- - Bài viết "Chú lợn xinh đẹp" số 1 và số 3 đều phản ánh tính khoe khoang của hai nhân vật: một người khoe áo mới, một người khoe lợn cưới. Truyện chỉ trích sự khoe khoang thái quá, khiến nhân vật trở nên lố bịch, hài hước. Các bài tập yêu cầu phân tích sự khoe khoang trong ngữ cảnh và tình huống cụ thể, chỉ trích việc dùng từ thừa và lố bịch trong giao tiếp, qua đó phê phán tính xấu này trong xã hội.,.
- - Truyện “Lợn cưới, áo mới” phê phán thói khoe khoang, một tật xấu phổ biến trong xã hội.
- - Nhân vật trong truyện là những người thích khoe của, dù hoàn cảnh không phù hợp.
- - Câu chuyện diễn ra khi một người khoe áo mới và một người tìm cơ hội khoe lợn cưới.
- - Kết quả là cả hai đều thể hiện sự khoe khoang lố bịch, biến mình thành trò cười.
- - Ý nghĩa của truyện là cảnh báo và châm biếm thói khoe của trong xã hội.,.
- - Truyện phê phán thói khoe khoang, một tính xấu phổ biến.
- - Anh tìm lợn khoe của dùng từ không phù hợp, làm giảm giá trị thông tin cần thiết.
- - Anh có áo mới cố tình khoe áo một cách lố bịch, không liên quan đến câu hỏi của người khác.
- - Câu chuyện tạo tiếng cười vì hành động và ngôn ngữ khoe của của các nhân vật.
- - Ý nghĩa truyện là cảnh báo và châm biếm thói khoe của trong xã hội.
1. Bài viết 'Chú lợn xinh đẹp' số 1
I. Giới thiệu về tác phẩm: Chú lợn xinh đẹp
1. Tóm tắtHai anh chàng thường khoe về đồ của họ. Một người đang tìm con lợn để làm cỗ cưới, trong khi người kia tỏ ra rất tự tin với chiếc áo mới mặc từ sáng.
2. Ý nghĩaTruyện 'Chú lợn xinh đẹp' châm biếm, chỉ trích những người thường xuyên khoe khoang, một tình huống phổ biến trong xã hội
3. Nghệ thuật sáng tạo- Cách kể ngắn gọn- Sử dụng nhiều yếu tố hài hước
II. Hướng dẫn viết bài
Câu 1 (trang 127 sgk ngữ văn 6 tập 1)
- Tính khoe khoang thường là cách để thể hiện sự giàu có, thành công, nhưng đôi khi lại làm mất đi sự tinh tế.
- Người đi tìm lợn để làm cỗ cưới vẫn khoe khi con lợn bị sổng, điều này thể hiện tính khoe khoang ngay cả khi gặp khó khăn
- Thay vì mô tả chi tiết về con lợn, anh ta chỉ tỏ ra quan tâm đến việc khoe khoang.
Câu 2 (trang 127 sgk ngữ văn 6 tập 1)
Người này thích khoe khoang đến mức lố bịch:
- Mặc áo mới đứng đợi ở cửa để khoe
- Khi thấy người khác tìm lợn, liền giơ áo mới ra khoe, nhấn mạnh 'Từ khi mặc chiếc áo mới này'.
- Anh ta tỏ ra ranh mãnh khi bỏ chữ “cưới” trong “lợn cưới” mà người khác tìm lợn khoe.
- Yếu tố thừa trong câu “từ khi mặc chiếc áo mới này” vừa thừa lại không rõ ràng.
Câu 3 (trang 127 sgk ngữ văn 6 tập 1)
Các yếu tố gây cười:
- Cả hai anh chàng đều thích khoe khoang
- Áo mới và con lợn đều không có giá trị lớn nhưng vẫn cố khoe
- Một người đứng đó kiên trì khoe, người kia lại đang chạy tất tưởi nhưng vẫn không quên khoe
- Cả hai đều cố ý khoe, tạo nên tình huống hài hước trong lời nói của họ
Câu 4 (trang 127 sgk ngữ văn 6 tập 1)
- Truyện 'Chú lợn xinh đẹp' chỉ trích tính khoe khoang, làm cho nhân vật trở thành những người lố bịch, kỳ quặc trong cuộc sống.
