Noel, dịp để gia đình, bạn bè gửi tặng nhau những lời chúc an lành. Gửi những SMS Giáng sinh là một thói quen phổ biến, cùng với những tin nhắn giáng sinh ý nghĩa và hài hước. Hãy chia sẻ những câu chuyện Giáng sinh đặc sắc, xúc động đến bạn bè. Đọc những câu chuyện này, bạn sẽ thấy yêu cuộc sống và trân trọng những điều bạn đang có hơn.
Tuyển chọn 6 câu chuyện Giáng sinh ấm áp và xúc động nhất
Top 6 câu chuyện Giáng sinh cảm động:
1. Tình yêu thương của con dành cho mẹ
Dù là ngày Giáng sinh, với vài ngày nữa là năm mới, người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài. David, đứa con trai 8 tuổi, đang lo lắng kể chuyện về những trò quậy phá của em trai Tom. Người mẹ than thở và nhìn thẳng vào vấn đề. Bà bước vào phòng của Tom, gọi tên họ bé với vẻ tức giận. Trong lúc giận dữ, bà hiểu rằng tình thương và quan tâm đôi khi còn quan trọng hơn cả tờ giấy dán tường đắt tiền. Cuộc trò chuyện khiến người mẹ nhận ra sự quan trọng của tình cảm gia đình.
Người mẹ, sau khi trải qua những cảm xúc phức tạp, nhận thức được giá trị thực sự của tình thương và hiểu rằng đôi khi cần phải dành thời gian quan tâm đến người thân. Chuyện này là một bài học về tình cảm và tình cha mẹ - con cái trong ngày lễ quan trọng như Giáng sinh.
Người mẹ bước nhanh vào phòng làm việc để xác minh lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn thấy bức tường, đôi mắt bà ướt đẫm nước mắt. Những dòng chữ 'Con yêu mẹ' được viền bằng hình trái tim như một mũi tên xuyên thấu tâm hồn người mẹ.
Và giờ đây, sau thời gian trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn đứng đó, được đặt trong khung ảnh rỗng với ý nghĩa đặc biệt. Nó như một bài học nhắc nhở không chỉ đối với người mẹ mà còn đối với mọi người: Hãy dành thời gian để đọc những dòng chữ trên bức tường và trân trọng những khoảnh khắc đáng quý.
2. Chuyện Giáng Sinh
Gần đến ngày Giáng sinh, chúng tôi xin chia sẻ câu chuyện cảm động dựa trên 'Christmas Shoes'. Chúc quý vị một mùa Giáng sinh an lành và ý nghĩa.
Tôi nhanh chóng bước vào cửa hàng trong trung tâm mua sắm để mua những món quà cuối cùng cho con gái. Bối rối nhìn đám đông, tôi lo sợ sẽ mắc kẹt trong cửa hàng đến vô tận, trong khi công việc văn phòng vẫn còn chất đống chưa giải quyết. Từ lúc nào đó, Giáng sinh trở nên như một gánh nặng không lý do. Chẳng hiểu tại sao phải có một ngày lễ phiền toái như thế với nhiều lo lắng, quà tặng phải mua cho mọi người. Tôi ước mong có thể lăn ra ngủ qua mùa Giáng Sinh như những chú gấu đang ngủ mê giấc suốt mùa đông.
Tôi đi qua những dãy hàng đồ chơi, chọn một chiếc búp bê đáng yêu, nhanh chóng xếp hàng để thanh toán. Bất ngờ, tôi thấy một cậu bé đứng gần đó, đang sướng sốt với một đôi dép màu đỏ tươi. Cậu bé ôm đôi giày trên tay với gương mặt hạnh phúc. Tôi nhìn vào cậu bé và ngạc nhiên trước vẻ hạnh phúc của cậu, mặc dù chỉ mới 7 tuổi nhưng đối với cậu bé, đôi giày là đồ chơi mà cậu yêu thích.
Trong khi đó, cậu bé nói với nhân viên tính tiền:
- Cô cứ yên tâm, cháu đã tính toán kỹ rồi, có đủ tiền mua đôi giày này đấy!
Cô gái trả lời với vẻ hơi căng thẳng:
- Cháu biết là cháu không đủ tiền rồi, sao còn hỏi nhiều thế? Thật là phiền phức. Cháu hãy rời sang một bên, cô sẽ tính tiền cho người khác trước, khi nào cháu đủ tiền thì đến trả.
