1. Phân tích bài 'Chó sói và Cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten' bài số 1
Văn bản “Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phong-ten' thuộc sự sáng tác của Hi-pô-lít Ten (1828 - 1893), viện sĩ Viện Hàn Lâm Pháp, nhà nghiên cứu văn học và triết gia nổi tiếng thế kỉ 19.
Bằng cách so sánh hình tượng con cừu và chó sói giữa Buy-phông (1707 - 178S) - nhà vạn vật học và La Phông-ten (1621 - 1695) - nhà thơ ngụ ngôn Pháp, Hi-pô-lít Ten làm nổi bật đặc trưng của sáng tạo nghệ thuật.
Phần thứ nhất nói về con cừu
Buy-phông mô tả con cừu như là thực tế với đặc tính ngu ngốc, sợ sệt, tụ tập thành bầy và thục nữ. Ngược lại, La Phông-ten vẽ nên hình ảnh tâm hồn, tình mẫu tử của con cừu, thể hiện lòng nhân ái và hy sinh của người mẹ.
Phần thứ hai nói về con sói
Chó Sói trong thơ La Phông-ten không chỉ là kẻ trộm cướp khốn khổ, mà còn là biểu tượng của sự bất hạnh. Hi-pô-lít Ten nhấn mạnh mặt đói meo, bị truy đuổi của con sói, tạo nên hình ảnh độc ác nhưng đồng thời đầy thương cảm.
Melodramatic, hài hước và sâu sắc, văn bản của Hi-pô-lít Ten cho thấy sự chênh lệch giữa khoa học và nghệ thuật, làm nổi bật tính chất tưởng tượng và biểu cảm trong văn học.
Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn là một kiệt tác nghệ thuật, từ ngôn ngữ hình tượng đến sự biểu cảm tưởng tượng, Hi-pô-lít Ten khéo léo làm nổi bật đặc trưng của văn bản nghệ thuật.

3. Phân tích bài 'Chó sói và Cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten' bài số 2
Hi-pô-lít Ten (1828 - 1893), nhà triết gia, sử gia và nghiên cứu văn học, là viện sĩ Viện Hàn lâm Pháp. Ông là tác giả của tác phẩm nổi tiếng về văn học: 'La Phông-ten và thơ ngụ ngôn' xuất bản lần đầu vào năm 1853 và đã được tái bản nhiều lần. Cuốn sách gồm 3 phần, mỗi phần chia thành nhiều chương. Bài 'Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten' được trích từ chương II, phần thứ hai.
Trong đoạn văn này, ông đã so sánh con chó sói và con cừu giữa La Phông-ten và nhà vạn vật học Buy-phông (1707-1788). H. Ten thậm chí nêu bật tính cách sáng tác nghệ thuật là phải in đậm dấu ấn riêng biệt của tác giả.
Bài văn nghị luận này chia thành 2 đoạn:
1. Từ đầu đến… thân thương như thế: Hình tượng con cừu trong thơ La Phông-ten.
2. Phần còn lại: Hình tượng con chó sói trong thơ La Phông-ten.
H. Ten sử dụng biện pháp so sánh giữa hình tượng con cừu và con chó sói trong thơ La Phông-ten và đoạn nhận xét của Buy-phông về hai loài vật này. Lập luận được trình bày theo 2 bước: con cừu và chó sói dưới bút của La Phông-ten, rồi so sánh với quan điểm của Buy-phông. Điều này làm nổi bật tính sáng tạo của tác phẩm nghệ thuật.
Chúng ta hãy xem xét hình ảnh của con cừu và con chó sói dưới bút của Buy-phông. Ông mô tả chúng bằng ngòi bút chính xác của một nhà khoa học. Cừu được miêu tả nhút nhát, hiền lành, sợ sệt và đần độn. Chúng thậm chí không biết tránh nỗi nguy hiểm và đứng lì nguyền rủa trong tuyết rơi. Chó sói, theo Buy-phông, thì là loài thú dữ sống hoang dã, kết bầy khi săn mồi và sống lặng lẽ sau cuộc chinh chiến.