- Sự khoe khoang quá mức làm cho nhân vật trở nên kỳ cục, lố bịch trong xã hội
Hình minh họa (Nguồn: internet)2. Bài viết 'Chú lợn xinh đẹp' số 3
A. KIẾN THỨC TRỌNG TÂM
Tóm tắt:
Có một anh chàng thường tỏ ra tự tin với chiếc áo mới, đứng suốt từ sáng đến chiều nhưng chẳng có cơ hội khoe, thì gặp ngay một anh chàng khác đang tìm cơ hội khoe con lợn cưới. Anh chàng nhanh nhảu hỏi to:
- Bác có thấy con lợn cưới của tôi chạy qua không?Nhân cơ hội có người để khoe, anh mặc áo mới vội nói:
- Từ lúc tôi mặc cái áo mới này, tôi chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả!
Ý nghĩa: Truyện 'Chú lợn xinh đẹp' châm biếm, chỉ trích những người thường xuyên khoe khoang, một tình huống phổ biến trong xã hội. Tính khoe của biến con người thành những kẻ lố bịch, hợm hĩnh, trở thành đối tượng cho mọi người cười chê.
B. BÀI TẬP VÀ HƯỚNG DẪN GIẢI
Câu 1: (Trang 127 - SGK Ngữ văn 6 tập 1) Em hiểu như thế nào về tính khoe của? Anh đi tìm lợn khoe của trong tình huống như thế nào? Lẽ ra, anh phải hỏi người ta ra sao?
Bài làm:
Tính khoe khoang là phô trương để chứng minh cho mọi người biết mình có của. Đây là một tính xấu không nên học theo.
Sự khoe của của anh đi tìm lợn.
Đáng lẽ người khoe của trước phải là anh áo mới, nhưng anh ta chưa kịp phản ứng khi có người đi qua thì đã bị anh lợn cưới giành mất.
Anh đi tìm lợn đáng lẽ chỉ cần hỏi người ta: “Anh có thấy con lợn nào chạy qua đây không?”. Thế nhưng anh lại dùng từ “lợn cưới” là từ không thích hợp để chỉ con lợn bị sổng chuồng.
Việc dùng từ thừa thông tin trong câu nhằm dụng ý khoe về đám cưới hơn là tìm con lợn bị mất, ý muốn khoe mình sắp cưới vợ, khoe về cỗ linh đình.
Câu 2: (Trang 127 - SGK Ngữ văn 6 tập 1) Anh áo mới thích khoe đến mức nào? Điệu bộ của anh ta khi trả lời có phù hợp không? Hãy phân tích yếu tố thừa trong câu trả lời của anh.
Bài làm:
Anh muốn khoe áo đứng hóng ở cửa, đợi được người ta khen. Đứng mãi từ sáng đến chiều mà vẫn chẳng ăn thua, đang đầy thất vọng thì có người chạy qua, thế là không bỏ lỡ dịp may – cũng chẳng cần biết người đó hỏi gì – liền vội khoe ngay: 'Từ lúc tôi mặc chiếc áo mới này…'.
Điệu bộ anh ta trả lời chỉ vào cái áo mới, bắt người khác phải chú ý. Cách trả lời dềnh dàng để “khoe”.
'Chiếc áo mới' ở đây là một thông tin thừa. Thừa trong cả lời nói và thừa trong cả hành động -» Sự dư thừa ấy có chủ đích tìm cách khoe chiếc áo mới của mình mà anh đã chờ từ sáng đến chiều mới có người để khoe.
Câu 3: (Trang 127 - SGK Ngữ văn 6 tập 1) Đọc “Chú lợn xinh đẹp” vì sao em lại cười?
Bài làm:
Đọc “Chú lợn xinh đẹp” chúng ta cười vì tính thích khoe của một cách quá đáng của hai nhân vật.
Anh đi tìm lợn: Mục đích của anh là hỏi để người ta giúp anh tìm con lợn. Thay vì cung cấp những thông tin cần thiết về con lợn, anh lại nhằm vào một mục đích khác: khoe nhà giàu, cỗ cưới to
Anh có áo mới: Lẽ ra chỉ cần thông báo điều mà người hỏi muốn biết (không nhìn thấy con lợn), anh lại cũng tranh thủ khoe luôn chiếc áo mới của mình.
