1. Bài tham khảo số 1
Chủ tịch Hồ Chí Minh, người cha già yêu quý của dân tộc Việt Nam, sau hơn ba thập kỷ hoạt động cách mạng ở nước ngoài, đã trở về Tổ quốc để trực tiếp lãnh đạo cuộc cách mạng giải phóng dân tộc. Niềm hồi hương và tình yêu thương đối với đất nước đã khiến Chủ tịch lạc quan và vui vẻ, thể hiện qua bài thơ 'Tức cảnh Pác Bó'. Cuộc sống khó khăn trong hang Pác Bó không làm mất đi tinh thần lạc quan của Chủ tịch. Bài thơ Tức cảnh Pác Bó là biểu tượng cho cuộc sống gian khổ nhưng đẹp đẽ của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nơi Người sống vui vẻ giữa thiên nhiên hùng vĩ. Mặc dù cơ đồ vật chất thiếu thốn, Chủ tịch vẫn kiên định với tâm hồn lạc quan, sẵn sàng hy sinh cho sự nghiệp cách mạng. Bài văn này sẽ phân tích tâm hồn lạc quan của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong 'Tức cảnh Pác Bó' theo nhiều góc độ khác nhau.
Bài viết này sẽ giới thiệu một số điểm đáng chú ý trong tâm hồn lạc quan của Chủ tịch Hồ Chí Minh qua bài thơ Tức cảnh Pác Bó. Hy vọng rằng, sau khi đọc bài viết, bạn sẽ có cái nhìn sâu sắc và đầy đủ về tâm hồn lạc quan, sự kiên cường và tình yêu quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh, một trong những nhà lãnh đạo vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

2. Bài tham khảo số 3
Một con người mặc cho “bị trói chân tay” vẫn hòa mình trong âm nhạc của “chim hòa rơi, hương thoảng rừng” phản ánh tâm hồn nhạy cảm và sâu sắc đối với vẻ đẹp tự nhiên. Tuy nhiên, ở bài thơ Tức cảnh Pác Bó, trách nhiệm cách mạng đã được Bác ưu tiên hàng đầu.
Câu thơ đầu tiên, có người muốn sửa thành “Tối ra bờ suối, sáng vào hang”. Họ cho rằng điều này phản ánh tốt hơn tình hình bí mật cách mạng thời đó. Nghệ thuật là sự phản ánh thực tế qua góc nhìn cá nhân của nghệ sĩ. Thơ cần kết nối sâu sắc với cuộc sống, nhưng không nhất thiết phải sao chép một cách đen trắng. Việc đổi chỗ giữa hai từ chỉ thời gian, câu thơ vẫn thể hiện sự hướng về ánh sáng, sự sống, và tương lai, điều mà Bác tin tưởng và thể hiện sự lạc quan của mình. Có thể coi đó là niềm tin, là tinh thần cách mạng.
Câu thứ hai chi tiết hóa hơn: “Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng”. Hình ảnh này gợi nhớ đến cuộc sống đơn giản nhưng cao quý của những nhà tu hành xưa:
'Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao'.
Bắt đầu bài thơ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã mô tả cuộc sống tự nhiên ở hang Pác Bó. Mặc dù khó khăn, nhưng thiếu thốn là điều bình thường và thậm chí là sự thật tại vùng núi rừng. Trong bức tranh của núi non, suối nguồn, bàn thạch, người xưa thường hòa mình trong những buổi hò nhạc, múa, hoặc san thi, định kinh, trong khi Chủ tịch Hồ Chí Minh chọn “dịch sử Đảng” - một công việc quan trọng quyết định tới phong trào cách mạng.
“Dịch” của Bác không chỉ là việc tìm hiểu và sáng tạo, mà còn là hành trình để tạo ra con đường riêng cho cách mạng Việt Nam và liên kết với cách mạng thế giới. Mặc dù cuộc sống vật chất khó khăn, thiếu thốn, nhưng với Chủ tịch, “Cuộc đời cách mạng thật là sang”. Câu thơ này mang đến một nụ cười hóm hỉnh, lạc quan của chiến sĩ cách mạng.
