1. Bài tham khảo số 1
“Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ do chiếu qua,
Buồn rải ánh vàng lại láng
Lên cánh đồng buồn giăng xa.'
Tác phẩm Con đường mùa đông được tác giả Puskin sáng tác vào năm 1826. Thời điểm này vào khoảng tháng 12 lúc này các cuộc nổi dậy được phát triển mạnh mẽ. Bị đi đày, nhà thơ vô cùng sợ hãi và lo lắng không hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mắt. Trong giai đoạn đó con đường sự nghiệp của Puskin chứa đầy những động cơ sâu sắc cùng tình cảm rất đáng lo ngại đối với những người đồng đội của mình. Các nhà viết tiểu sử cho rằng tác phẩm này được viết trong quá trình mà nhà thơ trên hành trình đi thẩm vấn ngài thống đốc Pskov. Chắc hẳn công việc này đối với nhà thơ mang rất nhiều điều sâu sắc và ý nghĩa hơn so với cái nhìn đầu tiên. Nó chứa biết bao triết lý và ẩn dụ.
'Con đường mùa đông' gồm có tất cả là bảy khổ thơ có mối quan hệ chặt chẽ về ý nghĩa. Khổ thơ đầu và khổ thơ cuối được liên kết với nhau bởi một chủ đề chung đó là buồn và chán. Khổ thơ đầu tác giả đã nhắc đến trăng (trăng soi đường) còn ở khổ thơ cuối là (mặt trăng mờ sương) qua đó đã tạo nên bố cục vành khuyên thật độc đáo và đặc sắc. Đoạn trích này là phần đầu của bài thơ, là sự bộc lộ - khung cảnh đêm mùa đông, một người anh hùng trữ tình - dường như nhân vật trữ tình trong tác phẩm chính là tác giả, một anh hùng xuất hiện trong kế hoạch thứ hai – là người đánh xe ngựa ca một bài hát một bài đượm buồn, thê lương.
Có thể thưởng thức hình ảnh con đường mùa đông theo đúng nghĩa đen của nó, hoặc ta có thể so sánh con đường mùa đông giống với cuộc đời của con người, với cuộc đời của một người anh hùng anh dũng, trữ tình. Con đường mùa đông hiện lên với một khung cảnh vắng vẻ, tẻ nhạt, đơn điệu, chỉ được đánh dấu bởi các đường kẻ sọc. Nhưng chính những chi tiết ấy lại là toàn bộ biểu tượng, nguồn cảm xúc của tác phẩm. Cuộc đời của người anh hùng trữ tình đối với độc giả, mang những cảm xúc thật thân quen, gần gũi nhưng đối với bản thân anh ta dường như cuộc đời ấy chỉ chứa điều trống rỗng và sự tẻ nhạt. Dặm sọc - là một biểu tượng tiêu biểu của sự biến thiên trong cuộc sống, đó là sự hiện diện của các vạch sọc màu đen và trắng.
'Trên đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã băng đi
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê.
Bài ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu
Như niềm vui mừng khôn xiết,
Như nỗi buồn nặng đìu hiu,
Không một mai lên, ánh lửa
Tuyết trắng và rừng bao la...
Chỉ những cột dài cây số
Bên đường sừng sững chờ ta'
Bài thơ mang cảm xúc chủ đạo là nỗi buồn man mác cùng niềm khao khát. Do đó, những cảnh sắc mộng mơ của cánh đồng cỏ buồn, đã được tác giả củng cố qua sự lặp lại của hình ảnh 'ánh sáng buồn của mặt trăng.' Cảnh vật chính là sự phản chiếu đúng nỗi lòng, tâm trạng của một người anh hùng trông thật vắng lặng, buồn tẻ và nhạt nhẽo. Sự nhàm chán đó lướt qua một lượt trên sự đơn điệu của cảnh sắc, trong hồi chuông, trong sự chảy trôi của thời gian đo được, trong những màn so tài sọc vượt qua khung cửa sổ. Sự nhàm chán ấy đã được tác giả truyền tải bằng cách sử dụng dấu câu chấm lửng. Dường như một tia hy vọng nào đó sẽ được trông thấy qua hình tượng người đánh xe ngựa, bài hát mà anh ấy ca, nó thể hiện rõ nét 'sự vui chơi liều lĩnh'. Khiến cho cô gợi nhớ về anh hùng của ngày xưa.
Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...
Trở về với em ngày mai
Nhi-na, bên lò lửa đỏ
Ngắm em, ngắm mãi không thôi.
Kim đồng hồ kêu tích tắc
Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,
Và xua lũ người tẻ ngắt
Để ta bên nhau trong đêm.
Ngủ quên bắc xã ích lặng im
Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,
Sương mờ che lấp anh trong nghiêng
Nhạc ngựa đầu đầu buồn xa thẳm,
Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng”
Hình ảnh những người thân luôn bên cạnh giúp bạn vơi đi sự chán trường trong suốt quãng đường đi. Người hùng trữ tình đã dũng cảm ngỏ lời với cô ấy, và anh ta hứa rằng họ sẽ sớm được ở bên nhau. Điều đó đã làm dịu bản thân. Làm cho những mạch suy nghĩ về nhân vật nữ chính tên là Nina, một cô gái mộng mơ, trữ tình sẽ tiếp thêm sức mạnh và không cho phép bạn được phát điên.
Các vần chéo được sử dụng một cách chính xác đã khắc họa nên một bức tranh rõ nét, thể hiện đúng nội dung của tác phẩm, nhờ đó đã thành công truyền tải hình ảnh và cảm xúc tới các độc giả. Chiều dài bốn mét chính là một thước đo chính cho bài thơ này.
“Con đường mùa đông” là một bài thơ thuộc thể loại trữ tình và sử thi, vậy nên tác phẩm mang một vẻ đẹp tuyệt vời, đông thời miêu tả khung cảnh con đường mùa đông về đêm thật thơ mộng biết bao, trên bầu trời với đầy những đám mây hiếm hoi vây xung quanh vầng trăng tròn đang tỏa ra thứ ánh sáng đượm buồn. Trong thơ Puskin, cảnh sắc thiên nhiên bỗng trở nên thật sống động và bỗng dưng biến từ một sự phơi bày, tức là việc tả cảnh, trở thành một người anh hùng hành động. Qua đó đã thành công để lại trong lòng độc giả những ấn tượng sâu sắc.

2. Tham khảo số 3
Bài thơ Con đường mùa đông của Puskin là một tác phẩm trữ tình sử thi sáng tác vào năm 1826. Trong bối cảnh cuộc nổi dậy và kháng cự mạnh mẽ, tác phẩm nổi bật với các cảm xúc đa dạng của thời kỳ và mang đậm dấu ấn riêng của nhà thơ vĩ đại.
Trích đoạn này mô tả hình ảnh một đêm mùa đông với sương mù và ánh sáng mờ của mặt trăng. Tiếng chuông, cảnh vật và tiếng chạy xe troika tạo ra tình trạng mệt mỏi và buồn chán. Nhân vật trữ tình, là tác giả, và cô gái mà ông nhớ xuất hiện ngay ở đoạn mở đầu. Trong khung cảnh u buồn ấy, ánh mắt của người con gái cũng không vui vẻ, được tác giả mô tả bằng một ánh buồn. Chỉ với 1 câu thơ đơn giản, người phụ nữ ấy đã hiện hữu trong mắt người đọc với vẻ buồn. Người đọc cảm nhận được nỗi buồn và niềm khao khát trong bài thơ, như chạm vào tâm hồn của nhân vật trữ tình. Sự chọn lựa từ ngữ và yếu tố âm nhạc tạo nên một nhịp điệu đặc trưng, thể hiện sự nhấp nháy của tâm trạng và cảm xúc. Hình ảnh như mặt trăng mờ sương, rừng sâu và tuyết trắng kèm theo con đường vắng vẻ tạo nên một bối cảnh đặc biệt, gợi lên sự hoài niệm và sâu lắng.
Một điểm đáng chú ý khác là lời hát của những người đánh xe:
“Niềm vui xa vời,
Đau lòng ấy...
