1. Thư tình từ đất xa
Chẳng biết lúc này anh ở đâu, có phải anh đang nhớ em như em đang nhớ đến anh không? Đó là những điều em luôn muốn biết, muốn hỏi hàng ngàn lần mỗi ngày. Yêu xa thật khó khăn, không thể nhìn thấy anh mỗi ngày, không biết anh đang làm gì, liệu anh có nhớ em không.
Em chỉ có thể nghĩ đến anh, luôn nhớ về anh và mong muốn được gặp anh. Nhưng thực tế là chúng ta vẫn ở xa nhau, mỗi người một nơi, và em chỉ có thể gặp anh mỗi khi nghỉ lễ. Mong ngóng mỗi ngày trôi qua để anh trở về, để nhìn thấy gương mặt anh, nụ cười ấm áp của anh, để ôm anh và cảm nhận mọi thứ từ anh.
Anh và em đều phải học, không thể liên lạc suốt ngày, chỉ có thể nhắn tin và gọi điện trong những khoảnh khắc trống vắng. Tình yêu được thể hiện qua những dòng chữ, những câu nói và những hình biểu tượng thân thương. Mặc dù chỉ là những điều nhỏ nhất, nhưng em luôn trân trọng, giữ lại những tin nhắn để đọc lại khi nhớ anh, và mỉm cười như một mình.
Dù bận rộn, anh vẫn cố gắng nhắn tin hàng ngày, gửi đi chút yêu thương qua từng dòng tin nhắn. Đôi khi, em mong mình là những dòng chữ trong tin nhắn ấy, để gần anh hơn, mỗi ngày. Em luôn cố kìm nén tình cảm để không làm phiền anh, nhưng đôi khi em phải nói lên 'Em nhớ anh nhiều lắm', giọng nghẹn, mắt ướt, nhưng em không thể làm gì nhiều hơn. Chúng ta ở xa nhau, và khoảng cách ngăn cách chúng ta.
Yêu xa, những dịp lễ, ngày tình nhân, giáng sinh, những đôi tình nhân khác tay trong tay, đi dạo và tận hưởng những khoảnh khắc ngọt ngào. Nhìn họ, em thấy tủi thân. Những ngày đó, em không cần quà, không cần hoa, chỉ cần anh ở bên em là đủ, dù chỉ vài phút, để em quên đi những lúc nhớ nhau, để em hạnh phúc.
Nỗi lo lắng lớn nhất khi yêu xa là không biết tình cảm có phai nhạt theo thời gian không. Khoảng cách địa lý khiến chúng ta không có nhiều thời gian bên nhau, nhưng anh luôn làm em yên tâm về tình cảm của anh. Anh vẫn dịu dàng, tràn đầy tình yêu thương và sự che chở. Anh giúp em trưởng thành, nói cho em biết điều nào đúng, nào sai. Anh là người giữ lửa cho tình yêu, sự chân thành, giúp em có đủ nghị lực để chờ đợi.
Có những lúc em cảm thấy không thể chịu đựng được, nhưng khi nhìn lại quãng đường đã qua, những cố gắng, kỷ niệm hạnh phúc, em có đủ sức mạnh để tiếp tục. Anh là người giúp em vượt qua những khó khăn, giữ cho tình yêu luôn sống động. Mỗi ngày, em hi vọng chúng ta sẽ được ở bên nhau, không còn phải xa cách nhau. Chúng ta sẽ chờ đợi, hi vọng đến ngày đó, anh nhé.


2. Bên nhau suốt thời gian
Sài Gòn mưa rơi, anh nhớ và yêu em. Ngõ phố quen thuộc vẫn chứa đựng những kỷ niệm ngọt ngào, ghé vào quán quen bên đường, nhạc nhẹ đưa anh về những ngày trẻ trung mơ mộng.