Bài thơ Tức cảnh Pác Bó là một tác phẩm giản dị, kết hợp giọng vui vẻ, hóm hỉnh. Qua bài thơ, ta chiêm ngưỡng tư thế ung dung của Chủ tịch Hồ Chí Minh giữa cuộc sống cách mạng với nhiều khó khăn và gian khổ. Bài thơ cũng thể hiện mối liên kết sâu sắc giữa tâm hồn nhà thơ với thiên nhiên, quê hương và đất nước.

3. Tham khảo số 2
Nói về Bác Hồ là nói về một nhà lãnh đạo thiên tài của Cách mạng Việt Nam, một biểu tượng văn hóa toàn cầu. Nhưng khi nhắc đến Bác, ta còn nhắc đến một lối sống thanh bạch, khiêm nhường, luôn hướng tới sự nghiệp cách mạng của đất nước. Điều này hiện rõ qua bài thơ “Tức cảnh Pác Bó”:
“Sáng ra bờ suối tối vào hang
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng
Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng
Cuộc đời cách mạng thật là sang”.
Sau bao nhiêu năm chuyển bộn bề tìm đường cứu nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh giữ bí mật quay về để trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Là một nhân vật lịch sử vĩ đại của dân tộc, một nhà thơ và nhà văn lớn, cuộc sống thơ ca của Bác luôn đồng hành với cuộc sống chính trị. Trong những năm khó khăn của cuộc chiến tranh giải phóng, khi làm việc trong điều kiện cực kỳ thiếu thốn, tại hang Pác Bó, nơi bàn làm việc chông chênh bên suối Lê Nin, Bác đã sáng tạo ra những bài thơ đầy tâm huyết, lưu giữ trong huyền thoại của dân tộc Việt Nam. Bài thơ Tức cảnh Pác Bó đã thành biểu tượng của cuộc cách mạng Việt Nam, thể hiện tinh thần lạc quan, sẵn sàng hy sinh, và niềm tự hào về cuộc sống ý nghĩa của người cách mạng.
Bài thơ đã đi cùng với thời gian, vượt qua hơn 70 mùa xuân. Ngày nay, bài thơ trở thành dấu vết lịch sử của cách mạng Việt Nam, là minh chứng cho tinh thần ung dung tự tại, lạc quan của người chiến sĩ cộng sản vĩ đại Hồ Chí Minh trong những năm khó khăn, đầy gian khổ vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Trong ba câu đầu của bài thơ, Bác nhắc đến điều kiện sống - ăn - làm việc của mình. Ông đề cập đến ở và ăn như hai nhu cầu quan trọng của con người. Riêng với Hồ Chí Minh, khi nói đến đời sống hàng ngày của mình, ông luôn liên quan đến vấn đề công việc. Với Bác, công việc là một nhu cầu tất yếu, một bản năng. Điều đó thể hiện lòng trung hiếu dành cho dân, cho nước của Bác vĩ đại!
Nơi thâm sơn và dòng suối, Người sống - ăn - làm việc như thế nào? “Sáng ra bờ suối tối vào hang”, câu thơ mô tả không gian sống của Bác là không gian núi rừng hoang sơ, dân dã: suối, hang. Không phải là biệt thự xa hoa, không phải giường ấm, đệm êm, mặc dù Bác là một yếu nhân của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, gian lao của đất nước, Người sẵn sàng chia sẻ những khó khăn. Câu thơ có sự đối xứng nhịp nhàng: “sáng”, 'tối”, “suối”, “hang”, “ra”, “vào”. Không gian và thời gian kết hợp tạo ra câu thơ đầy bóng tối: “tối”, “vào”, “hang”. Điều này nhấn mạnh sự khó khăn trong điều kiện sống của Bác. Điều kiện ăn uống cũng hạn chế: “Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng”. “Cháo bẹ” là cháo ngô, loại thức ăn đạm bạc thường ngày của đồng bào dân tộc Việt Bắc. “Rau măng” cũng vậy. Mặc dù thiếu thốn, gian khổ, Người “vẫn sẵn sàng” cho công việc cách mạng, phục vụ lợi ích của nước, của dân.