Không lửa ấm, không túp lều đen …
Hoang vu và tuyết rơi … Gặp tôi
Chỉ dặm sọc
Đi qua một mình.”
Hoàn cảnh đất nước và thế giới khiến những kẻ dân đen như người đánh xe mất đi sức sống. Trong khung cảnh mịt mờ, hình ảnh con người luôn xuất hiện qua từ ngữ “một mình”, thể hiện sự cô độc và đáng thương. Đoạn thơ miêu tả một cảnh vật trống rỗng, không lửa ấm, không túp lều đen để trú ẩn. Hình ảnh hoang vu và tuyết rơi tạo ra một bối cảnh lạnh lẽo, cô đơn như một con thú nhỏ bị bỏ rơi. Toàn bộ đoạn thơ này tạo ra một tâm trạng u ám, mất mát và buồn bã. Nó thể hiện sự tương phản giữa mong muốn niềm vui và thực tế cô đơn và xa cách. Có lẽ đây cũng là suy nghĩ của tác giả khi đi một mình và nhớ về người con gái u buồn ở phương xa?
Sử dụng ngôn ngữ hình ảnh tinh tế, tác giả tạo nên một bầu không khí u ám và lạnh lẽo, thể hiện sự cô đơn và tuyệt vọng của con người trong cuộc sống. Bài thơ đem đến một cái nhìn tinh tế về tâm trạng và cảm xúc của nhân vật chính, khắc họa hình ảnh đêm đông cô đơn và tuyệt vọng một cách sống động. Tác phẩm này khéo léo thể hiện sự đau khổ và cô đơn của con người, đồng thời khám phá những khía cạnh sâu xa về tình yêu, hy vọng và tuyệt vọng. Các chi tiết về cảnh vật, âm thanh và cảm xúc được mô tả một cách chính xác và đa chiều, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về đêm mùa đông đầy u buồn. Tác giả tạo ra một không gian tưởng tượng mà người đọc có thể đắm mình trong đó, cảm nhận được tình cảm và tâm trạng của nhân vật chính. Những đau khổ, sự tuyệt vọng và niềm hy vọng đan xen trong bài thơ tạo nên một trạng thái tâm lý phức tạp và sâu sắc, đồng thời mở ra nhiều khía cạnh để suy ngẫm về cuộc sống và nhân sinh.
Ngay ở đoạn tiếp theo, tình cảm của nhân vật trữ tình làm bài thơ tỏa sáng hơn. Câu đầu tiên diễn tả ý định của người viết trở về và gặp người yêu vào ngày mai. Người viết hy vọng rằng trong cuộc gặp gỡ này, anh ta có thể quên đi những khó khăn và buồn bã. Thời gian trở thành một vòng tròn vô nghĩa, đồng hồ không còn phát ra âm thanh, như là sự ngừng lại của thời gian và cuộc sống. Tác giả hy vọng rằng trong tương lai, những điều nhàm chán sẽ được loại bỏ và không gian tối tăm của nửa đêm sẽ không còn là rào cản giữa hai người.
Vượt qua sự mịt mờ của thời đại và thiên nhiên, con người đã tìm lại ánh sáng và ấm áp qua tình yêu của mình. Do đó, có thể nói Puskin là ông hoàng của cảm xúc, nắm bắt từng biểu cảm của người đọc và chính mình.

3. Tài liệu tham khảo số 2
Puskin, tên thơ của đất Nga, lưu lại hình ảnh đẹp của thiên nhiên và tâm hồn dân tộc. Bài thơ “Con đường mùa đông” là bức tranh sống động về tình yêu quê hương, niềm tin và khát khao hạnh phúc. Puskin, với tâm hồn trữ tình, diễn đạt nỗi buồn và đau đớn qua từng khổ thơ, nhưng cũng tràn ngập hi vọng và tình người. Bài thơ không chỉ là tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một góc nhìn chân thực về đời sống và tâm trạng thời đại. Đọc “Con đường mùa đông”, ta cảm nhận được vẻ đẹp thiên nhiên Nga, cùng với nhịp sống và tâm trạng của những con người sống giữa thời kỳ biến động lịch sử. Puskin đã để lại dấu ấn sâu sắc, làm cho bài thơ trở thành một tác phẩm vĩ đại, vẫn còn hiện hữu và sống động cho đến ngày nay.

