1. Bài tham khảo số 1

2. Bài tham khảo số 3
'Cô bé bán diêm' - một kiệt tác của An-đéc-xen, đã vẽ nên cái chết đẹp đẽ của em bé bán diêm. Dù chết trong cảnh đói rét, em vẫn giữ nụ cười hạnh phúc, làm ta suy ngẫm về ý nghĩa sâu sắc của cuộc sống. Tác phẩm là lời kêu gọi yêu thương và chia sẻ với những người nghèo khổ, đặc biệt là trẻ thơ. An-đéc-xen, với bút pháp bay bổng, nhẹ nhàng, đã đi vào lòng người và trở thành nhà văn được yêu thích của mọi thời đại.

3. Bài tham khảo số 2
Tác phẩm “Cô bé bán diêm” của An-đéc-xen làm cho chúng ta khó quên hình ảnh cô bé với những ánh lửa diêm bé nhỏ le lung linh. Câu chuyện kết thúc nhưng hồn nhiên và giấc mơ của cô bé vẫn hiện hữu trong tâm trí, đặc biệt là cái chết bi thảm của cô bé luôn là nguồn gốc suy ngẫm sâu sắc.
Trong bức tranh cuối cùng, cảnh đời sáng lên vui vẻ, nhưng cô bé lại chết một cách bi thảm. Nằm ngoài đường vào đêm giao thừa, em chịu đựng cả ngày đói mà không dám về nhà vì sợ cha đánh. Hình ảnh đôi má hồng và đôi môi mỉm cười xoáy sâu vào tâm trí người đọc, là kết thúc đầy xót thương, đối lập với truyện cổ tích.
Nhưng nhà văn đã viết bi kịch mà không làm khuất phục lòng nhân ái. Cô bé bán diêm không chết trong đau đớn, mà chết với đôi má hồng, đôi môi mỉm cười, bước từ thế giới đen tối sang một thế giới tươi đẹp hơn. Cái chết giải thoát em khỏi đau khổ, đưa em đến nơi hạnh phúc với tình yêu thương và che chở vô hạn.
Nhà văn An-đéc-xen, thông qua câu chuyện bi kịch, muốn kêu gọi lòng nhân ái và sự chia sẻ với những người nghèo khổ, đặc biệt là trẻ thơ. Hình ảnh que diêm cháy dở làm lạnh lùng con người trong xã hội vô cảm, thiếu tình thương. Anh ta lên án sự vô tâm của xã hội trước nỗi đau của những người nghèo, đồng thời bày tỏ niềm tiếc thương với số phận cô bé bán diêm và những người khổ khó.
Cuối cùng, hình ảnh cô bé bán diêm luôn làm xúc động độc giả, khiến hình ảnh đó vẫn còn hiện hữu trong tâm hồn, làm nhấn mạnh giá trị nhân văn sâu sắc mà tác phẩm mang lại.

4. Bài tham khảo số 5
Có những câu chuyện khiến ta chẳng thể quên, nhưng truyện ngắn “Cô bé bán diêm” là một trong những câu chuyện khiến ta suy nghĩ sâu sắc. An-đéc-xen, nhà văn của trái tim nhân ái, đã để lại dấu ấn của mình trong câu chuyện này.
Câu chuyện kết thúc mở, để lại nỗi thương cảm cho số phận của cô bé bán diêm. An-đéc-xen được biết đến là nhà văn sáng tạo chuyện cổ tích hiện đại cho trẻ em. Truyện “Cô bé bán diêm” mang đậm tình nhân văn, là lời kêu gọi lòng nhân ái và tình yêu thương đối với những người nghèo khổ.
Đoạn kết với hình ảnh em bé chết trong giá rét, nhưng “đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười” là điều làm dịu dàng nỗi đau. Tình yêu thương và lòng nhân ái của nhà văn hiện hữu rõ trong việc miêu tả cái chết của em bé. Em bé không còn phải chịu đau đớn và đói kém, mà được chìm đắm trong hạnh phúc với sự che chở của thượng đế.
An-đéc-xen không chỉ là nhà văn, mà còn là người lên tiếng phê phán xã hội vô tâm, lạnh lùng. Hình ảnh que diêm cháy dở là biểu tượng cho sự lạnh lùng của xã hội trước những đau khổ. Kết thúc truyện không chỉ để lại nỗi buồn, mà còn đánh thức lòng nhân ái của độc giả.
Đoạn kết mở cửa cho người đọc nhiều suy ngẫm, nhìn nhận về cuộc sống và giá trị nhân văn. Trong sự kết hợp giữa thực và ảo, An-đéc-xen đã tạo nên một tác phẩm đầy tâm huyết và ý nghĩa.