Mình đã gặp nhau được bao lâu rồi em nhỉ?Bảy năm tám tháng, từ khi ta cùng bước vào quãng đời học trò ở trường cấp 3. Anh gặp em, em gặp anh, tình yêu bắt đầu từ những ngày trong sáng của tuổi học trò. Anh vẫn nhớ hình ảnh đồng bàn cười duyên với chiếc kính đen, khuôn mặt ngộ nghĩnh làm em cười. Anh nhớ cả hình bóp que kem hứng gió dưới bóng trường cho em. Nhớ cách anh im lặng, vỗ vai em khi em buồn vì mẹ trách. Anh nghĩ rằng sau ba năm học, chúng ta có còn bên nhau hay không? Hay chỉ là những người bạn đơn thuần, anh sẽ tìm thấy người mới, phù hợp hơn em, và cuộc sống dẫn lối chúng ta về hai hướng khác nhau.Phải chăng, chúng ta thật sự là hai đường thẳng song song, anh về phía Tây du học bốn năm, em ở lại theo đuổi đam mê của mình. Nhưng ta vẫn giữ được nhau, tin nhắn, cuộc gọi video, và nhất là lúc:Em buồn, chỉ cần một cuộc gọi, anh xuất hiện ngay, chia sẻ tâm tư cùng em, bất kể lúc nào.Anh cảm thấy chán nản, em gọi động viên anh, kể những câu chuyện và những người bạn mới em kết giao.Nụ cười của anh vẫn làm tim em ấm áp mỗi khi đông về, khi em cảm thấy cô đơn.Vậy là, mong muốn có ai đó ở nơi xa xôi và lòng cô đơn mong được chia sẻ của em vẫn được đáp ứng, cần gì người khác anh nhỉ?Tình cảm bình dị của những con người bình thường, ở góc phố nhỏ thân quen, em lại nhớ những ngày anh chở em đi ăn, đèo em trên chiếc xe đạp nhỏ, chỉ với vài chục nghìn đồng mà đáng yêu biết bao!Em nhớ anh, yêu anh dù cuộc sống có hối hả đến đâu, một góc nhỏ trong tâm hồn em luôn dành cho người em yêu. Không biết anh ở đó có ổn không, chỉ còn một năm nữa là chúng ta đã yêu xa đủ bốn năm rồi đấy. Mọi người bảo em đã chờ được ba năm, thì còn một năm nữa, 'tình yêu của bạn bền vững thật đấy'. Em chỉ cười qua, 'yêu xa' là quá trình chờ đợi không chỉ của em mà còn của anh. Mỗi tối nhìn anh qua điện thoại, em muốn đặt vé, bay ngay sang để nói với anh những lời yêu thương em vẫn chưa dám thổ lộ.Em nhớ sự ôm chặt, vòng tay anh, cảm giác ấm áp. Nhớ ánh mắt dịu dàng của anh, những biểu cảm khi anh làm nũng. Một năm nữa thôi, anh về bên em nhé. Đứa nhạy cảm, dễ yếu lòng như em chỉ cần kiên nhẫn đợi anh thôi. Em sẵn lòng hi sinh thanh xuân vì một người con trai mà em tin tưởng. Người sẽ luôn bên em khi em buồn, sẽ làm em cười, sẽ đặt khăn choàng lên cổ em, sẽ nắm lấy đôi tay mẫn cảm của em khi đi qua những con đường nhỏ. Người đó sẽ luôn là anh.Cuối cùng, em đã đợi được, đợi anh về và đợi ngày chúng ta bước bên nhau đến cuối con đường. Người ta nói yêu xa dễ tan vỡ, em cũng từng nghĩ vậy. Em không dám tin mình có thể đợi anh bốn năm, không tin vào sự nhẫn nại của bản thân.Em sợ sẽ tan vỡ, sợ nhìn thấy người mình yêu bên cạnh người khác. 