Tôi nhìn chú bé với khuôn mặt buồn bã khi cậu đứng nhìn đôi giày. Qua một hồi quan sát, tôi hỏi:
- Cháu mua đôi giày này làm quà cho em gái hả?
- Không, cháu mua cho Mẹ của cháu. Mẹ cháu ốm nặng lắm, ba nói Mẹ sắp đến gặp Chúa Giêsu. Đôi giày này Mẹ cháu thích lâu rồi, cháu muốn mua cho Mẹ để Mẹ đẹp lên khi gặp Chúa Giêsu. Mẹ sẽ hạnh phúc lắm!
Nghe xong, tôi hiểu Mẹ của cậu bé đang bệnh nặng, nhưng chính cậu bé lại chưa thể hiểu rõ về sự chia ly. Một nỗi đau nhói ám ảnh tâm hồn tôi. Chú bé chia sẻ thêm:
- Cháu nói với ba rằng dặn Mẹ đừng đi ngay, bảo Mẹ đợi cháu đi chợ về. Cháu chỉ còn thiếu vài đồng nữa là đủ mua được đôi giày, mọi tiền cháu tích cóp từ trước giờ vẫn chưa đủ. Chú có thể giúp cháu không ạ? Mai cháu sẽ đi làm để trả nợ cho chú.
Nhìn chú bé đáng yêu cúi đầu, tôi chợt thấy lòng xuyến xao. Tôi nhẹ nhàng thò tay ra khỏi túi và đưa số tiền đóng góp cho chú bé.
- Đây, cháu lấy đây để trả tiền, rồi cháu về nhà với Mẹ. Đôi giày đẹp lắm!
Khuôn mặt của chú bé tỏa sáng khi nói:
- Vâng, chú cảm ơn rất nhiều! Chúa sẽ ban phước cho trái tim tốt lành của chú. Mẹ cháu sẽ hạnh phúc khi mang đôi giày này đi gặp Chúa Giêsu.
Tôi rời khỏi cửa hàng, trên đường về nhà, hình ảnh khuôn mặt thuần khiết của chú bé vẫn hiện hữu trong tâm trí tôi. Tình yêu thương của cậu bé dành cho Mẹ quá mạnh mẽ. Như một thiên thần được Chúa gửi đến, chú bé nhắc nhở tôi về ý nghĩa thực sự của Giáng Sinh - mùa của tình yêu và sự ban tặng.
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một trái tim nhạy bén để cảm nhận sâu sắc những đau khổ và nỗi đau của những đứa trẻ xung quanh. Xin cho chúng con biết chia sẻ niềm vui với những người less may mắn hơn. Trong mùa Giáng Sinh năm nay, xin hãy thức tỉnh lòng nhân ái khi chúng con tận hưởng những món quà và nhắc nhở con tim chúng con về những người nghèo đói chưa từng biết đến sự ấm áp của quà tặng. Hãy nhớ rằng, quà tặng quý giá nhất mà chúng con nhận được trong mùa Giáng Sinh chính là sự sống của Đấng Christ. Amen!
3. Ý Nghĩa Tình Yêu Trong Mùa Giáng Sinh
Dù em không theo đạo Thiên Chúa, lòng tin của em dành cho Phật và những lời dạy của Người là tuyệt đối. Với em, Giáng Sinh không khác gì một ngày bình thường, một ngày xám xịt màu trời chứ không phải đỏ rực của những đèn và chuông gió lung linh. Có lúc, Giáng Sinh trở thành hai từ xa lạ nhất trong từ điển của em. Nhưng dù sao, em vẫn tìm thấy ý nghĩa và ấm áp trong những khoảnh khắc bình dị của ngày lễ này.
Mỗi năm, lễ Noel diễn ra dưới ánh trăng lạnh lẽo của mùa đông, và từ lâu, mọi người coi đây như dịp đặc biệt để trao đi những tình cảm ấm áp và kết nối với nhau. Điều này trở thành một truyền thống có lý và đôi khi vô lý. Cả tháng trước ngày lễ, ngay cả ở những nơi hẻo lánh nhất, tiếng ca mừng Giáng Sinh vẫn vang lên, làm cho trái tim em chút ít đắm chìm trong kỷ niệm và niềm hồi ức tươi đẹp.
Những mùa Giáng Sinh trước đây, em trải qua những ngày buồn và lẻ loi. Trong khi mọi người hân hoan đón mừng, kết nối với nhau, em chỉ cô đơn trên căn phòng nghe nhạc buồn. Em không khóc, nhưng nụ cười của em trở nên thiếu vắng. Em thờ ơ với những món quà và không có cảm xúc khi đọc tin nhắn chúc mừng. Cô đơn đã trở thành một thói quen, một thói quen mà em không muốn giữ, nhưng không biết làm thế nào để thay đổi.
