2. Bài tham khảo số 2
Đoạn trích “Chiến thắng Mtao Mxây” mang đến những cảm xúc mạnh mẽ khi tường minh về chiến thắng của Đăm Săn trong cuộc đấu với Mtao Mxây. Cảnh ăn mừng chiến thắng sau đó là một bức tranh sinh động về niềm vui và sự đoàn kết trong cộng đồng. Đám đông hân hoan, tiếng chiêng rộn vang, tất cả hòa mình vào không khí phấn khích. Bài tham khảo số 1, Bài tham khảo số 2, Bài tham khảo số 3, Bài tham khảo số 4, Bài tham khảo số 5, Bài tham khảo số 6

3. Bài tham khảo số 4
Sau trận chiến đầy hy sinh, tù trưởng Đăm Săn quay về như một anh hùng với chiến thắng vang dội. Cả buôn làng hân hoan chào đón, và như một người lãnh đạo xuất sắc, chàng kêu gọi mọi người cùng nhau mừng năm mới. Tiếng chiêng reo rộ, hòa mình vào không khí lễ hội. Bài tham khảo số 1, Bài tham khảo số 2, Bài tham khảo số 3, Bài tham khảo số 4, Bài tham khảo số 5, Bài tham khảo số 6

1. Bài tham khảo số 3
Tù trưởng Đăm Săn, với chiến thắng vẻ vang trước Mtao Mxây, mang về không khí lễ hội đặc sắc cho buôn làng. Nổi bật là màn ăn mừng độc đáo với tiếng chiêng huyền bí, là lời mời rộn ràng tham gia tiệc tùng linh đình. Thịt lợn, thịt trâu nướng khói, hương vị mừng năm mới khắp nơi. Nhưng không chỉ về vẻ ngoại hình, Đăm Săn còn là biểu tượng của sức mạnh, tài năng và lòng dũng cảm. Cuộc chiến trải qua đầy sóng gió với Mtao Mxây được mô tả sống động, làm nổi bật tinh thần anh hùng của Đăm Săn. Cảnh ăn mừng linh đình, tiệc tùng sôi nổi là một hình ảnh tuyệt vời về niềm tự hào và đoàn kết của cộng đồng Ê-đê. Bài tham khảo số 1, Bài tham khảo số 2, Bài tham khảo số 3, Bài tham khảo số 4, Bài tham khảo số 5, Bài tham khảo số 6

1. Tham khảo số 5
Bức tranh “Thắng lợi trước Mtao-Mxây” không đơn thuần là cái kết bằng sự ra đi, mà là sự phô diễn của chiến thắng, sức mạnh của cộng đồng và hào quang vang dội của anh hùng Đăm Săn. Nguyên tắc làm nòng của sử thi là mô tả về vị anh hùng vĩ đại. Thành tựu và lòng dũng cảm của chàng không chỉ là niềm tự hào của bản thân mình, mà còn là của cả thiên nhiên và xã hội Ê-đê.
Trong triết lý của người Ê-đê, cuộc chiến như một “bà đỡ lịch sử”, đưa đẩy cộng đồng phát triển, sống trong ấm no và thịnh vượng. Trong sự phồn thịnh đó, anh hùng đóng vai trò quan trọng, được ơn tôn và ca ngợi thông qua lễ ăn mừng của cộng đồng, thể hiện sự phấn khởi về cuộc sống an nhàn và phồn thịnh mỗi ngày.
Sau chiến thắng mãn nhãn trước tù trưởng Mtao-Mxây, Đăm Săn trở thành anh hùng giàu có và mạnh mẽ nhất. Tôi tớ trung thành theo chàng như “đàn ong đi đưa mật”, đưa về của cải “như kiến di chuyển”. Sự hân hoan của Đăm Săn khiến cả khu rừng vang lên bằng tiếng tuyên bố mở lễ hội, tạo nên bầu không khí háo hức. Cả cộng đồng Ê-đê và Ê-ga được hồi sinh sống động. Và nổi bật giữa xã hội đó, là vẻ đẹp hùng vĩ của anh hùng Đăm Săn. Vẻ đẹp này không chỉ là về sức mạnh vững trãi và hình thể hoàn hảo.