Buy-phông tập trung vào các đặc tính tự nhiên của cừu và sói, trong khi La Phông-ten chú ý đến đời sống tâm hồn của chúng. Con cừu trong thơ La Phông-ten được mô tả nhân văn, thân thương và tốt bụng. Chúng thậm chí có tình mẫu tử và sẵn lòng hy sinh cho con cái. Chó sói, ngược lại, là bạo chúa và độc ác. H. Ten chú ý đến các khía cạnh khác nhau, tạo nên sự khác biệt giữa văn bản khoa học và văn bản nghệ thuật.
La Phông-ten sử dụng trí tưởng tượng phong phú để nhân vật hóa cừu và sói. Chú cừu non không chỉ là một con vật, mà còn có suy nghĩ, nói năng và hành động như người. Chó sói, ngược lại, được nhìn nhận qua góc độ của nhân vật ác độc và đầy hiểm ác.
Bài văn của H. Ten không chỉ là một nghiên cứu về tự nhiên học, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật sáng tạo. Ông giúp người đọc nhận ra sự khác biệt giữa văn bản khoa học và văn bản nghệ thuật, qua đó làm nổi bật tính chất độc đáo và phong cách riêng của tác phẩm nghệ thuật.
Bài thơ ngụ ngôn 'Chó sói và cừu' không chỉ mô tả về thế giới tự nhiên, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật sáng tạo, chứng minh sức mạnh của trí tưởng tượng và tầm quan trọng của việc hiểu biết văn hóa và xã hội trong việc sáng tác nghệ thuật.

3. Phân tích bài 'Chó sói và Cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten' bài số 2
Nghệ thuật văn học là không gian thăng trầm của hiện thực, mở ra tâm hồn mỗi nhân vật. Trái ngược, văn bản khoa học đắm chìm trong nghiên cứu tự nhiên, rút ra nhận định về sự vật. 'Chó sói và Cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten' là tác phẩm nghiên cứu nổi tiếng của Hi-pô-lít Ten, so sánh và khám phá sự khác biệt giữa văn bản khoa học và nghệ thuật. Dưới góc nhìn khác nhau, chó sói và cừu tạo nên sự đối lập. Chó sói hung ác nhưng đôi khi đáng thương. Cừu thân thiện nhưng ẩn sau vẻ yếu đuối là con vật tốt bụng.
Hi-pô-lít Ten (1828-1893) - nhà nghiên cứu văn học lừng danh của Pháp - đã tận dụng thơ ngụ ngôn của La-phông-ten để nghiên cứu sự khác biệt giữa văn bản khoa học và nghệ thuật. Buy-phông, một nhà khoa học, chỉ ra tính tự nhiên ngu ngốc và sợ sệt của loài cừu. Chúng sống theo bầy, đủ nhỏ tiếng làm chúng co rúm lại. Loài cừu chậm chạp, kém linh hoạt và sống theo lối sống rập khuôn. Ngược lại, La-phông-ten tập trung vào tâm hồn cừu, vẻ thân thiện và tình mẫu tử của chúng.
Sói thường được biết đến là loài hung ác, nhưng La-phông-ten đã khám phá khía cạnh khác của chúng, 'khốn khổ và bất hạnh'. Sói sống cô đơn và luôn đói khát, nhưng cũng mang trong mình nét đáng thương. Mặc dù độc ác, chúng lại vụng trộm và thường bị đói khát. Sự tài năng của H.Ten là vận dụng biện pháp so sánh để làm nổi bật đặc trưng của nghệ thuật sáng tạo, nhìn nhận sự vật dưới nhiều góc độ khác nhau.
Đoạn trích Chó sói và Cừu trong thơ ngụ ngôn của La-phông-ten là một tác phẩm xuất sắc của H.Ten. Bằng cách chặt chẽ bố cục và lời lẽ sắc bén, ông chỉ ra sự khác biệt giữa nhà khoa học và nhà thơ trong việc nhìn nhận hai loài vật. Ông muốn thể hiện tài năng của La-phông-ten trong việc xây dựng hình ảnh, đồng thời nhấn mạnh sự độc đáo của nghệ thuật so với khoa học.