Nếu anh không xuất hiện và làm trái tim em đập mạnh trở lại, biến những ngày bình thường thành những khoảnh khắc đặc biệt, biến sắc xám thành những màu sắc rực rỡ. Nhờ anh, em có một mùa đông ấm áp... Mỗi đêm, âm nhạc vẫn ngân nga, nhưng giữa những giai điệu buồn, em cảm nhận những âm thanh trong trẻo và dịu dàng. Giáng Sinh chỉ thực sự đặc biệt nếu nó liên quan đến một ngày đặc biệt với em... Em muốn trở lại phố phường đêm Giáng Sinh, ngồi cùng nhau ở một quán yên tĩnh, hòa mình trong hơi thở và hương thơm của mùa đông.
Năm nay, Giáng Sinh, anh và em xa cách hàng nghìn dặm... Nhưng lạ thay, em chưa bao giờ cảm thấy mình có ý nghĩa như vậy khi ở một mình. Mỗi sáng, em tỉnh dậy với niềm tin tuyệt đối, một niềm tin giống như tôn giáo của em. Em đi ngủ với ký ức trong lành...
Khi gặp anh, em hiểu rằng khả năng cảm nhận hạnh phúc là thực tế, và dù anh ở xa, niềm vui vẫn hiện hữu xung quanh em. Không còn là giấc mơ, không còn những Giáng Sinh u tối và cô đơn nữa...
Chúc mừng sinh nhật và Giáng Sinh an lành anh nhé! Em hy vọng anh sẽ luôn là điểm tựa vững chãi trong cuộc sống của em.
Ở ngoài kia, giai điệu của bài hát Jingle Bell vang lên như tiếng chuông ấm áp và dịu dàng:
... Chuông nhỏ, chuông nhỏ, reo lên trên đường
Oh, thật vui khi ngồi trên chiếc xe trượt tuyết một con ngựa...
4. Chuyện đêm Giáng sinh đầy cảm xúc.......!!!
Như thường niên, mỗi dịp Giáng sinh, tôi luôn được thưởng thức những món quà ý nghĩa từ anh trai yêu quý. Năm đó, niềm vui không chỉ đến từ chiếc xe hơi anh tặng, mà còn từ bài học quý giá tôi học được trong đêm Giáng sinh lạnh buốt ấy...
Khoảng 7 giờ tối, khi mọi người trong công ty đã rời đi hết, tôi bắt đầu bước vào gara để lấy chiếc xe và trở về nhà ăn mừng lễ Giáng sinh.
Gặp một cậu bé ăn mặc rách, trông như đứa trẻ lang thang, đang quanh co quanh chiếc xe của tôi, vẻ mặt rất hứng thú. Cậu ta liền hỏi khi thấy tôi đến gần: 'Đây có phải là chiếc xe của cô không ạ?' Tôi nhẹ nhàng gật đầu và nói: 'Đúng, đây là món quà Giáng sinh mà anh trai tôi tặng.' Cậu bé nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên khi tôi kể về món quà. 'Vậy là... cô không phải trả tiền gì hết à?' Tôi cười nhẹ và nói: 'Đúng vậy, không cần phải trả gì cả.' Cậu bé bất giác thốt lên.
Tôi hiểu rằng cậu bé đang muốn chia sẻ điều gì đó quan trọng. Cậu ấy muốn có một người anh như vậy. Tôi tập trung lắng nghe, đặt sẵn lòng dành thời gian để lắng nghe những điều cậu muốn nói. Nhưng cậu vẫn giữ đầu gục xuống đất, bàn chân di chuyển một cách tự nhiên. 'Cháu mong muốn...', cậu bé nói tiếp, '...được trở thành một người anh trai như vậy'. Tôi nhìn cậu bé, bất ngờ trước những lời ước nguyện. Bất ngờ, tôi đề xuất với cậu bé: 'Tại sao chúng ta không lái xe đi vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này nhỉ?'. Một cách nhanh nhẹn, cậu bé đáp: 'Thật tuyệt vời ạ!'
Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt rạng ngời, 'Cô có thể dừng xe trước nhà cháu không ạ?'. Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ rằng mình đã hiểu điều cậu bé muốn. Cậu bé muốn mọi người hàng xóm thấy rằng cậu đã quay trở lại nhà trên chiếc xe lớn như thế nào. Nhưng tôi đã lầm... 'Chỉ cần cô dừng ở đây, và có thể cô đợi cháu một chút được không ạ?'