Và điều kiện làm việc của Người cũng không tránh khỏi những thiếu thốn “bàn đá chông chênh dịch sử Đảng”. Từ “chông chênh” mô tả tư thế không vững chãi, ở vị trí bấp bênh. Hình ảnh “bàn đá chông chênh' vừa gợi lên sự gian khổ của điều kiện làm việc vừa là biểu tượng của tình thế nan giải trong sự nghiệp cách mạng của đất nước. Hình ảnh Bác Hồ làm việc bên một 'bàn đá chông chênh” gợi lên nhiều cảm xúc trong lòng độc giả. Bác không để cảm xúc thiếu thốn, gian khổ chi phối bài thơ. Câu thơ kết của bài thơ thật bất ngờ:
“Cuộc đời cách mạng thật là sang!”
“Cuộc đời cách mạng” là cuộc sống với những khía cạnh ở, ăn và làm việc như ba câu thơ trên. Bác sử dụng từ “thật là” thể hiện sự cảm thán của người viết. Chữ “sang” mang ý nghĩa sang trọng, đầy đủ. Chữ “sang” làm bật lên sự lạc quan, niềm vui trước cuộc sống khó khăn, thiếu thốn. Tinh thần này là động lực để Bác cùng những người đồng đội vượt qua khó khăn, gian khổ của cuộc sống và sự nghiệp cách mạng. Một chữ mà vẽ nên chân dung tinh thần của một con người. Chữ “sang” xứng đáng là “nhãn tự” của bài thơ tứ tuyệt “Tức cảnh Pác Bó”.
“Tức cảnh Pác Bó” của Hồ Chí Minh thể hiện tinh thần lạc quan trong những năm khó khăn của cuộc sống cách mạng. Dù trong điều kiện sống thiếu thốn, Bác vẫn lạc quan mỉm cười, tìm niềm vui trong làm việc, vì niềm tin vào sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Bài thơ sử dụng thể thơ cổ (thất ngôn tứ tuyệt) nhưng ngôn ngữ rất giản dị, gần gũi, thậm chí có cả khẩu ngữ. Điều này thể hiện tinh thần dân tộc trong ngòi bút thơ ca của Hồ Chí Minh. Bài thơ còn tinh tế trong lựa chọn từ vựng, cấu trúc câu… đóng góp vào việc thể hiện chủ đề tác phẩm.

4. Tham khảo số 5
Bác không chỉ là một nhà hoạt động cách mạng kiên trung, mà còn là một con người hết sức lạc quan trong hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt. Những vần thơ hóm hỉnh như:
Khách đến thì mời ngô nếp nương
Săn về thường chén thịt rừng quay
Non xanh nước biếc tha hồ dạo,
Rượu ngọt, chè tươi mặc sức say
Những dòng thơ như vậy xuất hiện khá nhiều trong các tác phẩm của Bác. Đặc biệt trong thời gian đầu cuộc kháng chiến của dân tộc còn gặp nhiều khó khăn, phải hoạt động nơi rừng núi Cao Bằng, nhưng không vì thế mà tinh thần ung dung, lạc quan bị mất đi. Nó được thể hiện rõ nhất trong bài thơ 'Tức cảnh Pác Bó'.
Mở đầu bài thơ gợi lên không gian hoạt động bí mật của Người ở Việt Bắc: Sáng ra bờ suối tối vào hang. Câu thơ tạo thành hai vế rất cân đối với nhau, thời gian sáng tối, không gian suối hang, hoạt động - ra - vào, cho thấy nhịp sinh hoạt hết sức nê nếp, đều đặn và hết sức nhiệp nhàng của người.