Cách khoe của của hai anh chàng lộ liều, cô' ý, lố bịch, đây có thể coi là cuộc đụng đầu thú vị giữa hai cao thủ “khoe khoang” trong một hoàn cảnh đặc biệt.
Câu 4: (Trang 127 - SGK Ngữ văn 6 tập 1) Hãy nêu ý nghĩa của truyện “Chú lợn xinh đẹp”
Bài làm:
Qua câu chuyện về hai anh chàng khoe của gặp nhau và đối thoại với nhau câu chuyện nhằm phê phán những người có tính khoe khoang, một tính xấu mà mỗi người không nên có. Tính khoe của biến con người thành những kẻ lố bịch, hợm hĩnh, trở thành đối tượng cho mọi người cười chê.
Phần tham khảo mở rộng
Câu 1: Phát biểu cảm nghĩ của em sau khi học xong truyện Chú lợn xinh đẹp
Bài làm:
Truyện cười dân gian Chú lợn xinh đẹp kể về hai anh chàng có tính khoe khoang gặp nhau. Anh có áo mới thích khoe đến nỗi phải mặc rồi đứng ra cửa, chờ có người để khoe. “Già được bát canh, trẻ được manh áo mới”, tính khoe của anh khiến ta liên tưởng đến niềm vui của trẻ nhỏ được mặc chiếc áo mới. Với trẻ nhỏ đó là sự ngây thơ, hồn nhiên còn với anh chàng này mục đích chính là khoe của nên thật lố bịch và hài hước. Nhưng đen đủi cho anh ta là cả ngày chẳng gặp ai để khoe nên tức tối lắm. Đúng lúc đó, có anh chàng tìm lợn chạy qua và hỏi:'Anh có thấy con lợn cưới...'; anh mặc áo được dịp mừng như bắt được vàng và giơ vạt áo ra khoe: “Từ lúc tôi mặc cái áo mới này…”. Xét về câu hỏi và câu trả lời của hai anh chàng, chúng ta đều thấy thừa thông tin không cần thiết: người đi tìm lợn sổng mà cứ nhấn mạnh là lợn cưới, kẻ trả lời là không thấy lợn thì lại cố đưa thêm cái áo mới của mình vào. Cái trái tự nhiên, không hợp với lẽ thường xuất hiện khiến cho tiếng cười chế giễu vang lên. Tính khoe khoang, thích trưng ra để người khác biết mình giàu có là tính xấu của những người thích học đòi, mới giàu có. Họ khoe khoang qua lời nói, hành động, vẻ bề ngoài một cách lố lăng, kệch cỡm. Câu chuyện là tiếng cười dí dỏm của dân gian nhưng cũng là bài học sâu sắc, phê phán và chế giễu những người có tính khoe của, một tính xấu khá phổ biến trong xã hội hiện nay.
Hình minh họa (Nguồn: internet)
3. Bài giảng 'Lợn cưới áo mới' số 2
Trả lời câu 1 (trang 127 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1):
Em hiểu thế nào về tính khoe của? Anh đi tìm lợn khoe của trong tình huống nào? Lẽ ra, anh phải hỏi người ta ra sao? Từ cưới (lợn cưới) có phải là từ thích hợp để chỉ con lợn bị sổng và là thông tin cần thiết cho người được hỏi không?
Lời giải chi tiết:
- Tính khoe của là thói thích tỏ ra, trưng ra cho người ta biết là mình giàu. Đây là thói xấu, thường thấy ở những người giàu, nhất là ở những người mới giàu, thích học đòi. Thói xấu này hay biểu hiện ở cách ăn mặc, trang sức, xây cất, bài trí nhà cửa, cách nói năng, giao tiếp.
- Anh đi tìm lợn khoe của trong lúc nhà có việc lớn (làm đám cưới), lợn để làm cỗ cho lễ cưới lại bị sổng mất. Nghĩa là anh khoe của ngay cả lúc việc nhà đang rất bận.
- Lẽ ra, anh chỉ ần hỏi 'Bác có thấy con lợn của tôi chạy qua đây không?'. Từ cưới (lợn cưới) không phải là từ thích hợp để chỉ con lợn bị sổng và không phải là thông tin cần thiết.
Trả lời câu 2 (trang 127 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1):
Anh có áo mới thích khoe của đến mức nào? Điệu bộ của anh ta khi trả lời có phù hợp không? Hãy phân tích yếu tố thừa trong câu trả lời của anh ta.