Sau lời nói, cậu bé nhanh chóng chạy vào con ngõ sâu, tối tăm, nơi mà có vẻ như không ai có thể sinh sống. Chưa đầy một khoảnh khắc sau, tôi nghe thấy bước chân trở lại, nhưng lần này, cậu không chạy mà đi rất chậm. Và theo sau cậu, có một cô bé nhỏ, tôi đoán đó là em của cậu, cô bé có đôi chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn của em, một chiếc xe cũ kỹ, qua những bậc thang một cách cẩn trọng, và dừng lại gần chiếc xe của tôi.
'Đây là cô ấy, người mà anh đã nói với em về. Anh trai cô ấy tặng chiếc xe hơi này cho cô ấy vào đêm Giáng sinh, và cô ấy không phải trả một xu nào. Một ngày nào đó, anh cũng sẽ tặng em một món quà như thế này. Hãy tưởng tượng em, có thể thấy trực tiếp những món quà, những cảnh đẹp trên đường phố vào đêm Giáng sinh, và anh sẽ không cần phải miêu tả chúng cho em nghe nữa!'
Không kìm lại được cảm xúc, tôi rời khỏi chiếc xe, ôm cô bé nhỏ nhẹ và đặt cô bé lên ghế. Đôi mắt ánh lên niềm kính trọng và sự thân thiện của cô bé.
Ba chúng tôi bắt đầu hành trình quanh thành phố, một cuộc đi đầy ý nghĩa mà tôi sẽ khắc sâu trong trái tim, đặc biệt là khi những bông tuyết lạnh lẽo của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.
Và trong đêm lễ Giáng sinh ấy, tôi thấu hiểu hơn về ý nghĩa sâu sắc của câu nói của Chúa Giê-su: 'Không có gì tốt hơn là làm cho người khác hạnh phúc.'
5. Chuyện Cổ tích Giáng Sinh
Một bé gái mồ côi cha sống với mẹ ở một vùng quê nơi khó khăn. Nhà cơ bản, mẹ con phải làm việc cật lực để kiếm đủ sống. Cô bé không có bạn bè, không đồ chơi, nhưng không bao giờ cảm thấy cô đơn. Gần nhà là khu rừng, luôn rộn tiếng chim hót và những bông hoa rực rỡ. Mùa đông, mẹ cô bé ốm, cô bé bận rộn đan len để bán và giữ ấm cho đôi chân trần của mình.
Gần Giáng sinh, cô bé nói với mẹ: “Không biết ông già Noel có mang quà đến không, nhưng con vẫn đặt đôi giày vào lò sưởi. Có lẽ ông ấy không quên con phải không mẹ?”. Mẹ nói: “Hãy tập trung vượt qua mùa đông này đã con. Không cầu nguyện quá nhiều cho món quà.” Nhưng cô bé tin ông già Noel không quên. Tối Giáng sinh, cô bé đặt giày vào lò sưởi, mong đợi một điều gì đó. Sáng hôm sau, cô bé thấy quà trong giày, một chú chim nhỏ. Cô vui mừng ôm chặt nó và reo lên với mẹ.
Ngày sau, cô bé chăm sóc chú chim, làm nó ấm áp và cho ăn. Chim trở thành bạn đồng hành, mỗi sáng hát líu lo ngoại cửa. Mẹ nhìn thấy hạnh phúc của con và đi tìm quà trong rừng, tình cờ gặp chú chim suýt chết. Mẹ đưa nó về, tặng con món quà ý nghĩa khác.
Mẹ hạnh phúc khi con vui vẻ. Đêm hôm đó, bà đi rừng tìm quà, gặp chú chim đang đói đến chết. Bà cứu chú và mang về, làm quà Giáng sinh thay ông già Noel. Hạnh phúc tràn đầy ngôi nhà nhỏ.
6. Nụ hôn dành cho ông già Noel tới thuê
TT - Câu chuyện đã diễn ra hơn một năm, nhưng tôi vẫn nhớ rõ món quà mà một cô bé đã tặng tôi trong mùa đông ấy, một mùa Giáng sinh lạnh giá nhưng đậm chất ấm áp tình người.
