1. Câu chuyện về người thân xa xôi mà em đã từng nghe - Phần 1
Gia đình là nguồn cảm hứng vô tận. Bài viết này kể về cuộc sống và kỷ niệm với chị gái, người mà tôi đã lâu không gặp. Cùng đọc và chia sẻ tình cảm đến người thân nhé!


2. Câu chuyện đầy cảm xúc về người thân xa xôi - Phần 3
“Mẹ ru bằng cả tình thương, sữa nuôi thân xác, hát ru dưỡng hồn. Mẹ ru con, con ru mẹ. Liệu mai sau con còn nhớ...” Đoạn nhạc trầm buồn từ bài hát “Nhớ mẹ ta xưa” vang vọng, gợi lại trong tôi những kỷ niệm về bà ngoại - người thân đã lâu không gặp.
Tuổi thơ êm đềm của tôi đã trôi qua bên những ngôi nhà yên bình, trong vòng tay ân ái của bà ngoại. Trong ký ức của tôi, bà ngoại đã gần bước sang tuổi 70 - một tuổi già mà người ta thường gọi là “xế chiều”. Tôi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh của bà từ hai năm trước - lần cuối cùng tôi được gặp bà. Bà ngoại nhỏ nhắn, lưng vòm vẻo vì gánh nặng cuộc đời. Gương mặt bà ngoại tràn đầy hạnh phúc như những bà tiên trong truyện cổ tích. Gò má của bà đã lấm chấm vết nhăn, đôi mắt bà không còn sắc sảo như trước. Đôi khi bà phải nhấm nháp mãi mới nhìn rõ. Khuôn miệng của bà thường nhai trầu móm mém. Tóc bạc phơ của bà đã đầy như mây. Nhưng bước chân của bà vẫn nhẹ nhàng hơn tuổi tác của bà. Mỗi ngày, bà ngoại vẫn đi ngang qua những góc phố thị trấn.
Khi tôi còn bé, bố mẹ phải đi làm xa, và bà ngoại đã là người chăm sóc và nuôi dưỡng tôi lớn khôn. Tất cả những bữa ăn, bộ quần áo tôi mặc đều là nhờ bà chuẩn bị. Dù tôi có thể tự đi đến trường, bà vẫn không ngần ngại nắng mưa, mỗi ngày đều đưa đón tôi. Con đường quen thuộc của làng quê luôn in bóng hình của hai bà cháu tôi. Bà ngoại đã sinh ra trong thời kỳ chiến tranh, không có nhiều cơ hội được học hành. Nhưng bà biết rất nhiều câu ca dao, tục ngữ. Tôi thích nhất là nghe bà kể câu ca dao đó rồi giải nghĩa cho tôi. Với tôi, bà ngoại như một kho tàng đầy những điều kỳ diệu.
Tôi vẫn nhớ như in những đêm hè lồng lộng gió, bà ngoại ôm tôi trên chiếc võng đung đưa, kể những câu chuyện cổ tích. Giọng nói của bà trầm trầm, ấm áp, thì thầm như tiếng gọi của ngày xưa. Mỗi lần tôi ốm, bà thức trắng cả đêm, chăm sóc tôi từng li từng tí.
Khi tôi lên lớp 2, bố mẹ đã ổn định việc làm nên tôi đã được đưa về thành phố. Tôi rời xa làng quê yên bình, rời xa bà để đến một thế giới sôi động, náo nhiệt. Quê bà nằm xa thành phố mà tôi sinh sống, và bố mẹ tôi cảm thấy bận rộn quá nên mỗi năm tôi chỉ có thể về thăm bà một lần, vào dịp Tết Nguyên Đán. Trong những lần đó, bà luôn đón tôi từ cổng làng, tự tay chuẩn bị rất nhiều đồ ngon. Dù ở quê, bà không quên dành phần thưởng cho cháu gái nhỏ. Khi tôi lên lớp 4, tôi bị viêm ruột thừa cấp tính phải nhập viện. Ngay khi bà nghe tin, bà liền leo lên xe trong đêm tối, tự lái đến thành phố làm mọi người hoảng sợ. Bố mẹ và các bác, các dì tôi cố ngăn bà nhưng bà không chịu về. Trong suốt thời gian tôi ở viện, bà thức trắng cả đêm, chăm sóc tôi từng chút một. Các bệnh nhân khác trong phòng ai cũng ngưỡng mộ tôi có một bà ngoại thương yêu như vậy.
Trong hai năm qua, bố mẹ luôn rất bận rộn, không có thời gian để đưa tôi về thăm bà. Sức khỏe của bà đã không còn tốt như trước, không thể chịu đựng chuyến đi xa dài. Có những lúc tôi nhớ bà, tôi chỉ biết khóc. Sau đó, dì tôi nghĩ ra cách sử dụng điện thoại thông minh gọi video, cho tôi được nhìn thấy bà qua màn hình. Mỗi khi tôi không kìm được nước mắt, bà luôn dịu dàng an ủi, hứa rằng khi bà khỏe hơn sẽ nhanh chóng đến thành phố chơi với tôi. Nhưng tôi biết, sức khỏe của bà đang dần suy giảm.
Hai năm không gặp, không được ôm bà và cảm nhận sự ấm áp, tôi thực sự nhớ bà. Tôi nguyện vọng sẽ năn nỉ bố mẹ để được về quê thăm bà - người thân yêu quý mà tôi trân trọng vô cùng.


