1. Bài tham khảo số 1
Làng Ku-ku-rêu, nằm bên chân núi, dưới thung lũng Vàng. Trên đỉnh đồi giữa làng, hai cây phong to lớn, đứng như hải đăng trên núi, là biểu tượng của tiếng nói và tâm hồn riêng của làng.
Năm học cuối, bọn trẻ leo lên hai cây phong, khám phá vùng đất mới và những dòng sông chưa từng nghe. Tuổi thơ của nhân vật 'tôi' gắn bó với hai cây phong, được gọi là 'Trường Đuy-sen.'
Tình cảm yêu mến hai cây phong của 'tôi', của 'chúng tôi', của những người dân làng Ku-ku-rêu là vì chúng gắn với câu chuyện về một người thầy cao đẹp, không có bằng sư phạm, nhưng đã vun đắp hy vọng cho bọn trẻ.

2. Bài tham khảo số 3
Làng Ku-ku-rêu, nằm dọc theo chân núi. Trên một đồi, hai cây phong to lớn đứng hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi, là biểu tượng của tiếng nói và tâm hồn riêng biệt của làng. Trong năm học cuối, bọn trẻ leo lên hai cây phong, khám phá vùng đất mới và những con sông chưa từng nghe. Nhân vật 'tôi' gắn bó với hai cây phong được gọi là 'Trường Đuy-sen'. Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku-ku-rêu là vì chúng liên quan đến câu chuyện về một người thầy giáo đẹp trai, không có bằng sư phạm, nhưng đã vun đắp hy vọng cho bọn trẻ.

3. Bài tham khảo số 2
Trong truyện 'Hai cây phong', cuộc sống của An-tư-nai mồ côi ở làng Ku-ku-reu được liên kết với chú thím, với bối cảnh làng quê nặng về tư tưởng phong kiến, gia trưởng, và đối với phụ nữ, trẻ mồ côi thường bị coi thường. An-tư-nai trải qua những biến cố do sự sai lầm của bà thím. Thầy Đuy-sen quay về mở trường, cứu giúp An-tư-nai đến trường, và khi bà thím ép An-tư-nai phải làm vợ người khác, thầy Đuy-sen một lần nữa giải cứu và giúp cô bé học ở tỉnh, sau đó tiếp tục học tại Mát-xco-va. An-tư-nai sau đó trở thành một nữ tu nổi tiếng.
Câu chuyện thể hiện tình yêu quê hương đậm đà, liên quan chặt chẽ đến hai cây phong của thầy Đuy-sen - người thầy tận tâm, mang theo ước mơ và hy vọng cho học trò tiến bước vào tương lai tươi sáng hơn.

4. Bài tham khảo số 5
Ở phía đỉnh làng, hai cây phong lớn đứng vững như hai đèn hải đăng trên núi, là biểu tượng của làng. Mỗi khi trở về quê, tôi lên đồi để ngắm nhìn hai cây phong. Trong tâm nhìn của tôi, cây phong không chỉ là cây, mà còn là ngôn ngữ riêng, tâm hồn riêng, truyền đạt những lời ca êm đềm, chứa đựng tình cảm và tính cách của con người. Mỗi kỳ nghỉ hè, chúng tôi thường cùng nhau lên những cành cây cao, bắt chim và nhìn xa xăm để chiêm ngưỡng thế giới xung quanh. Những hình ảnh về chuồng ngựa nông trang, thảo nguyên hoang vu, dòng sông lấp lánh, và những vùng đất bí ẩn luôn khiến tôi nhớ về người đã trồng hai cây phong.

5. Bài tham khảo số 4
Làng Ku-ku-rêu nằm bên chân núi, trên một cao nguyên, phía dưới là thung lũng Vàng. Phía trên làng, giữa một đồi, có hai cây phong to lớn, hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi, là biểu tượng của tiếng nói riêng, tâm hồn độc đáo của làng.
Trong năm học cuối, đám trẻ rụt rè chạy lên đỉnh đồi, phá tổ chim, leo lên hai cây phong cao vút để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những vùng đất mới lạ và những dòng sông chưa từng nghe kể.
Thuở ấy, nhân vật 'tôi' chỉ cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ với tuổi thơ qua hai cây phong, tìm đến chúng để bắt gặp âm thanh kỳ diệu, những kí ức đáng nhớ suốt thời thơ ấu, và 'tôi' cũng không biết tại sao nơi đó lại được gọi là 'Trường Đuy-sen'.
Yêu thương hai cây phong của 'tôi', của 'chúng tôi', của những người dân làng Ku-ku-rêu là vì chúng liên quan đến câu chuyện về một con người tuyệt vời, người thầy giáo không có bằng sư phạm, nhưng đã gieo mầm ước mơ và hy vọng cho những đứa trẻ nhỏ của mình.

7. Bài tham khảo số 6
Làng Ku – ku – rêu tọa lạc tại chân núi. Ở phía dưới làng, hiên ngang trên đỉnh đồi, có hai cây phong lớn mà không ai nhớ từ khi nào chúng đã mọc. Bề ngoài của chúng hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên đỉnh núi, và chúng trở thành linh hồn đặc biệt của làng.
Bầy trẻ thường xuyên leo lên đỉnh đồi, phá tổ chim, và trèo lên hai cây phong. Từ đó, họ nhìn thấy những vùng đất chưa từng khám phá, và nghe về con sông mà tai họ chưa từng nghe. Trong kí ức thơ ấu của tôi, hai cây phong là 'trường Đuy – sen' – nơi tôi luôn tìm kiếm những âm thanh diệu kỳ.
Hai cây phong lớn ngày càng trở nên gắn bó với kí ức tuổi thơ của tôi, liên kết từ thế hệ này sang thế hệ khác, và với tôi cá nhân. Khi còn nhỏ, tôi thường chạy đến hai cây phong để lắng nghe tiếng của chúng. Sau đó, tôi được nghe câu chuyện cảm động về chúng, về người thầy không có bằng sư phạm nhưng lại là người đã gieo mầm ước mơ cho nhiều thế hệ học trò, và người thầy ấy chính là Đuy – sen.

6. Bài tham khảo số 7
Ngôi làng Ku-ku-rêu nằm bên chân núi, trải dài trên một cánh thảo nguyên tươi tắn. Hai tán cây phong khổng lồ đứng vững giữa đỉnh đồi như những ngọn hải đăng hiên ngang trên đỉnh núi. Chúng là biểu tượng của tâm hồn, là lời nói thầm của người dân làng Ku- ku- rêu. Trên những cành cây phong, kí ức tuổi thơ của nhân vật 'tôi' và đàn trẻ trong làng mở ra một 'thế giới đẹp vô ngần'. Mỗi đứa trẻ đều tràn đầy hứng khởi khi leo lên cây, nhìn ngắm làng và những vùng đất xung quanh, đắm chìm trong sự tò mò và thích thú. Nhân vật 'tôi' vẫn bất lực trước câu hỏi tại sao hai cây phong trên đỉnh đồi lại được gọi như vậy.