Chàng được mô tả như một vị thần với vẻ đẹp và sức mạnh. Người Ê-đê, Ê-ga tôn vinh Đăm Săn như một dũng tướng không sợ chết. “Tấm mền chiến trùm lưng, tai trang trí hoa, cạnh cùng với mình có gươm gài, đôi mắt lung linh như chim, bắp chân bằng cây xà ngang, bắp đùi bằng ống bễ, sức mạnh không kém voi đực, hơi thở mạnh mẽ tựa như sấm rền, nằm sấp làm rung động sàn, nằm ngửa làm chao đảo xà dọc”. Từng chi tiết sinh động, so sánh tinh tế, chính xác, kết hợp với nghệ thuật trì hoãn trong sử thi và cách kể chuyện phóng đại, người Tây Nguyên đã đưa người anh hùng của họ lên tầm thần linh, sức mạnh hội tụ từ núi rừng và vũ trụ. Sức mạnh của Đăm Săn được so sánh với những điều mạnh mẽ và tuyệt vời nhất của tự nhiên.
Không chỉ là người mạnh mẽ từ bụng mẹ, trải qua nhiều cuộc chiến, Đăm Săn trở thành thần tượng của dân làng. Chàng không chỉ có sức mạnh hùng vĩ mà còn sự đẹp đẽ lãng mạn: “nằm trên võng, tóc thả trên sàn, tóc chàng vuốt xuống đất như bông hoa nở, đầu đeo khăn nhiễu, vai đội mũ hoa, chàng ăn không biết no, uống không biết say, trò chuyện không biết chán”. Cảnh Đăm Săn vui vẻ thân thiện. Anh không phân biệt giàu nghèo hay cao thấp. Đăm Săn trở thành biểu tượng của sự hài hòa giữa vẻ đẹp hoang dã của núi rừng và vẻ đẹp êm đềm lãng mạn của tâm hồn người Tây Nguyên. Đẹp ấy kết hợp cả sức mạnh hùng vĩ và tính cách nhân văn.
Đăm Săn không chỉ hiện diện trong hình ảnh mạnh mẽ và cơ bắp, mà còn trong lễ hội ăn mừng, trong vẻ đẹp của lòng tôn kính tổ tiên, thần linh, lòng hiếu khách và tâm hồn trung thành, rộng lớn.
Sau chiến thắng, Đăm Săn không quên bày tỏ lòng biết ơn tổ tiên và thần linh đã giúp chàng chiến thắng. “Hỡi các con, hãy lấy rượu, bắt trâu, rượu năm ché, trâu bảy con để dâng thờ thần, rượu bảy ché, lợn thiến bảy con để cầu bình an, tăng trưởng như sông nước, cao lên như cây rừng, không có nỗi sợ hãi nào qua. Điều này phải làm để cả khu vực đều phát triển, mạnh mẽ như Đâm Săn”. Cách Đăm Săn sắp xếp lễ cúng tế chứng tỏ lòng tôn kính sâu sắc với thần linh và tổ tiên. Đó cũng chính là lời nói tôn giáo của cộng đồng Ê-đê.
Sau khi thờ cúng thần linh, tổ tiên, Đăm Săn đã mời toàn bộ anh em, bạn bè và tôi tớ tham gia bữa ăn: “Hỡi anh em, hỡi bà con, hãy đến với chúng ta, chúng ta sẽ cùng mở tiệc ăn mừng năm mới…”. Tiếng mời tràn ngập sự hân hoan của trái tim hùng hồn của Đăm Săn. Chàng đã chia sẻ niềm vui với bạn bè, người dân bằng tâm huyết và vật chất sang trọng, làm cho “cả một khu vực như nước đổ ra”, vui tới mức “lươn trong hang, giun trong bùn, rắn hổ, rắn mai đều chui lên nằm trên cao sưởi nắng, ếch nhái dưới gầm nhà, kì nhông ngoài bãi thì kêu inh ỏi suốt ngày đêm”. Bạn bè của chàng đông đúc: “Các cô gái đi lại vú đụng vú, các chàng trai đi lại ngực đụng ngực”. Không khí ăn mừng như thế này bây giờ mới có. Bởi giờ đây người Ê-đê có một người lãnh đạo anh hùng, mạnh mẽ đến như vậy. Đó là niềm kiêu hãnh sâu sắc của người dân Ê-đê về tù trưởng Đăm Săn.