Chuyến hành trình đầy cảm xúc đến bên người thân xa xôi - Phần 2
Giấc mơ là nơi ẩn chứa những điều mà ta ao ước, nhớ mong và đêm nằm mơ cũng trở thành hiện thực. Một đêm, tôi mơ thấy bà nội của mình, người đã luôn yêu thương và chiều chuộng tôi hết mực.
Bà đã ra đi được ba năm, nhưng tôi vẫn khao khát tin rằng bà chỉ đơn giản đi đâu đó xa xôi chứ không phải mãi mãi rời bỏ chúng ta. Người ta thường nói, nếu lòng luôn hướng về một người, trong giấc mơ ta sẽ gặp được họ. Trong giấc mơ, tôi chỉ nhớ rằng mình đang đứng trong ngôi nhà quê hương của bà, với một vườn nhỏ tràn ngập cây cối. Tôi không thể kiểm soát bản thân, bước tiếp qua lớp sương mù, như muốn tìm lại ký ức tuổi thơ khi tôi vui đùa ở đây.
Sương mù dày đặc, cảnh vật bắt đầu hé mở. Tôi bàng hoàng. Trong màn sương mờ, tôi nhìn thấy hình ảnh quen thuộc. Dưới gốc cây dừa, một hình bóng hiện ra, khiến trái tim tôi rộn ràng, đó chính là bà nội. Vẫn như xưa, bà ngồi dưới gốc dừa với chiếc giỏ len đan trên tay, như một bà tiên trong truyện cổ tích. Mái tóc bạc của bà làm tôi nhớ đến những câu chuyện mà bà thường kể. Nhìn thấy tôi, bà mỉm cười hiền lành, mở ra đôi tay như chờ đợi tôi vào lòng. Trái tim tôi đầy hạnh phúc, và tôi chạy về phía bà, ôm bà trong lòng, cảm nhận sự ấm áp và yêu thương. Bà vuốt ve tôi và nói:
- Con yêu, đừng buồn, bà đây rồi mà.
Những lời này làm tôi cảm động không kiềm được, nhưng sau đó tôi dần kiềm chế cảm xúc của mình và cười, trong niềm hạnh phúc. Bà vẫn như ngày xưa, hay đan len dưới bóng dừa, và quàng chiếc khăn màu nâu sáng. Bà hỏi tôi về việc học tập, về cha mẹ, và dặn dò tôi phải ngoan, học giỏi, trở thành người có ích. Tôi chỉ trả lời qua loa rồi lại đắm chìm trong vòng tay yêu thương của bà. Bà ôm tôi chặt, vuốt ve, hôn lên má, lên trán, lên tóc tôi, như trong những ngày thơ ấu. Tôi nhớ những tháng ngày ấy, bà thường kể chuyện cho tôi nghe, và tôi muốn nghe tiếp giọng kể đó:
- Bà ơi, kể chuyện cho cháu nghe nữa nhé.
Đáp lại tôi, bà mỉm cười, giọng kể của bà vang lên trong không gian mơ màng. Vẫn là giọng kể mê người, đưa tôi vào những giấc mơ đẹp nhất. Tôi đã nghe câu chuyện này bao nhiêu lần rồi nhưng vẫn không chán, và đặc biệt, lúc này, tôi cảm nhận được sự thiêng liêng trong từng lời bà kể. Bà ơi, ước gì tôi có thể nghe bà kể những câu chuyện như vậy mãi mãi trước khi đi vào giấc ngủ!
Nhưng trước khi kết thúc câu chuyện, giọng kể của bà đưa tôi trở về hiện thực, và tôi tỉnh giấc do tiếng báo thức. Tôi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ, nhưng một giấc mơ đẹp bởi tôi được gặp bà nội của mình.
Bà là người tôi yêu thương nhất. Giấc mơ này khiến tôi nhớ bà hơn, nhưng cũng mang lại động lực cho tôi trong cuộc sống, vì tôi hứa với bà sẽ nỗ lực học hành để trở thành người có ích. Và tôi hy vọng có thể có nhiều giấc mơ đẹp như thế này nữa!


Năm mới lại về, mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm. Từ khi mẹ sang biển cả, đã ba năm rồi. Nhớ những ngày cận Tết, mẹ thường dắt con đi chợ hoa, đi mua sắm. Nhớ mãi...
Hồng ơi! Con quay lại rồi. Đây là công viên mà mẹ thường dẫn con đến khi con còn bé. Ôi! Đây là mẹ! Hạnh phúc quá! Mẹ ôm con chặt lấy. Mẹ nói: 'Hồng ơi! Con của mẹ!'. Con òa khóc vui trong vòng tay của mẹ. Mẹ đã điểm vài sợi bạc, nhưng nụ cười vẫn không đổi...
Đứng bên mẹ, con thấy yên bình và hạnh phúc lắm. Mẹ nói: 'Con ơi! Ngồi lại đây, tâm sự với mẹ đi. Lâu lắm rồi mẹ con mới được gặp nhau như thế này.' Mẹ vuốt nhẹ mái tóc con, hỏi về gia đình. Con vui kể về mọi người. Mẹ nói: 'Ừ! Vậy tốt. Con cố gắng học nha. Mẹ tin ở con.' Lời mẹ truyền thêm niềm tin, lòng con thêm yên bình. Con biết mẹ luôn nhớ về con từ xa...

Truyện về người thân xa xưa - Phần 5

Bài viết về người thân ở xa - Phần 5
Chuyện về người thân đã lâu không gặp - Phần 4
Mỗi đêm đông về, em lại thấy mình nằm bên cạnh bà. Những giai điệu ngọt ngào của những bài hát quen thuộc từ thuở nào vẫn vang vọng trong đầu em, đưa em vào giấc ngủ êm đềm. Trong giấc mơ, em gặp lại ông nội, người đã ra đi khi em còn nhỏ. Em ôm ông, cảm nhận sự ấm áp và bình yên...

Bài về người thân đã xa - Phần 4

Bài về người thân xa lạ - Phần 4