Lời giải chi tiết:
- Anh có áo mới thích khoe của đến mức 'đứng hóng ở cửa, đợi có ai đi qua người ta khen'. Nghĩa là nôn nóng muốn được khoe áo mới. Anh ta 'đứng mãi từ sáng tới chiều', kiên nhẫn đợi người để khoe. Và khi chẳng thấy ai hỏi, anh ta 'tức lắm'.
- Điệu bộ của anh áo mới khi trả lời anh mất lợn cũng hoàn toàn không phù hợp. Người ta hỏi về con lợn, hướng con lợn chạy, anh lại 'liền giơ ngay vạt áo ra'.
- Trong câu trả lời, lẽ ra, anh chỉ cần nói: 'Tôi đứng đây suốt từ sáng đến giờ nhưng chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả', thì anh lại nói 'Từ lúc tôi mặc cái áo mới này... Dùng điệu bộ 'giơ vạt áo' ra chưa đủ, anh ta còn dùng cả ngôn ngữ để khoe. Đấy là yếu tố thừa trong câu trả lời nhưng lại là nội dung, mục đích thông báo của anh.
Trả lời câu 3 (trang 127 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1):
Đọc truyện Lợn cưới, áo mới vì sao em lại cười?
Lời giải chi tiết:
Đọc truyện Lợn cưới áo mới khiến ta cười vì:
- Hành động ngôn ngữ của từng nhân vật thích khoe của đều quá lố bịch.
- Tác giả dân gian đã tạo ra được một cuộc ganh đua trong việc khoe của ở các nhân vật. “Anh áo mới' kiên nhẫn đứng hóng ở cửa, kiên nhẫn suốt từ sáng đến chiều, đang tức tối, lại bị 'anh lợn cưới' khoe của trước.
'Anh áo mới' tưởng thua nhưng đã không bỏ lỡ cơ hội 'cả ngày có một lần', để khoe của trước 'anh lợn cưới'.
Trả lời câu 4 (trang 127 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1):
Hãy nêu ý nghĩa của truyện Lợn cưới, áo mới.
Lời giải chi tiết:
Truyện Lợn cưới, áo mới phê phán tính hay khoe của, một tính xấu khá phổ biến trong xã hội. Tính xấu ấy đã biến nhân vật thành trò cười cho mọi người.
Tóm tắt
Hai anh chàng hay khoe của gặp nhau. Một anh đang vội tìm con lợn bị sổng nhưng vẫn kịp khoe “lợn cưới” (lợn để làm cỗ cưới), còn anh kia thì bình tĩnh khoe luôn chiếc áo mới mặc từ sáng.
Bố cục
Bố cục: 2 phần
- Phần 1: Những của được đem khoe.
- Phần 2: Cách khoe của.
Nội dung chính
Câu chuyện phê phán những kẻ khoác lác, khoe khoang qua tiếng cười hóm hỉnh của nhân dân. Đồng thời khuyên chúng ta hãy sống khiêm tốn.
Minh họa (Nguồn: internet)
5. Bài soạn 'Chuyện cười về lợn và áo mới'
Bài 1 trang 127 SGK Ngữ văn 6 tập 1
Em hiểu thế nào về tính khoe của? Anh đi tìm lợn khoe của trong tình huống như thế nào? Lẽ ra, anh phải hỏi người ta ra sao? Từ cưới (lợn cưới) có phải là từ thích hợp để chỉ con lợn bị sổng và là thông tin cần thiết cho người đọc hỏi không?
Trả lời
Khoe khoang của cải là một thói xấu đôi khi khiến người khoe tự đẩy mình vào tình thế lố bịch, bị người đời cười chê. Những người khoe của thường là những kẻ hợm hĩnh, coi của cải là trên hết, có chút gì mà người khác không có cũng khoe ra để chứng tỏ là mình hơn người.
Loại người này thường xuất hiện nhiều từ thời xưa, khi cuộc sống còn khổ cực, giá trị vật chất được đặt lên hàng đầu, thậm chí là duy nhất. Không chỉ người giàu khoe của mà ngay cả người nghèo cũng khoe. Người giàu khoe của vì hợm của, người nghèo khoe của vì họ cho đó là cách tốt nhất để khẳng định vị thế, che giấu hoàn cảnh thực của mình.
