1. Bài tham khảo số 1
Văn học Việt Nam thế kỉ XX chứng kiến sự chuyển đổi từ trung đại phong kiến sang văn hóa hiện đại trong xã hội thực dân. Tuy nhiên, đến những năm 1920, vẫn chưa xuất hiện nhiều tác phẩm văn xuôi chất lượng. Truyện và kí Nguyễn Ái Quốc là một tập truyện kí xuất sắc, thể hiện nghệ thuật hiện đại và tình yêu nước của tác giả. Trong số đó, truyện Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu nổi bật với nghệ thuật trào phúng sắc sảo.
Truyện mô tả cuộc gặp giữa Va-ren - Toàn quyền Đông Dương và Phan Bội Châu - anh hùng dân tộc, sử dụng trào phúng để châm biếm và lột trần bản chất của Va-ren. Tình huống đối lập giữa họ tạo nên tiếng cười trào phúng, nhấn mạnh sự mâu thuẫn và hài hước trong tình cảm xã hội.
Nghệ thuật trào phúng làm nổi bật sự đối lập giữa Va-ren - người phản động và Phan Bội Châu - anh hùng dân tộc. Sự im lặng của Phan Bội Châu trước lời dụ dỗ của Va-ren là biểu hiện của sự khinh bỉ và không thể giao tiếp giữa hai thế giới đối lập.
Đoạn kết với nụ cười của Phan Bội Châu khiến Va-ren trở thành hề lố, là sự châm biếm và phê phán sâu sắc đối với kẻ thù. Tác phẩm này không chỉ thể hiện tình yêu nước mà còn là sự sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Ái Quốc, đặt nền móng cho văn học hiện đại Việt Nam.

2. Tham khảo số 3

3. Tham khảo số 2
Trong thời kì Nguyễn Ái Quốc sống và hoạt động tại Pháp, ông đã sáng tác một số truyện ký bằng tiếng Pháp như Vi hành, Lời than vãn của bà Trưng Trắc, Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu... Đó là những tác phẩm phong cách và tiên tiến, thể hiện quan niệm sử dụng văn chương để hỗ trợ chính trị và dân tộc.
Tác phẩm Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu được đăng trên báo Người cùng khổ số 36 - 37 vào tháng 9, 10 - 1925. Truyện gồm ba phần: phần 1, Va-ren đến Sài Gòn và được đón tiếp bởi bọn tay chân linh đình; phần 2, Va-ren dừng ở Huế và bị bù nhìn đãi yến, đeo mề-đay Nam Long bội tinh; phần 3, Va-ren đến Hà Nội và gặp Phan Bội Châu đang bị thực dân Pháp cầm tù với án tử hình.
Trong cuộc đối đầu giữa Va-ren và Phan Bội Châu, ngòi bút châm biếm sâu sắc của Nguyễn Ái Quốc được thể hiện. Ông sử dụng thủ pháp tương phản để tạo ra sự sắc bén trong cuộc chiến đấu.
Va-ren được mô tả là “tận xà lim” nơi Phan Bội Châu “đang rên xiết”. Va-ren là người “đã phản bội giai cấp vô sản Pháp, tên chính khách bị đồng bọn đuổi ra khỏi tập đoàn, đã ruồng bỏ quá khứ, lòng tin và giai cấp của mình”... Phan Bội Châu là người “đã hi sinh cả gia đình và của cải”, phải “sống xa quê hương” để cứu nước và nhân dân, bị thực dân “kết án tử hình vắng mặt”, đang bị “đeo gông” chờ ngày lên “máy chém”. Hai nhân vật đối đầu, một là “kẻ phản bội nhục nhã”, một là “bậc anh hùng, vị thiên sứ, đấng xả thân vì độc lập, được 20 triệu con người trong vòng nô lệ tôn sùng.”. Ngòi bút của Nguyễn Ái Quốc biểu lộ thái độ yêu, ghét, tôn trọng và khinh bỉ rất rõ ràng, dứt khoát.
Bằng trí tưởng tượng kỳ diệu, tác giả vạch trần bộ mặt xảo quyệt, giả nhân giả nghĩa, thủ đoạn dụ dỗ và mua chuộc của tên thực dân cáo già! Va-ren “tay phải giơ ra bắt tay Phan Bội Châu trong nhà tù ảm đạm”. Va-ren dụ dỗ Phan Bội Châu hãy “trung thành”, “cộng tác”, “hợp lực” với nước Pháp vì sự nghiệp “khai hóa và công lí”. Hắn khuyên nhà cách mạng Việt Nam đừng “xúi giục” đồng bào ta nổi lên chống Pháp... Hắn khoe mẽ ở Đông Dương “nền dân chủ... nhờ Chúa, rất là tốt!”... Cuối cùng hắn tự vạch trần chân tướng là một kẻ phản bội, tên cơ hội hãnh tiến: “Ông hãy nhìn tôi này, ông Phan Bội Châu! Trước tôi là Đảng viên xã hội đấy và giờ đây thì tôi làm Toàn quyền!...”.
Ngôn ngữ châm biếm đầy khinh bỉ. Lối viết ngắn, tạo ra tình huống độc đáo về cuộc đối đầu giữa Va-ren và Phan Bội Châu. Trang văn của Nguyễn Ái Quốc trở thành thanh gươm chống lại thực dân, chống kẻ thù xâm lược! Rất sắc bén!

