng Vương, xây dựng đô ở Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang. Thời gian trôi qua, triều đình thịnh vượng với tướng lĩnh xuất sắc. Con trai vua được gọi là Lang, con gái vua là Mị Nương. Khi vua qua đời, ngôi đền được truyền ngôi cho con trưởng, mỗi đời vua đều mang hiệu là Hùng Vương. Không có sự thay đổi. Vì câu chuyện này, con cháu Việt Nam thường tự hào nói về mình là Con Rồng Cháu Tiên, hậu duệ của Vua Hùng.

4. Tham khảo số 5
Tôi là bà Âu Cơ, thuộc dòng họ Tiên, là con gái của Thần Nông, vị thần trách nhiệm trồng trọt trên trời đất. Hôm nay, tôi hạnh phúc gặp gỡ các cháu sau hơn 4000 năm kể từ khi nước Việt được khai sinh. Các thầy cô luôn nhắc nhở: Con cháu người Việt thuộc giống Rồng Tiên. Trên đất Việt Nam, từ Nam chí Bắc, tất cả chúng ta là anh em con cháu cùng một nhà. Bây giờ, tôi sẽ kể một câu chuyện để giúp các cháu hiểu rõ điều đó.
Thời xa xưa, đất nước chúng ta hoang sơ, dân cư thưa thớt. Con người và thiên nhiên hòa mình trong sự gần gũi và hòa hợp. Khi đó, tôi mới 18, ham thích hoa thơm và cỏ lạ. Nghe nói ở vùng Lạc Việt có nhiều cảnh đẹp, tôi cùng các tiên nữ giang trần thăm quan. Không ngờ, trong lúc hái hoa bên bờ suối, tôi gặp một chàng trai không phải người thường. Vóc dáng và cốt cách của chàng khiến tôi ngạc nhiên. Buổi đầu gặp, tôi đã cảm mến, nhưng chẳng dám làm quen.
Hôm sau, khi tôi lại ra bãi hái hoa, tôi lại gặp chàng trai kia. Qua trò chuyện, tôi biết chàng là Lạc Long Quân, thuộc giống Rồng, là con của Long Vương.
Sau vài lần gặp, tôi và Lạc Long Quân đến với nhau, kết thành tình vợ chồng. Cha mẹ tôi biết chuyện và vì thấy đôi trẻ yêu thương nhau, họ cho tôi sống tại cung điện Long Trang.
Sống với Lạc Long Quân, tôi có thai, niềm vui tràn trề. Khi đến ngày sinh, tôi đẻ ra một cái bọc không hơn, nhưng may mắn, đó là trứng. Một ngày, từ trong bọc nở ra trăm người con, khỏi ngô tuấn tú, đẹp đẽ lạ thường. Chúng ta hạnh phúc sống bên nhau, nhưng một ngày, Lạc Long Quân có chuyện muốn nói.
Chàng muốn đưa năm mươi con xuống biển, tôi đưa năm mươi con lên núi để mỗi vùng có một lãnh thổ riêng. Chúng ta tưởng kế dài lâu. Tôi buồn, nhưng sau cùng cũng chấp nhận.
Tôi là bà Âu Cơ, vợ của Lạc Long Quân. Tổ tiên của các cháu là những người đã góp phần xây dựng nên nước Việt Ngũ Châu. Các cháu hãy tự hào về nguồn gốc và tình cảm đoàn kết của dòng họ. Mỗi năm, hãy nhớ đến ngày giỗ Tổ để tôn vinh những người đi trước, để lại di sản cho con cháu mai sau.

5. Tham khảo số 4
Quả thực, thời gian trôi nhanh đến khó tin, 4000 năm chỉ như một thoáng qua. Hồi đó, nhà ta nằm ở vùng núi cao, nơi suốt năm thơm phức của hoa, suối róc rách. Tôi là Âu Cơ, được cha mẹ đặt tên khi mới mười sáu tuổi, xinh đẹp như trăng rằm. Thích phiêu lưu trên những ngọn núi, tận hưởng hương hoa và cỏ lạ cùng bạn bè.
Hàng ngày, tôi lang thang trong rừng đẹp, cho đến một ngày, lạc mất đường về. Trong lo âu, tôi gặp Lạc Long Quân, chàng trai tuấn tú, cao to. Chàng giúp tôi rời khỏi rừng đó với sự vui vẻ.
Sau những gặp gỡ, tôi biết Lạc Long Quân, một người rồng thích sống dưới nước, thỉnh thoảng lên cạn giúp đỡ dân làng và dạy họ trồng trọt.
Trước tài năng và lòng tốt của chàng, chúng tôi nhanh chóng nên vợ chồng. Cuộc sống hạnh phúc, đôi ta cùng nhau dạo chơi khắp nơi, từ rừng đến biển.
Không lâu sau, tôi mang thai, cả gia đình háo hức mong đợi đứa con đầu lòng. Thế nhưng, ngày tôi sanh ra một bọc trứng lạ thường. Một khoảnh khắc sau, trứng nở ra trăm người con trai, tất cả đều đẹp đẽ, khôi ngô.
Với gia đình hạnh phúc, chúng tôi lang thang, tận hưởng cuộc sống. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nét buồn trên mặt Lạc Long Quân, tôi cảm thấy không yên bởi chàng thường nhìn về phía biển, nơi gia đình chàng đang chờ đợi.
Rồi một ngày, Lạc Long Quân quyết định trở về gia đình dưới nước, để lại tôi với đàn con nhỏ. Chàng đi, tôi ở lại ngóng trông, cùng đám trẻ hỏi:
- Cha đâu rồi mẹ? Khi nào cha trở về?
Tôi không biết trả lời như thế nào, vì chàng đi mà không hẹn ngày trở lại. Hàng ngày, tôi dẫn con ra bờ biển, ngóng về phía biển, nhưng chẳng thấy chàng. Đến một ngày, tôi quyết định kêu gọi chàng trở về:
- Chàng có ý định bỏ mẹ con mà đi sao? Chàng có biết mẹ con ngày đêm đang mong đợi chàng không?
Chàng trả lời:
- Ta vốn sống ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở nơi non cao. Sự khác biệt giữa người sống cạn và sống dưới nước là khá lớn. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, để mỗi nhóm có một phương hướng riêng.
Nghe chồng nói như vậy, tôi bất ngờ phản đối:
- Không! Ta không muốn gia đình mỗi người một nơi. Ta không muốn xa con cái, xa chàng.
Lạc Long Quân giải thích:
- Chúng ta đã từng hạnh phúc và gắn bó, khoảng cách không thể chia lìa chúng ta. Hãy chia sẻ khó khăn và giúp đỡ nhau nếu gặp khó khăn.
Nghe lời khuyên, tôi đành nghe theo. Ngày chia tay, tôi nhìn chàng và đàn con xa dần, lòng buồn không tả. Từ nay, tôi phải xa chúng, không biết bao giờ mới gặp lại.
Con trai cả của tôi lên làm vua, đặt nước là Văn Lang. Các con khác lập ra các dân tộc với nhiều phong tục tập quán. Mặc dù xa cách, nhưng tôi và Lạc Long Quân vẫn giữ tình cảm, đặc biệt là giữa các con, không gì có thể chia lìa tình thân của chúng ta.
Các cháu biết không, chúng ta là anh em, con cháu cùng một nhà. Hãy giữ vững tình đoàn kết, giúp đỡ nhau, các cháu nhé!