4. Tài liệu tham khảo số 5
A. X.Puskin (1799-1837), “Mặt trời của thi ca Nga” (hình), ông được coi là “điểm xuất phát của mọi khởi đầu” (Gorki), là “người của tinh thần Nga” (Gôgôn). Thơ của ông mang đến vẻ đẹp của Nga từ thiên nhiên đến tâm hồn con người. “Con đường mùa Đông” của Puskin là một tuyệt tác về tình yêu trữ tình và vẻ đẹp lạ lùng của mùa Đông Nga.
Mùa Đông tại Nga đặc biệt lạnh giá với diện tích lớn nằm ở vùng giáp Bắc cực. Nó làm nổi bật sức hấp dẫn của Nga với cái lạnh khó tin, một đề tài nhạy cảm trong thơ Puskin. Trải qua những tháng ngày cô đơn ở làng Mi khai lốp xkôiê, Puskin sáng tạo ra những tác phẩm như “Con đường mùa Đông”, một bức tranh tinh tế về cảnh đẹp Nga trong mùa lạnh buốt.
Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh:
“Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua
Buồn rải ánh vàng lai láng
Lên cánh đồng buồn dăng xa”.
Một đêm Đông quạnh hiu với làn sương mờ, ánh trăng mờ, cánh đồng mờ xa. Không gian đó trải dài vô tận, vắng lặng và buồn man mác. Puskin diễn đạt cảnh vắng trước mắt không có dấu vết của con người, không có ánh lửa hy vọng.
“Không một mái lều ánh lửa
Tuyết trắng và rừng bao la
Chỉ những cột dài cây số
Bên đường sừng sững chào ta”.
Hình ảnh này hút mắt người đọc vào một không gian mơ hồ với màu trắng tuyết, rừng rậm, và sương mù bao phủ. Con đường mùa Đông trở nên dài và vô tận, một bức tranh của Nga đất rộng, với những khoảng không bao la và trái tim thi sỹ.
Puskin, như một họa sĩ, đã “vẽ” lên bức tranh phong cảnh Nga với gam màu đen trắng: ánh trăng trắng, tuyết trắng, mặt trăng trắng, sương trắng trên cái nền đen sẫm của rừng.
“Cỗ xe tam mã băng đi” trên con đường mùa Đông - một hình ảnh rất Nga, thân thiết với tâm hồn Nga. Không gian đêm trên con đường tĩnh lặng, hiu quạnh, Puskin đã tận dụng âm thanh để “tả tĩnh”. Âm thanh lục lạc đơn điệu và khúc hát dân ca ngân nga buồn tẻ, làm nổi bật nỗi buồn trong trẻo, đặc trưng của đêm Đông.
Bài thơ không chỉ tập trung vào vẻ đẹp thiên nhiên, mà còn kể lên tâm hồn Nga. Tính “nữ tính” của người Nga, theo cách nhìn của nhân gian, thể hiện trong tình yêu thiên nhiên và trong nỗi buồn của đất nước. Puskin chứng nhận nỗi buồn của mình và của Tổ quốc bằng âm điệu buồn trong bài thơ, nhưng cũng thể hiện niềm tin và khao khát hạnh phúc trong tương lai.
Bài thơ không chỉ là một tác phẩm về cảnh đẹp Nga, mà còn là một bức tranh của tâm hồn dân tộc Nga, đậm chất Puskin, đậm hồn quê hương. Nhưng cuối cùng, nó là biểu tượng của sự thanh tịnh, sức sống và niềm tin vượt qua những gian khó của cuộc đời.