'Yêu là nhìn người mình thương được hạnh phúc', người ta nói vậy. Nhưng em không rộng lượng, không cao cả đến thế, em không muốn phải nhường anh cho người khác. Anh à, nếu một ngày anh hết yêu, hãy nói cho em biết, em không muốn làm người làm khó dễ cho ai cả, hết yêu thì em sẽ buông. Vì nếu đã hết yêu, duyên nợ đã cạn, em nghĩ không nên níu kéo làm gì.'Chỉ cần đối phương chân thành, thật lòng tin tưởng, sợ gì người thứ ba, sợ gì khoảng cách địa lý hả em', anh nói làm em có đủ lòng kiên nhẫn chờ đợi. Lúc đó, em biết mình đã chọn đúng người. Bây giờ, em ngồi đây, tựa vào vai anh, trên thảm cỏ xanh, bầu trời nhá nhem bóng tối.Vào một ngày đẹp như vậy, chúng ta đã kết hôn được 8 tháng. Yêu anh, cám ơn vì đã bên nhau suốt 7 năm 8 tháng qua, cám ơn anh vì sẵn sàng che chở em trong những năm tháng phía trước.Sài Gòn rộng lớn, dễ kiếm nhau, đã kiếm thấy nhau thì đừng bao giờ từ bỏ, đừng buông lỏng khi bước vào thử thách yêu xa. Yêu xa thật đẹp, mong manh, nhưng nhìn lại, ta sẽ thấy tình yêu của chúng ta bền vững đến đâu. Bạn à, nếu có ý muốn, ta sẽ tìm cách, còn không, ta sẽ tìm lý do. Nếu nói rằng yêu xa là dễ vỡ, có lẽ chỉ là do chúng ta chưa đủ kiên nhẫn, chưa đủ tin tưởng vào nhau thôi. Yêu xa như một thách thức, quyết định của tình yêu, và nếu chúng ta vượt qua được nó, thì đó chính là 'vĩnh cửu'.

3. Hương vị Yêu Xa
Yêu xa - hai từ thật đơn giản. Nhưng cuộc sống chưa bao giờ là một bức tranh đơn giản, phải không anh?
Yêu xa là sự chờ đợi. Là những kỷ niệm về nhau nặng trĩu. Là những lúc cần một bờ vai, nhưng lại chẳng có.
Yêu xa là những tháng ngày nhớ nhung, không thể bên nhau để chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Đôi khi, sợ nhắc đến những kí ức, vì sợ chúng trở thành giọt lệ.
Yêu xa là xa cách những cử chỉ ân cần, xa những cái ôm ấm áp, xa những nụ hôn và mùi hương trên tóc quen thuộc.
Yêu xa có lúc ngước nhìn đôi tình nhân hạnh phúc, cảm giác tủi thân, ganh tị, mong muốn một sự ôm chặt thêm một lần nữa.
Yêu xa chỉ qua những lời nói, những cuộc điện thoại ngắn, những SMS yêu thương, và những bài hát chung, dù đang ở hai nơi khác nhau.
Yêu xa, mỗi bước chân đều phải đi một mình, chờ đến ngày được gặp nhau, dù chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi.
Yêu xa, mỗi lần gặp lại là muốn chia sẻ nhiều điều, nhưng khi gặp, lặng thinh, chỉ cười, như muốn bù đắp những tháng ngày xa cách.
Yêu xa, phát hiện ra bản thân có khả năng chờ đợi, kiên nhẫn từ chối tất cả vì một tình yêu quan trọng.
Yêu xa là những phút vui khi thấy điện thoại của người kia, khi nhìn thấy tin nhắn yêu thương.
Yêu xa là thấu hiểu và nhớ nhung. Là mệt mỏi. Là cần một bờ vai. Là cần một vòng tay, xua đi tủi hờn. Là những giọt nước mắt và nụ cười. Là tình yêu. Dù gần hay xa, tình yêu vẫn là tình yêu.
Chân thành, tin tưởng, tôn trọng đối phương, và những điều không tên khác, tất cả tạo nên tình yêu.
Anh à, hứa với em, dù em ở xa, không thể chạy đến khi anh mệt mỏi... Nhưng vũ trụ đã chọn, chọn anh làm người đặt trong trái tim em. Vậy nên, em đang yêu xa.
Hạnh phúc đến từ anh!!!