Đồng thời cũng cho thấy không gian hoạt động bí mật và còn hết sức khó khăn. Trong giai đoạn đầu, cách mạng còn non yếu, chưa có thế và lực nên phải hoạt động bí mật và gặp nhiều khó khăn nhưng người chiến sĩ cách mạng vĩ đại vẫn hết sức ung dung, tự tai. Quy luật vận động đó cũng khẳng định tinh thần làm chủ hoàn cảnh, chủ động, lạc quan của người chiến sĩ cách mạng.
Không chỉ khó khăn, thiếu thốn trong không gian sống, mà sự khó khăn ấy còn hiện lên trong bữa ăn, nơi làm việc của Bác:
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng
Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng
Câu thơ cho thấy tâm thế ung dung, lạc quan của Bác. Núi rừng thiên nhiên Việt Bắc vẫn luôn sẵn sàng cháo bẹ, rau măng phục vụ cho người chiến sĩ cách mạng. Câu thơ vừa cho thấy cái gian khổ, khắc nghiệt mà Bác phải đối mặt, nhưng đằng sau đó còn là nụ cười hóm hỉnh của một con người tuy sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn hết sức lạc quan yêu đời.
Và hàng ngày Người vẫn ngồi bên bàn đá chông chênh viết Đường cách mệnh, phục vụ cho cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc. Hai chữ chông chênh gợi lên tư thế không chắc chắn, không vững vàng, cho thấy những khó khăn chất chồng của hiện thực cuộc kháng chiến. Nhưng trên nền hoàn cảnh khắc nghiệt đó, người chiến sĩ cách mạng vẫn vượt lên để hoàn thành nhiệm vụ, để thực hiện nghĩa vụ, lí tưởng cao đẹp của mình, quả đáng trân trọng và khâm phục.
Dù hoạt động cách mạng gian khổ là vậy, nhưng câu kết của toàn bài lại đem đến cho người đọc sự bất ngờ, mà cao hơn chính là sự phục dựng: Cuộc đời cách mạng thật là sang. Sang được hiểu là sang trọng, đầy đủ. Nhưng trong hoàn cảnh của Bác, ăn uống, nghỉ ngơi thiếu thốn trăm bề liệu có thật sang không?
Đối với Bác điều đó không phải sang, mà cái sang nhất ở đây chính là dịch sử Đảng, là được hoạt động cách mạng để thực hiện lí tưởng đẹp đẽ của mình, đem lại độc lập, tự do, cho dân tộc. Giọng điệu thơ tự nhiên, dí dỏm, mà cũng rất khẩu khí, khẳng định tinh thần thép của người chiến sĩ cách mạng.
Bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, ý tại ngôn ngoại, lời thơ hâm súc cô động, cùng với giọng điệu thơ hỏm hỉnh, vui đùa đã làm nổi bật lên chân dung người chiến sĩ cách mạng. Đó là một con người mang trong mình phong thái ung dung, lạc quan, mang trong mình lí tưởng cao đẹp, cứu nước, cứu đời.

5. Tư liệu số 4
Sau bao nhiêu tháng ngày đi tìm con đường cứu nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh về nước một cách bí mật để trực tiếp lãnh đạo cuộc cách mạng Việt Nam. Là biểu tượng lịch sử vĩ đại của dân tộc, nhà thơ, và người có đóng góp quan trọng cho văn hóa. Cuộc đời sáng tác thơ của Bác luôn đi đôi với cuộc sống chính trị. Trong những tháng ngày khó khăn trong cuộc chiến chống Pháp, làm việc trong tình trạng thiếu thốn, ở hang Pác Bó, bàn làm việc chông chênh bên suối Lê Nin. Bác viết những bài thơ, những tác phẩm ngấm vào máu thịt của nhân dân Việt Nam. Bài thơ 'Tức cảnh Pác Bó' đã phản ánh rõ phong thái ung dung, tinh thần lạc quan và tình yêu đời, 'thú lâm tuyền' khoáng đạt, tươi sáng của Bác.