Anh đi tìm lợn khoe của trong tình huống nhà sắp có đám cưới mà lợn lại sổng mất. Lẽ ra trong câu hỏi của anh phải có những thông tin mà người được hỏi cần biết về con lợn (con lợn to hay nhỏ, màu lông ra sao, gầy béo thế nào…), anh lại hỏi về con lợn cưới. Thông tin này là thừa với người được hỏi (Ai cần biết con lợn ấy anh để làm gì?).
Bài 2 trang 127 SGK Ngữ văn 6 tập 1
Anh có áo mới thích khoe của đến mức nào? Điệu bộ của anh ta khi trả lời có phù hợp không? Hãy phân tích yếu tố thừa trong câu trả lời của anh ta.
Trả lời
- Anh có áo mới thích khoe của đến mức 'đứng hóng ở cửa, đợi có ai đi qua người ta khen'. Nghĩa là nôn nóng muốn được khoe áo mới. Anh ta 'đứng mãi từ sáng tới chiều', kiên nhẫn đợi người để khoe. Và khi chẳng thấy ai hỏi, anh ta 'tức lắm'.
- Điệu bộ của anh áo mới khi trả lời anh mất lợn cũng hoàn toàn không phù hợp. Người ta hỏi về con lợn, hướng con lợn chạy, anh lại 'liền giơ ngay vạt áo ra'.
- Trong câu trả lời, lẽ ra, anh chỉ cần nói: 'Tôi đứng đây suốt từ sáng đến giờ nhưng chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả', thì anh lại nói 'Từ lúc tôi mặc cái áo mới này... Dùng điệu bộ 'giơ vạt áo' ra chưa đủ, anh ta còn dùng cả ngôn ngữ để khoe. Đấy là yếu tố thừa trong câu trả lời nhưng lại là nội dung, mục đích thông báo của anh.
Bài 3 trang 127 SGK Ngữ văn 6 tập 1
Đọc truyện Lợn cưới, áo mới vì sao em lại cười?
Trả lời
Tình tiết gây cười bật ra ngay trong câu hỏi của anh đi tìm lợn. Mục đích của anh là hỏi để người ta giúp anh tìm con lợn. Thay vì cung cấp những thông tin cần thiết về con lợn, anh lại nhằm vào một mục đích khác: khoe nhà giàu, cỗ cưới to (Ngày xưa, đám cưới mà mổ cả một con lợn hẳn là to lắm). Anh được hỏi cũng chẳng vừa, lẽ ra chỉ cần thông báo điều mà người hỏi muốn biết (không nhìn thấy con lợn), anh lại cũng tranh thủ khoe luôn chiếc áo mới của mình.
Như thế gọi là “kẻ cắp bà già gặp nhau”. Anh khoe của lại gặp đúng cái anh cũng thích khoe của, mà anh kia khoe của còn tài hơn. Anh tìm lợn dù sao cũng chỉ cài thêm thông tin vào một cách khéo léo (con lợn ấy là con lợn cưới), từ đó khiến anh kia suy ra rằng nhà anh sắp có cỗ bàn to lắm. Anh khoe áo thì nói huỵch toẹt: 'Từ lúc tôi mặc cái áo mới này…' thông tin của anh hoàn toàn không liên quan gì đến vấn đề mà anh kia quan tâm (con lợn bị sổng chuồng).
Bài 4 trang 127 SGK Ngữ văn 6 tập 1
Hãy nêu ý nghĩa của truyện Chuyện cười về lợn và áo mới.
Trả lời
– Ý nghĩa mua vui: Truyện tạo ra tiếng cười vui vẻ, giúp người dân lao động thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng, mệt mỏi.
– Ý nghĩa phê phán: Truyện châm biếm, phê phán nhẹ nhàng thói khoe của, một thói xấu thường gặp và đáng cười trong xã hội.
Tóm tắt truyện Chuyện cười về lợn và áo mới
Anh chàng hay khoe của vừa may được chiếc áo mới, đứng suốt từ sáng đến chiều chưa khoe được thì gặp một anh chàng khác cũng đang tìm cơ hội khoe con lợn cưới. Cuộc đối đáp giữa họ thật độc đáo:
– Bác có thấy con lợn cưới của tôi chạy qua không?