4. Yêu Xa và Sự Tận Thương
Yêu xa là một sự chọn lựa, không hề an toàn, nhưng vẫn có những người dám đặt cược để cùng nhau bước qua khoảng cách có thể đứt gãy bất cứ lúc nào. Tôi tôn trọng và khâm phục họ, những người có thể đợi chờ nhau mà không đặt điều kiện...
Yêu xa là việc chấp nhận đợi chờ mà không biết khi nào sẽ kết thúc...
Những người yêu xa được mô tả như những người nghiện, nghiện vào cảm giác không thể sờ vào được nhưng không thể bỏ lỡ. Họ đồng lòng đợi chờ mà không đặt điều kiện, đến khi đối phương trở về, khi tình yêu trở nên đủ lớn để hai con người trở nên hoàn hảo. Chờ đợi như đi trên con đường vô tận, không biết điểm dừng, nhưng họ vẫn đi, bất chấp những cay đắng, nhưng họ mỉm cười mãn nguyện, vì họ biết hạnh phúc không phải là kết quả, mà là chính hành trình tìm kiếm...
Yêu xa là sẵn sàng đặt cược trái tim rằng người kia vẫn sẽ ở đó...
Giống như tham gia trò chơi bắn cung, người kia là xạ thủ và bắn vào trái tim của đối phương. Nếu tin chắc vào chiến thắng, mũi tên sẽ đâm thấu trái tim, nếu tin rằng họ có thể giữ lấy người ấy. Đây là cách những người yêu xa tin tưởng và hy vọng, yêu nhau qua những năm tháng xa cách nhưng lòng vẫn luôn hướng về nhau...
Yêu xa là sẵn sàng đối diện với cảm giác cô đơn...
Nỗi cô đơn của những người yêu xa là một trạng thái mà họ tự chọn cho mình, nhưng đó là cô đơn êm dịu và ngọt ngào. Dù có niềm vui hay nỗi buồn, chỉ có thể chia sẻ bằng những biểu tượng cảm xúc khô khốc, những đường truyền tin rời rạc và để lại âm thanh tút tút không cảm xúc. Họ ôm nỗi cô đơn khi mùa đông đến và những người đang đan tay vào nhau bước đi trên đường phố, khi gặp một chàng trai đang đợi một cô gái suốt vài giờ chỉ để nói lời xin lỗi, trong khi họ chỉ có thể nhìn nhau qua màn hình vô tri vô giác... Những lúc khóc cũng phải giấu đi nhanh chóng, tiến bước với bản thân; những lúc hạnh phúc cũng không thể ôm chầm lấy ai đó ngay lập tức...
Yêu xa là sẵn sàng đặt niềm tin tuyệt đối vào nhau...
Những người yêu xa luôn giữ vững lý lẽ của họ, và niềm tin là tiêu chí đánh giá lòng trung thành. Đối với những ai đang yêu xa, nếu không tin tưởng tuyệt đối vào tim nhau, sẽ khó để bước tiếp. Niềm tin, một chữ 'tin' tuyệt đối sẽ vượt qua mọi khoảng cách, dù lớn đến đâu...
Yêu xa là sẵn sàng yêu nhau qua những ký ức...
Mọi người yêu nhau qua những cuộc hẹn gặp, nhưng những người yêu xa là người chấp nhận yêu nhau qua những ký ức. Mỗi ký ức là một đánh đổi cho thời gian và khoảng cách, qua những lần vội vã gặp và những lần chia xa...
Yêu xa là sẵn sàng chấp nhận tất cả để thương nhau, để giữ lấy nhau giữa những khoảng cách vô tận. Dù biết rằng chờ đợi có thể mệt mỏi, niềm tin có thể cạn kiệt và ký ức có thể vụn vỡ, nhưng vẫn tin rằng có nhau trong cuộc đời là điều hạnh phúc nhất, khi cả hai đều sẵn lòng đánh đổi...