Cách xây dựng hình tượng anh hùng vĩ đại trong không khí phấn khởi của cộng đồng phồn thịnh là một đặc điểm nổi bật của sử thi Tây Nguyên. Anh hùng sử thi được toàn cộng đồng tôn thờ tuyệt đối. Thông qua anh hùng, ta thấy sự phát triển và lòng đoàn kết của cả cộng đồng Ê-đê – biểu hiện quan trọng của ý thức dân tộc.

5. Tài liệu tham khảo số 4
Sau khi đánh bại Mtao Mxây và giành lại người vợ bị cướp, Đăm Săn trở về nhà. Hàng ngàn tôi tớ và dân làng Mtao Mxây đi theo chàng. Họ mang theo cảnh của cải như ong di chuyển mật, như bướm đi chuyển hoa, như đàn trai gái đi giữ nước từ giếng về.
Đăm Săn hào hứng hét lên: “Ở đây, hãy đến lấy rượu, bắt trâu! Rượu năm ché, trâu dâng một con để thờ thần linh, tảo tồ tiên, cầu sức khỏe cho chúng ta sẽ đi đánh kẻ thù, bắt tù binh, làm đổ vỡ đất đai của tù trưởng giàu có. Rượu bảy ché, trâu bảy con, lợn thiến bảy con để thờ thần, cầu cho chúng ta an nhàn, tránh nạn tai, phồn thịnh như sông nước, cao lớn như cây rừng, không có ai sánh kịp! Hỡi anh em trong nhà, bà con trong làng, xin mời mọi người đến với chúng ta! Chúng ta sẽ tổ chức tiệc ăn mừng năm mới, sẽ thưởng thức thịt lợn, thịt trâu, đánh lên các chiêng trống, đánh lên các cồng hlong để tạo nên âm nhạc hòa nhịp, với đủ mọi loại nhạc cụ để kêu lên bản nồng như điệu nhảy rộn rã, để voi đực và voi cái thường xuyên ra vào sàn hiên, dây cồng và dây chiêng không bao giờ thôi, treo trên khắp nơi là những chuỗi thịt trâu và thịt bò đang khô đen, chậu đồng, ấu đồng nơi mọi người đã không còn chỗ để'.
Đám tôi tớ cẩn thận hỏi chàng nên đánh những chiêng nào, Đăm Săn khuyên nên đánh những chiêng có âm thanh vang vọng, những chiêng có âm thanh đồng, và âm thanh bạc. Ba con kéo đến để xem, nhà Đăm Săn đông đúc khách mời. Các tù trưởng từ xa cũng đến chúc mừng.