Tháng mười hai, trời miền Bắc mưa phùn kèm theo cái lạnh cắt da thịt. Căn gác nhỏ hẹp không làm dịu đi nỗi nhớ nhà và nỗi buồn. Noel năm đó, lớp tôi dự định đi chơi nhưng mẹ vẫn chưa gửi tiền. Có lẽ nơi quê mình lại bị ảnh hưởng nặng nề từ những trận bão lụt.
Sáng nay, bọn tôi xóm trọ trò chuyện với nhau về việc làm thêm cho các tổ chức từ thiện. Mọi người rủ nhau đi tìm việc làm. Công việc không quá nặng, nhưng mất nhiều thời gian, vì tôi và Hải đóng vai ông già Noel. Chúng tôi xuất phát từ nhà vào sáu giờ tối và trở về sau nửa đêm. Có những ngày làm ở trung tâm bảo trợ trẻ em nghèo, có những ngày làm ở hội người tàn tật, đôi khi còn làm tại các trại mồ côi.
Những ngày cận kề Giáng sinh chúng tôi lại càng phải đi nhiều. Hôm đứng ở cổng trường tiểu học vùng ven ngoại thành, trời đã khuya lắm rồi nhưng có một cô bé vẫn chưa về. Bé nhìn tôi chằm chằm nhưng không dám tiến lại gần. Tôi đến cạnh bé, hỏi nhỏ: “Cháu sao vậy?”. Bé cười, đôi mắt vẫn còn nhiều niềm vui: “Ông già Noel ơi, có phải đứa trẻ nào học giỏi mới nhận được quà? Sáng nay cháu bị điểm kém môn toán, cháu sợ không có quà”. Tôi cười nhẹ: “Không đâu, ông cho tất cả. Nhưng nếu cháu nào ngoan thì ông sẽ vui hơn”. Bé ngạc nhiên, nhìn sang tôi, nhìn cả Hải: “Vậy là cháu đã làm hai ông buồn rồi à?”.
Bé khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rớt đầy trên tay tôi. Hình như trong suốt buổi tối qua, vì quá mệt nhọc mà chúng tôi quên mất nở nụ cười với nhiều đứa trẻ, trong đó có bé. “Thôi, cháu nín đi. Hai ông già này không buồn đâu, nhưng cháu phải cố gắng hơn nhé”. Bé cười, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước: “Vậy đi phát quà cho trẻ em, hai ông có nhận được quà của ai không?”. Hải bước tới: “Không, hai ông chỉ đem quà và giúp các cháu thực hiện ước mơ thôi. Là ông già Noel rồi thì cần gì nữa”.
Bé đi lại gần tôi, gần Hải: “Cháu tặng hai ông nhé”, rồi hôn nhẹ nhàng lên má của chúng tôi. Hai đứa ngớ người ra nhưng vẫn không quên nở nụ cười với bé trước khi bé đi mất. Cảm giác ấm áp lan tỏa trên má tôi, rồi cả người. Một chút vị ngọt ngào xen lẫn niềm thích thú. Tôi chợt nghĩ chưa bao giờ mình ước cho bản thân một món quà gì đó. Hình như tuổi thơ của tôi đã qua và chuyện ông già Noel đã chìm vào quá khứ lâu lắm rồi.
Thì ra không phải cứ mặc bộ trang phục đỏ trắng, phát quà cho trẻ em là mình đã tròn vai ông già Noel. Ông già Noel chỉ hiện hữu thật sự khi chúng ta được giao cảm với nhau. Sự chia sẻ tình người không chỉ là những hộp quà phát vội mà còn là những nụ hôn hồn nhiên và giàu ý nghĩa. Cảm ơn cô bé dễ thương đã cho những “ông già Noel” làm thuê như chúng tôi một kỷ niệm thú vị trong mùa Giáng sinh.
Không chỉ là những câu chuyện Giáng sinh hay, xúc động nhất thôi đâu. Bạn hãy gửi những truyện cười giáng sinh đến bạn bè của mình để mang lại nụ cười cho những người ta yêu mến. Với nội dung ngắn gọn, nhưng đầy tính hài hước, nhân văn trong những mẩu truyện cười giáng sinh, chắc chắn đó sẽ là những kỷ niệm vui đáng nhớ với bạn bè trong dịp Noel.
Bên cạnh việc tham khảo những câu chuyện giáng sinh hay, ý nghĩa ở trên, để có thêm nhiều kỷ niệm đáng nhớ vào đêm Noel, bạn có thể tham khảo những câu nói hay về giáng sinh của chúng tôi và viết thiệp, đăng STT lên MXH hoặc gửi tặng bạn bè, người thân của mình.