1. Vẻ đẹp thiên nhiên Nga
Bài thơ coi như bức tranh phong cảnh Nga với vẻ đẹp hoang sơ, lạ lùng của mùa Đông. Puskin mô tả một đêm Đông quạnh hiu, với làn sương mờ, ánh trăng mờ, và cánh đồng buồn dàng xa. Cảnh vắng lặng, bao la, và buồn man mác. Không có dấu vết của con người, chỉ có tuyết trắng, rừng bạt ngàn, và những cột cây số bên đường chào đón người đi.
Ngôn từ của Puskin vẽ nên bức tranh tinh tế, chọn lọc, màu sắc rực rỡ của thiên nhiên mùa Đông. Cảnh vắng lặng, thanh khiết, gần gũi và sống động lạ thường. Đó là vẻ đẹp của Nga, quê hương rộng lớn, huyền bí, và giàu yêu thương.
2. Vẻ đẹp tâm hồn Nga
Nhưng có một bức tranh thiên nhiên nào không mang tâm hồn con người? Trong bài thơ, thiên nhiên chỉ là khung cảnh cho tâm trạng và tâm hồn của nhân vật trữ tình. Tâm hồn đầy “nữ tính” của người Nga được thể hiện trong tình yêu thiên nhiên, trong nỗi buồn vô tận của đất nước.
Nỗi buồn Nga, một “nỗi sầu không lời và vô duyên cớ”, trải rộng từ cảnh vật đến lòng người. Puskin không chìm đắm trong nỗi buồn, mà ngược lại, an ủi bằng niềm tin, khát vọng hạnh phúc bình dị. Tâm trạng buồn nhưng luôn hướng tới tương lai, đều thể hiện trong những câu thơ ấm áp và thơm ngát.
Bài thơ “Con đường mùa Đông” không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là biểu tượng của tinh thần và lòng yêu nước Nga. Nó là hình ảnh của vẻ đẹp tinh khôi, tâm hồn sâu lắng, và lòng nhân ái, thể hiện bởi vị thi sỹ tài năng Alexander Pushkin.
Nguồn: NGUYỄN THỊ LAN

5. Tham khảo số 4
Con đường, một hình ảnh quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày, không chỉ là một đường đi mà còn là một 'nhân vật' mang đậm ý nghĩa. Nó không chỉ là con đường trải qua mà còn là con đường cuộc đời, đóng vai trò quan trọng trong việc thể hiện chủ đề của tác phẩm, như hình tượng con đường trong bài thơ 'Con đường mùa đông' của Puskin.
Ban đêm, con đường hiện lên trong một bối cảnh u tối. Mùa đông tuy lạnh buốt nhưng mang đến vẻ đẹp lãng mạn, bí ẩn. Ánh trăng chiếu qua sương mù, tạo nên khung cảnh thơ mộng, huyền bí. Trong bản hát, tiếng 'lục lạc đơn điệu / mệt mỏi rung lên' như lời ru ngủ, kể về những cung bậc cảm xúc trong cuộc sống.
Khúc hát chứa đựng những thăng trầm, niềm vui và nỗi buồn tâm tư. Nó đưa người nghe đến những đoạn đường của cuộc đời, nhớ về người yêu, mơ ước về những phút giây hạnh phúc bình dị. Tác giả thể hiện sự thức tỉnh giữa thế giới ngủ say, với những ý nghĩa ẩn sau câu 'đường tôi đi tẻ ngắt'. Hiện tại, ông vẫn bước trên con đường vắng vẻ, thăm thẳm trong đêm lạnh lẽo, hòa mình vào tiếng lục lạc đơn điệu, nhưng lòng ước mơ vẫn hướng về một con đường mới, sống động hơn, đầy mới mẻ. Đó là con đường của những người dũng cảm, bước chân họ gập ghềnh nhưng hướng tới tương lai rạng ngời hơn.
Đi trên con đường mùa đông, chúng ta chứng kiến mọi cung bậc của cuộc sống: buồn vui, tĩnh động, sáng tối, đơn điệu và mới lạ. Mỗi người trên con đường đời có một hành trình riêng, có người thanh thản ngủ say giữa bóng tối, có người thao thức chờ đón bình minh tại cuối con đường. Tất cả đều là những nẻo đường của cuộc đời...