5. Đánh Cược Thanh Xuân Vì Tình Yêu
Mặc dù em đã trưởng thành, nhưng vẫn giữ nguyên tinh thần trẻ con, tin vào những lời hứa của anh. Dù cuộc sống của anh ở xa, không rõ những điều anh trải qua, không biết anh yêu ai. Nhưng niềm tin trong em vẫn tỏa sáng, anh à. Người ta có thể nói em ngốc nghếch, đúng, em có thể ngốc nghếch vì tin anh nhiều đến vậy. Đối với em, mối quan hệ này như một trò cờ bạc lớn. Lớn đến nỗi em sẵn lòng đặt cược cả thanh xuân mà không hối tiếc. Thời gian trôi qua, em vẫn giữ hy vọng những lời hẹn ước sẽ được giữ nguyên như những ngày đầu tình.
Mỗi khi điện thoại reo, thấy tên anh hiện lên, em tự nhủ rằng trái tim anh vẫn nhớ đến em. Chỉ cần có liên lạc, tình yêu vẫn còn. Anh có nghĩ như vậy không anh?
Có những ngày em gọi, nhưng anh không nhấc máy, em nghĩ rằng anh đã quên em. Nhưng tình yêu trong em xóa tan mọi nghi ngờ, và em tiếp tục hy vọng. Con gái thường rất nhạy cảm, và em cũng vậy. Khi chúng ta cách xa nhau, em thấy rất sợ hãi. Em sợ một ngày không còn gặp anh, không nghe giọng anh, cười của anh, và cả những tin nhắn nhỏ cũng biến mất. Cảm giác cô đơn và lạnh lẽo là những điều đã chiếm giữ trong trái tim em. Điều này thực sự đáng sợ anh ạ.
Anh đang ở một nơi rất xa. Nếu em có một điều ước, em muốn có thể thu nhỏ thế giới để chúng ta không bao giờ phải xa cách. Yêu một người và rồi xa cách thật sự là một điều buồn. Nỗi buồn ấy giấu mình trong nỗi cô đơn. Khi một mình, ta cô đơn. Khi đã có ai đó nhớ về mình, ta vẫn cô đơn. Nỗi cô đơn thứ hai luôn tồn tại mạnh mẽ hơn. Nếu biết trước rằng sẽ có những thời điểm cô đơn như vậy, em đã không muốn quen biết anh từ đầu. Người ta nói, biết nhớ thương, biết cô đơn là đã trở thành người lớn. Nhưng với những khổ đau như thế này, em cứ muốn mãi bé nhỏ.
Ngồi một mình trong quán cà phê, chiếc ghế đối diện trống rỗng như đang gặm nhấm vào trái tim em. Em tự an ủi, chẳng mấy chốc anh sẽ trở về.
Mỗi chiều, trời mưa như trút nước, cảnh đẹp mờ mịt và lạnh lẽo. Bàn tay em lạnh run, cần một vòng tay ấm áp. Em tự an ủi, anh sẽ về nhanh thôi.
Yêu trong hoài nghi là tình yêu đau khổ nhất, đúng không anh? Thao thức vì điều gì, lo lắng vì điều gì? Em đã từ bỏ tất cả để chỉ tin vào tình yêu của chúng ta. Cho dù bên ngoài có nói gì, từ giờ em sẽ không quan tâm. Hãy về với em để thanh xuân không trôi qua vô ích, anh nhé?


6. Gửi đến anh, nửa kia ở phương xa
Gửi đến nửa kia ở phương xa, nơi em chưa một lần chạm đến nhưng là nơi mọi nỗi buồn, nỗi nhớ khắc sâu khiến tâm hồn em vỡ nát đang hướng về.
Người con người em trao trọn trái tim, người khiến mọi cảnh vật xung quanh em biến đổi theo từng nhịp cảm xúc, từng nỗi khao khát, anh có nghe trái tim em đang rên rỉ về anh không?
Mùa vẫn trôi, em vẫn bước theo dòng đời vội vã. Đôi chân em tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc không tên.
Đã nhiều tháng trôi qua, trái tim em vẫn dại khờ, vẫn để cảm xúc trôi lên và xuống như chú ngựa hoang không bao giờ muốn để ai cầm cương chế ngự. Lên, rồi xuống, có lẽ cảm xúc chỉ là cảm xúc, lúc đến lúc đi như hơi thở của gió.