– Từ lúc tôi mặc cái áo mới này, tôi chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả!
Bố cục truyện Chuyện cười về lợn và áo mớii
Trong phần soạn bài Chuyện cười về lợn và áo mới có thể chia bố cục văn bản thành 2 phần:
+ Đoạn 1: Từ dầu ⇒ anh ta tức lắm. Nội dung: anh này muốn khoe áo mới
+ Đoạn 2: đang tức tối ⇒ hết. Nội dung: hai anh có tính đi khoe của gặp nhau
Tổng kết
Truyện Chuyện cười về lợn và áo mới chế giễu, phê phán những người có tính hay khoe của, một tính xấu khá phổ biến trong xã hội.
Hình minh họa (Nguồn: Internet)
5. Bài soạn 'Lợn cưới áo mới' số 4
I. Về thể loại
Văn bản Lợn cưới, áo mới thuộc thể loại truyện cười. Truyện cười là tác phẩm kể về những tình huống hài hước trong cuộc sống, nhằm mang lại tiếng cười hoặc phê phán những thói quen xấu trong xã hội.
Có thể nói, truyện cười Việt Nam có nhiều đặc sắc với những câu chuyện như Trạng Quỳnh, Trạng Lợn, Ba Giai Tú Xuất,… Thông thường, những câu chuyện này nhắm vào tầng lớp thống trị tham lam và kiêu căng. Tiếng cười trở thành vũ khí sắc bén của nhân dân lao động trong cuộc chiến chống lại tầng lớp thống trị.
Ngoài ra, còn có một dạng truyện cười khác, nhắm đến những thói quen xấu và hủ tục lạc hậu trong cuộc sống hàng ngày. Tiếng cười giúp con người trở nên minh mẫn, sáng suốt, sống lành mạnh và khỏe mạnh hơn.
II. Tóm tắt
Bài viết kể về một anh chàng thích khoe của vừa mua chiếc áo mới. Anh ta đứng ở cửa từ sáng đến chiều nhưng chưa có cơ hội để khoe, khi đột nhiên gặp một anh khác đang tìm cơ hội để khoe con lợn cưới. Cuộc trò chuyện giữa họ thật độc đáo:
Bác có thấy con lợn cưới của tôi chạy qua không?
Từ khi tôi mặc chiếc áo mới này, tôi chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả!
III. Hướng dẫn soạn bài
Câu 1:
* Theo em, tính khoe của là cách phô trương những gì mình có để chứng minh mình giàu có hơn người khác.
* Anh ta đi tìm lợn khoe của sau khi mất lợn (có thể là mất thật hoặc mất bịa).
* Lẽ ra, anh ta nên hỏi: “Có thấy con lợn nào chạy qua không?”
* Từ “cưới” hoàn toàn không phù hợp để mô tả con lợn bị sổng và nó là thông tin thừa đối với người nghe. Nhưng lại là mục đích của anh chàng khoe của.
Câu 2:
* Anh ta thích khoe áo mới đến mức kể một câu tường thuật dài, tập trung vào chiếc áo để thu hút sự chú ý của người nghe.
* Điệu bộ trả lời của anh ta chỉ tập trung vào chiếc áo mới, làm người khác phải chú ý. Đây là cách trả lời dài dòng nhằm khoe áo mới.
* Lẽ ra, anh ta chỉ cần nói một câu ngắn gọn như: “Chẳng thấy”. Tất cả yếu tố còn lại trong câu trả lời là thừa thãi, vì người nghe không cần biết anh ta đã đứng ở đâu và áo anh ta đang mặc có phải là áo mới hay không. Nhưng lại là mục đích của anh chàng khoe của.
Câu 3:
Khi đọc truyện Lợn cưới, áo mới, người đọc cười vì có 2 mâu thuẫn không hợp lý với thực tế:
Nếu là trường hợp mất lợn, anh ta chỉ cần hỏi về thông tin của con lợn đã mất. Nhưng anh ta lại vấn đề về việc khoe áo mới của mình, ngụ ý rằng anh ta sắp có đám cưới.
Thực tế chỉ cần trả lời ngắn gọn là có thấy hay không, nhưng anh ta lại trả lời dài dòng, nhấn mạnh vào chiếc áo mới anh ta đang mặc.