5. Phân tích bài 'Chó sói và Cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten' bài số 6
Thể loại ngụ ngôn thường sử dụng hình tượng loài vật để nói về con người. Các câu chuyện ngụ ngôn mang ý nghĩa xã hội và giáo dục sâu sắc. Hi-pô-lít Ten, một nhà nghiên cứu văn học lừng danh, đã tận dụng thể loại này trong công trình 'Chó sói và Cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten'. Bài nghiên cứu được trích từ chương II, phần II của tác phẩm in năm 1853.
Trình bày có hai phần chính: Phần một (từ đầu đến 'tốt bụng như thế'): mô tả hình tượng cừu. Phần hai (phần còn lại): mô tả hình tượng chó sói. Trong cả hai phần, tác giả sử dụng nghiên cứu của nhà khoa học Buy-phông để làm nổi bật hình ảnh của cả hai loài vật. Mạch nghị luận tương đối giống nhau, xen kẽ giữa La Phông-ten và Buy-phông.
Buy-phông tiếp cận cừu và sói từ góc độ khoa học, tránh những đặc điểm con người gán cho chúng. Ông không nhấn mạnh 'sự thân thương của cừu' hay 'nỗi bất hạnh của sói' vì đó không phải là đặc điểm tiêu biểu của chúng. La Phông-ten, sáng tác theo thể loại ngụ ngôn, nhân cách hoá cả cừu và sói, tạo nên hình ảnh sống động.
La Phông-ten xây dựng hình tượng con cừu đặc biệt, đặt chúng đối diện với sói bên dòng suối. Tình huống này làm nổi bật tính hiền lành, nhút nhát - đặc điểm tiêu biểu của cừu. Buy-phông lại giữ quan điểm khoa học, không nhìn nhận những đặc điểm con người gán cho loài vật.
Hình ảnh chó sói được xây dựng dựa trên đặc tính săn mồi của chúng. La Phông-ten nêu lên hai luận điểm: chó sói đáng cười vì đói meo và đáng ghét vì làm hại đến người khác. Tác giả phân tích hình tượng chó sói thông qua những gợi ý: con sói gầy guộc, tham lam kiếm thức ăn, làm hại đến cừu non. Nhìn chung, La Phông-ten nhấn mạnh sự đặc biệt và tính nhân văn của ngụ ngôn trong sáng tác của mình.

6. Phân tích bài 'Chó sói và Cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten' bài số 5
Hi-pô-lít Ten (1828 – 1893) - một nhà nghiên cứu văn học và nhà hoạt động văn hóa nổi tiếng thế kỉ XIX. Tác phẩm 'La Phông-ten và thơ ngụ ngôn' của ông, nổi bật với bài 'Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten'. Jean De La Fontaine - nhà thơ ngụ ngôn Pháp, tác giả nổi tiếng với tập thơ 'Ngụ ngôn' (1666 – 1694) gồm 12 quyển. Ông là biểu tượng của văn học Pháp với phong cách thơ nhẹ nhàng, dí dỏm, chất thơ dân gian.
La Phông-ten sáng tác nhiều thể loại văn học như truyện, thơ, tiểu thuyết, kịch. Tuy nhiên, ông trở nên nổi tiếng toàn cầu với tập thơ ngụ ngôn, nơi ông nhân cách hóa các loài vật, tạo ra những câu chuyện dí dỏm và sâu sắc về cuộc sống và xã hội. Thơ ngụ ngôn của La Phông-ten không chỉ chiến đấu mà còn trữ tình, là biểu tượng văn hóa của Pháp.
La Phông-ten kết hợp giữa chiến đấu và trữ tình trong thơ ngụ ngôn. Tác phẩm của ông tượng trưng cho xã hội Pháp thời kỳ đó với mọi tầng lớp và mâu thuẫn. Hình ảnh Vua – Sư tử trong 'Ngụ ngôn' của ông tượng trưng cho quyền lực độc tài. Ngày nay, thơ ngụ ngôn của La Phông-ten vẫn giữ nguyên giá trị văn hóa và thời sự sâu sắc.