Nắng tỏa sáng rồi cũng tắt, gió đến rồi cũng đi, em không muốn tắt nắng để màu đời không nhạt nhòa, cũng không muốn giữ gió để hương thơm không bay đi, đơn giản chỉ là những ước mơ không bao giờ thuộc về em, và em cũng không muốn thử nghiệm những điều lãng mạn.
Đời sống hối hả, em lạc, lạc bước chân, lạc tâm hồn, nhưng em tiếp tục bước đi mà không suy nghĩ. Ngày qua ngày, mùa qua mùa, mọi thứ đến rồi đi như điều tất nhiên em phải trải qua, không để lại trong em một dòng ký ức mong manh.
Rồi đến một ngày, ngày nhiều gió như tên anh, ngày em chấp nhận để trái tim mình mất một nhịp khi nghe giọng nói ngọt ngào của anh dù chưa bao giờ gặp mặt. Đến bên em qua những bản hát, qua giọng nói mà em thường nghe, qua từng lời quan tâm khi nhìn nhau qua màn hình. Anh, có khi nào trái tim anh cũng đánh rơi một nhịp không? Có khi nào anh nhớ em trong những buổi chiều u buồn? Và có khi nào anh lo lắng khi em giận dỗi?
Người ta nói yêu xa không đáng tin, nhưng em có tin hay không, đã để cảm xúc hướng về một hướng. Có lúc tự hỏi liệu trái tim mình là thật hay giả dối, nhưng rồi em tự trả lời: đó là cảm xúc của trái tim. Yêu anh, yêu xa, tình yêu chưa từng chạm mặt. Khó chứ anh? Khó chứ em? Khó chứ những người đứng ngoài cuộc? Em tự đặt câu hỏi dựa trên kinh nghiệm đã trải qua trước đây.
Gửi đến anh, người yêu ở xa, người đang sống ở nơi em chưa từng đặt chân, người đang giữ trái tim em qua những ngày mệt mỏi, gửi đến người vì em mà phải chịu đựng nhiều đau đớn.
Anh ơi, khó chứ những ngày yêu em, chỉ vì trái tim em đã một lần rạn nứt và chưa kịp lành lại, nên giờ đây anh phải chịu đựng đau đớn đó cùng em.
Thương anh nhiều lắm, người yêu dấu ơi, trái đất tròn có biết bao người yêu anh, vậy mà tại sao lại chọn em để rồi anh cũng trở nên buồn bã như vậy?
Thương anh, nhớ anh làm em cảm thấy trọn vẹn, bây giờ anh có chịu ở bên em mãi không?
Nắng vẫn chiếu rọi như mọi khi, và bước chân em giờ đây đã có thêm một nhịp dành cho anh. Hãy đi cùng em đến mọi nơi, nắm tay nhau vượt qua mọi thách thức, như bài hát anh thường hát, như những lời anh ghi âm và gửi cho em mỗi đêm, hãy ở bên em như lời hứa: chúng ta sẽ gặp nhau, và em sẽ là của anh.
Em đã gặp khó khăn khi nghe những lời yêu thương đó, vì đã từng nghe và từ bỏ, liệu anh có đủ bình tĩnh, có đủ kiên nhẫn để đợi em không?
Lời hứa của anh, lời anh nói, hãy biến tất cả thành hiện thực vì em, hãy làm em hạnh phúc bên anh.
Đến bên em, hãy yêu em và đừng bao giờ rời xa em nhé.
Tất cả đều ở phía trước, niềm tin của em luôn hướng về anh, yêu anh, thương anh bằng tất cả những gì em có.
Cơn gió của em, hãy ngừng lại ở đây, xây dựng một tương lai như chúng ta đã hứa trước đó. Ở đây em vẫn đang chờ đợi, chờ ngày gần nhất chúng ta gặp mặt, để anh ôm em vào lòng, cùng nhau chia sẻ hơi thở, cùng bên nhau.
Yêu anh, thương anh, cơn gió của riêng em!