Cả hai anh chàng đều thể hiện tính khoe của không hợp lý trong tình huống này.
Câu 4:
Ý nghĩa của truyện Lợn cưới, áo mới:
Truyện giúp phê phán và châm biếm những người thích khoe khoang, đặc biệt là việc khoe về của cải. Tính khoe của biến con người thành một hiện thân của trò cười cho mọi người.
Hình minh họa (Nguồn: Internet)
6. Bài soạn 'Lợn cưới áo mới' số 6
Tìm hiểu chung tác phẩm
Thể loại: Truyện cười
Tác phẩm:
Một anh chàng thích khoe của mới mua chiếc áo mới, đứng từ sáng đến chiều chưa có cơ hội khoe, gặp anh chàng khác đang tìm cơ hội khoe con lợn cưới. Anh ta nhanh nhảu hỏi:
Bác có thấy con lợn cưới của tôi chạy qua không?
Nhân cơ hội có người để khoe, anh mặc áo mới vội nói:
Từ lúc tôi mặc chiếc áo mới này, tôi chẳng thấy con lợn nào chạy qua đây cả!
Đại ý: Qua chuyện Lợn cưới, áo mới tác giả dân gian phê phán tính khoe khoang lố bịch của con người.
Câu 1: Em hiểu như thế nào về tính khoe của? ...
Em hiểu như thế nào về tính khoe của? Anh đi tìm lợn khoe của trong tình huống như thế nào? Lẽ ra, anh phải hỏi người ta ra sao?
Trả lời:
Tính khoe của nghĩa là phô trương cho người ta thấy hay người ta nghe những gì mình có để chứng minh cho mọi người biết mình có của. Đây là một tính xấu không nên học theo.
Sự khoe của của anh tìm lợn:
Đáng lẽ người khoe của trước phải là anh áo mới, nhưng anh ta chưa kịp phản ứng khi có người đi qua thì đã bị anh lợn cưới giành mất.
Anh đi tìm lợn đáng lẽ chỉ cần hỏi người ta: “Anh có thấy con lợn nào chạy qua đây không?”. Thế nhưng anh lại dùng từ “lợn cưới” là từ không thích hợp để mô tả con lợn bị sổng chuồng.
Câu 2: Anh có áo mới thích khoe của đến mức nào? ...
Anh có áo mới thích khoe của đến mức nào? Điệu bộ của anh ta khi trả lời có phù hợp không? Hãy phân tích yếu tố thừa trong câu trả lời của anh ta?
Trả lời:
Anh muốn khoe áo đứng hóng ở cửa, đợi được người ta khen. Đứng mãi từ sáng đến chiều mà vẫn chẳng ăn thua, đang đầy thất vọng thì có người chạy qua, thế là không bỏ lỡ dịp may – cũng chẳng cần biết người đó hỏi gì – liền vội khoe ngay: 'Từ lúc tôi mặc chiếc áo mới này...'.
Điệu bộ anh ta trả lời chỉ vào cái áo mới, bắt người khác phải chú ý. Cách trả lời dềnh dàng để “khoe”.
'Chiếc áo mới' ở đây là một thông tin thừa. Thừa trong cả lời nói và thừa trong cả hành động -> Sự dư thừa ấy có chủ đích tìm cách khoe chiếc áo mới của mình mà anh đã chờ từ sáng đến chiều mới có người để khoe.
Câu 3: Đọc “Lợn cưới, áo mới” vì sao em lại cười?
Trả lời:
Cười vì hành động, ngôn ngữ của từng nhân vật thích khoe của. Của chẳng đáng là bao (chiếc áo, con lợn) mà vẫn thích khoe (đây cũng là đặc điểm của loại người này).
Hành động và ngôn ngữ khoe của các nhân vật đều lộ liều, cố ý, lố bịch, đây có thể coi là cuộc đụng đầu thú vị giữa hai cao thủ “khoe khoang” trong một hoàn cảnh đặc biệt.
Câu 4: Hãy nêu ý nghĩa của chuyện “Lợn cưới, áo mới”
Trả lời:
Ý nghĩa của truyện là:
Truyện lợn cưới áo mới phê phán tính hay khoe của, một tính xấu khá phổ biến trong xã hội.
Tính xấu ấy đã biến nhân vật thành trò cười cho mọi người.
Minh họa (Nguồn ảnh: Internet)