Đăm Săn nằm trên chiếc võng, mái tóc thả xuống sàn, nơi mà tóc chàng như một đóa hoa nở rộ. Chàng mở tiệc long trời lở đất, thịt lợn, thịt trâu, thịt dê không thiếu thốn. Máu bò và máu trâu đọng đen trải khắp sàn hiên. Dây cồng và dây chiêng giăng giăng như một mạng nhện. Những chiếc lọ và đĩa vàng, đỏ như những bông hoa đào nở rộ trong rừng. Nam nữ trẻ đi lại nhộn nhịp, tấp nập
Cảnh nhà của tù trưởng Đăm Săn giờ đây giàu có và mạnh mẽ, thật là một bức tranh vui vẻ và tưng bừng. Rõ ràng, tù trưởng Đăm Săn đang ngày càng giàu có, nổi tiếng, với đám đông bạn bè không ngừng. Dũng sĩ Đăm Săn, ngực trái quấn một chiếc chăn chiến, khoác một chiếc áo chiến, tai đeo mũ nồng, ngay bên cạnh có một thanh kiếm sáng bóng, đôi mắt chàng long lanh như mắt chim ghệch, thân hình đầy đặn sức sống. Đối với Đăm Săn, lòng yêu mến và tôn kính của những người xung quanh như không bao giờ dứt. Người ta từ mọi nơi đến khiêng rượu, khiêng lợn đến nhà chàng. Đăm Săn đã trở thành một tù trưởng nổi tiếng đến mức cả thần linh cũng biết đến chàng

6. Tài liệu tham khảo số 6
Phần “Chiến thắng trước Mtao Mxây” kể về cuộc hành trình đòi lại vợ của Đăm Săn. Nghe tin Đăm Săn cùng đồng bọn rời khỏi làng, Mtao Mxây nảy ra ý cướp vợ của chàng. Hắn giả vờ làm khách qua đường đến nhà Đăm Săn, để quên mất con dao và nhờ nàng mang ra ngoài, sau đó bắt cóc Hơ Nhị. Đăm Săn nghe tin tức này tức giận, dẫn quân đến nhà Mtao Mxây, quyết tâm giành lại vợ. Tuy nhiên, hắn ta không chịu ra chiến trận, Đăm Săn phải đe dọa phá nhà hắn mới chịu gặp chiến. Mtao Mxây múa khiên nhưng yếu ớt, trong khi Đăm Săn khỏe mạnh và dũng mãnh. Đăm Săn đâm trúng Mtao Mxây nhưng hắn mặc áo giáp nên không có tác dụng. Sau một hồi chiến đấu, Đăm Săn kiệt sức và thấy mơ màng, ông trời chỉ dẫn chàng đánh bại Mtao Mxây. Chàng giành chiến thắng và cứu được Hơ Nhị. Khi kết thúc trận chiến, Đăm Săn trở về tổ chức tiệc ăn mừng cùng dân làng.
Âm thanh của chiêng khi Đăm Săn kêu lên - tiếng chiêng là âm thanh đặc trưng của dân tộc, đã gắn bó với người Ê-đê từ thời xa xưa, là dấu hiệu của một lễ hội sắp diễn ra. Người dân kéo đến nhà chàng đông nghịch, những người hầu cận ngay cả ngoài hiên cũng đông đúc. Nhiều tù trưởng từ xa cũng được mời đến. Còn Đăm Săn thì “nằm trên chiếc võng, tóc thả xuống sàn”, thể hiện sự thoải mái sau cuộc chiến đầy căng thẳng. Đối với chàng, chiến trận đã trở nên quen thuộc.
Cuộc vui ăn mừng diễn ra “linh đình, thịt lợn, thịt trâu không ngớt…”. “Tiệc tùng linh đình, ăn uống đông vui kéo dài suốt cả mùa khô”. Đối với Đăm Săn, “uống không biết say, ăn không biết no, chuyện trò không biết chán”. Điều đó đúng là cách hành xử của một tù trưởng. Toàn bộ miền Ê-đê Ê-ga đều ca ngợi Đăm Săn là anh hùng dũng mãnh, tiếng tăm của chàng giờ đã lừng lẫy khắp nơi.
Trong phần kết, tác giả bình luận: “Đăm Săn hiện ra như một tù trưởng mới giàu có, đang tràn đầy sức trai, tiếng tăm vẹn nguyên. Bắp chân chàng to bằng cây xà nàng, bắp đùi chàng to bằng ống bễ, sức chàng ngang sức voi đực, hơi thở chàng ầm ầm tựa sấm dậy, chàng nằm sấp thì gãy dầm sàn, chàng nằm ngửa thì gãy xà dọc: Đăm Săn ngay từ lúc mới sinh đã ngang tàng”. Một vài câu văn nhưng đã mô tả rõ hình ảnh một tù trưởng khỏe mạnh, mạnh mẽ. Đồng thời tác giả cũng thể hiện sự ngưỡng mộ, khen ngợi Đăm Săn.
Summarily, phần kết của đoạn trích “Chiến thắng trước Mtao Mxây” đã sống động hóa không khí ăn mừng chiến thắng, phản ánh rõ nét nét bản sắc văn hóa của cộng đồng Ê-đê.