4. Tham khảo số 5
Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu là một tác phẩm ngắn độc đáo của Nguyễn Ái Quốc, sáng tạo năm 1925 sau khi nhà cách mạng Phan Bội Châu bị thực dân Pháp bắt cóc từ Trung Quốc về Việt Nam và bị xử tù chung thân. Trước sự đấu tranh gay gắt của nhân dân đòi thả cụ Phan, họ phải ban hành ân xá và đưa cụ về giam lỏng tại Bến Ngự, Huế cho đến ngày cụ qua đời (1940).
Va-ren trước đây là thành viên Đảng Xã hội Pháp. Sau khi phản bội Đảng, hắn được bổ nhiệm làm Toàn quyền Đông Dương, thay thế Méc-lanh bị chiến sĩ cách mạng Phạm Hồng Thái ám sát và phải trở về nước. Trước khi sang Đông Dương nhậm chức, Va-ren tuyên bố quan tâm đến cụ Phan Bội Châu. Ngay lập tức, Nguyễn Ái Quốc sáng tác Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu để phơi bày bộ mặt lố bịch và bản chất xấu xa của hắn.
Không chỉ giống một bài kí sự, tác phẩm này thực chất là một truyện ngắn hư cấu (nghĩa là tưởng tượng dựa trên những yếu tố có thật).
Trong cuộc gặp giữa Va-ren và Phan Bội Châu, Nguyễn Ái Quốc thể hiện ngòi bút châm biếm sâu sắc. Va-ren (kẻ thống trị) và Phan Bội Châu (tù nhân) được xây dựng bằng nghệ thuật tương phản, với Va-ren là một kẻ bất lương đối lập với cụ Phan Bội Châu - người cao cả và vĩ đại.
Ngôn ngữ của tác phẩm giúp đặc sắc hóa tính cách của từng nhân vật. Nguyễn Ái Quốc sử dụng ngôn ngữ trần thuật để mô tả tính cách của Va-ren, trong khi đối với Phan Bội Châu, ông sử dụng phương pháp đối lập, thể hiện qua sự im lặng của nhân vật này.
Va-ren, với tư cách Toàn quyền Đông Dương, thể hiện những trò lố đầu tiên khi hứa chăm sóc cụ Phan Bội Châu. Tuy nhiên, tác giả mỉa mai và đặt câu hỏi nghi vấn về sự gượng ép trong lời hứa này. Điều này cho thấy Va-ren là một kẻ nham hiểm, xảo quyệt, lời hứa chỉ là để đối phó với áp lực của công luận.
Như vậy, tác phẩm Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu không chỉ là sự sáng tạo về hình thức mà còn là tác phẩm châm biếm với sự xâm lược của quân thực dân và tình yêu nước mãnh liệt của Nguyễn Ái Quốc.

5. Tác phẩm tham khảo số 4
Chẳng những Bác Hồ được biết đến qua những bài thơ sâu sắc, giàu ý nghĩa mà còn trong thời gian hoạt động tại nước ngoài, đặc biệt là ở Pháp, Nguyễn Ái Quốc đã sáng tác những tác phẩm bằng chữ Pháp mang tính chiến đấu mạnh mẽ. Trong số đó, trò lố về Va-ren và Phan Bội Châu là một tác phẩm nổi bật. Tác phẩm này vừa thể hiện vẻ đẹp nhân cách, phẩm chất anh hùng của Phan Bội Châu, vừa phơi bày bản chất xảo quyệt của Va-ren.
Câu chuyện bắt đầu với cuộc gặp giữa hai nhân vật: lãnh tụ cách mạng Phan Bội Châu và Va-ren, người sang Việt Nam nhận chức toàn quyền Đông Dương. Thực tế, không có cuộc gặp này, chỉ là tình huống hư cấu nhằm vạch trần bộ mặt bịp bợm, hèn hạ của Va-ren. Điều này được thể hiện rõ qua từ ngữ mỉa mai, châm biếm của Nguyễn Ái Quốc.
Va-ren cố gắng thuyết phục Phan Bội Châu từ bỏ ý định chiến đấu vì độc lập dân tộc. Hắn không chỉ đe dọa mà còn sử dụng những ví dụ về những kẻ phản bội để thuyết phục. Tuy nhiên, bản chất xảo trá, bịp bợm của Va-ren dần được vạch trần qua cuộc đối đầu với cụ Phan Bội Châu.
Trong trận màn hài kịch này, sự im lặng của Phan Bội Châu thể hiện thái độ vững vàng. Ông không để mặt, không để lời nói của Va-ren ảnh hưởng đến ý chí cách mạng của mình. Phan Bội Châu cuối cùng đã phản kháng quyết liệt, nhổ vào mặt Va-ren, khẳng định rằng sự khinh bỉ đã đạt đến đỉnh điểm.
Tác phẩm được viết bằng chất giọng châm biếm, mỉa mai, hóm hỉnh. Qua đó, nổi bật lên phẩm chất đáng quý của Phan Bội Châu và bản chất lố bịch, xấu xa của Va-ren.