Bài thơ đã đi cùng với thời gian, vượt qua hơn 70 mùa xuân. Ngày nay, nó như một bằng chứng lịch sử của cách mạng Việt Nam. Qua đó, cho chúng ta thấy phong thái ung dung tự tại, tinh thần lạc quan của người chiến sĩ cộng sản vĩ đại Hồ Chí Minh trong những năm hoạt động bí mật, đầy gian khổ vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Trong cuộc sống gian khổ đó, tinh thần là một điều cực kỳ quan trọng. 'Thú lâm tuyền' là sự chơi với thiên nhiên, tao nhã của Bác giữa rừng xanh núi đỏ, lâm tuyền là rừng núi và khe suối nước chảy, thú vui của Bác là yêu thiên nhiên, yêu rừng Pác Bó, cỏ cây hoa lá chim muông và cả tiếng nước róc rách dưới khe cũng nên thơ hữu tình trong thơ 'Tức cảnh' của Người.
'Sáng ra bờ suối, tối vào hang
Cháo bẹ, rau măng vẫn sẵn sàng'
Ngay ở những câu thơ đầu, Bác đã mở ra trước mắt người đọc một cuộc sống sinh hoạt rất đều đặn, nhịp nhàng nhưng đặc điểm chung là đều liên quan đến thiên nhiên. Bức tranh của cuộc sống hàng ngày của Bác ở nơi núi rừng thiếu thốn trăm bề, Bác chỉ ăn những thứ sẵn có từ núi rừng: cháo bẹ, rau măng. Dù khó khăn nhưng Bác luôn hài lòng, chấp nhận và sẵn sàng vượt qua khó khăn. Khó khăn đến đâu cũng không bao giờ làm suy yếu tinh thần ý chí của Bác cũng như của dân tộc ta.
Những vần thơ mộc mạc, nhẹ nhàng ấy luôn xuất hiện trong tác phẩm của Bác. Bác cho chúng ta thấy vẻ đẹp của người chiến sĩ cách mạng. Bên bờ suối Lê-nin, nước chảy róc rách, bàn đá và quyển sách, hình ảnh của Bác Hồ hiện lên như một yếu tố quan trọng đưa bức tranh thiên nhiên tươi đẹp từ tĩnh lặng sang sống động. 'Thú lâm tuyền' của Bác được thể hiện rõ nhất ở đây. Dù hoàn cảnh thực tại có khó khăn nhưng dường như không thể ngăn cản việc lớn của Bác, từ đó ta càng nhìn thấy rõ tinh thần lạc quan, phong thái ung dung và tình yêu thiên nhiên luôn tiềm ẩn trong con người Bác.
Câu thơ cuối như một bản nhận định tự nhiên của Bác về cuộc đời cách mạng của mình. Câu thơ khuyến khích người đọc suy ngẫm nhiều. Làm cách mạng có những khó khăn, khổ cực nhưng với Bác nó thật là một điều sang trọng. Sang ở đây không chỉ nói về vật chất, ăn uống và làm việc, mà Bác muốn nói đến là sang về tinh thần. Hoạt động cách mạng để cứu nước là một niềm vui lớn với Bác, niềm vui không thể mua được. Những tinh thần ấy được hình thành nhờ lòng yêu nước thương dân sâu sắc của Bác, mong muốn cuộc sống bình yên, ấm no và hạnh phúc cho dân tộc.
Bài thơ với cách viết hóm hỉnh, nghệ thuật đối từ từ bài thơ 'Tức cảnh Pác Bó' đã cho chúng ta thấy 'thú lâm tuyền' của Bác thật phong cách, đó là tinh thần lạc quan, tình yêu nước sâu sắc và sự căm ghét kẻ thù, tất cả đều ghi chú trong con người Bác. Bác vĩ đại, ở mọi phương diện.