5. Bài tham khảo số 4
Khi đọc câu chuyện “Cô bé bán diêm”, không khó để cảm nhận sâu sắc đoạn kết đầy ấn tượng. Cô bé bán diêm đã rời bỏ cuộc sống này trong đêm giao thừa, chết vì gió lạnh giá. Hình ảnh em nằm giữa những bao diêm, một bao đã đốt hết nhẵn, khiến người đọc không khỏi bồi hồi và nghẹt thở.
Em bé đã chuyển hồn mình vào một thế giới mới, nơi ánh sáng và tình thương tràn ngập. Có một người bà hiền lành đón chào, những chiếc lò sưởi ấm áp, bữa ăn phong phú, và những cây thông trang hoàng. Em bé được sống trong sự che chở của Chúa, thoát khỏi đau khổ, đói kém, và cảm giác cô đơn. Hình ảnh đôi má hồng và đôi môi mỉm cười trong cái chết đã tạo nên một kết thúc ấm áp và nhân văn.
An-đéc-xen không chỉ mô tả một cái kết có hậu, mà còn đặt ra nhiều thách thức tư duy cho độc giả. Cô bé bán diêm chết trong sự lạnh lùng và vô cảm của xã hội, đối mặt với sự thờ ơ của mọi người dù em nằm giữa đám đông nhộn nhịp của ngày đầu năm mới.
Kết thúc truyện không chỉ là sự đau lòng của một cái chết bi thảm, mà còn là bức tranh đầy tình cảm nhân văn. An-đéc-xen không tránh khỏi hiện thực khó khăn của cuộc sống, đặt ra những câu hỏi về con người, tình yêu thương, và ý nghĩa cuộc sống.
Truyện với sự nhẹ nhàng và tinh tế, nhưng lại mang đến những suy nghĩ sâu sắc. Kết thúc truyện không chỉ là một câu chuyện có hậu mà còn là lời nhắn nhủ về lòng nhân ái, trân trọng con người. Nhà văn đã tạo nên một tác phẩm lôi cuốn, gợi mở nhiều cảm xúc và tư duy.

6. Bài tham khảo số 7
“Cô bé bán diêm” là một truyện mang đầy ý nghĩa nhân văn. Câu chuyện thể hiện lòng thương xót đối với những số phận bất hạnh như cô bé bán diêm. Đồng thời, nhà văn lên tiếng chỉ trích xã hội vô cảm, đánh mất tình thương đồng loại, điều mà kết thúc của truyện rõ ràng thể hiện.
Trong đoạn kết, chúng ta đọc: “Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đất, nhưng mặt trời lên, trong sáng, chói chang trên bầu trời xanh nhợt. Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà. Trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, ở một xó tường, người ta thấy một em gái có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười. Em đã chết vì giá rét trong đêm giao thừa. Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên thi thể em bé ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẵn. Chẳng ai biết những cái kì diệu em đã trông thấy và nhất là cảnh huy hoàng lúc hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm”. Cái chết của cô bé đã để lại nhiều tiếc thương trong lòng độc giả.
Đằng sau cái kết đó, nhà văn muốn gửi gắm nhiều ý nghĩa nhân văn cao đẹp. Một cô bé trong sáng, thánh thiện đã ra đi trong một đêm lạnh giá. Khi năm mới bắt đầu, cô bé chấm dứt cuộc sống đầy bất hạnh. Sự thật là không có hạnh phúc nào đợi chờ con người khi kết thúc cuộc sống bằng cái chết. Cô bé chết không chỉ vì đói và giá rét, mà còn vì sự lạnh lùng và vô tâm của xã hội xưa nay. Em không dám trở về nhà vì sợ bị bố mắng hay đánh đập. Em đơn độc bơ vơ trong góc đường lạnh giá, nhưng không có ai quan tâm. Trong khi những căn nhà đèn sáng rực rỡ, đầy ẩm thực, những người đi qua đường không dừng lại giúp đỡ cô bé.
Nhưng không chỉ ở đó, mặc dù cô bé đã ra đi, nhưng trên đôi môi vẫn còn nụ cười. Chi tiết này tạo nên sự hi vọng vào một phép màu. Nụ cười trên khuôn mặt em giống như sự an bình và hài lòng. Có lẽ bà ngoại đã đến, đưa cô bé lên thiên đàng. Ở nơi đó, cô bé không còn phải sợ những đòn roi của người cha tàn nhẫn. Không còn cảm giác lạnh giá của mùa đông. Cô bé sẽ sống trong sự che chở, tình yêu thương của mẹ, của bà. Hình ảnh của cô bé trở nên giống như một thiên thần, sau khi trải qua đọa đày thế gian, được trở về với Chúa, về nước thiên đàng. Đó chính là nhân văn mà An-đéc-xen muốn truyền đạt đến độc giả.
Qua phân tích trên, “Cô bé bán diêm” không chỉ là một câu chuyện giàu ý nghĩa mà còn thể hiện khát vọng được yêu thương và hạnh phúc của con người.

7. Bài tham khảo số 6
“Cô bé bán diêm” là một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn An-đéc-xen, mang đầy ý nghĩa sâu sắc khiến người đọc khó quên kết thúc đầy cảm động.
Câu chuyện kể về cô bé phải bán diêm trong đêm lạnh giá, đói khó nhưng không dám về nhà vì sợ bị cha đánh. Ngồi nép vào góc tường, cô bé quẹt diêm và thấy những hình ảnh ấm áp hiện lên, nhưng cuối cùng, cô bé chết đói lạnh. Ngày hôm sau, người ta thấy cô bé có đôi má hồng và đôi môi mỉm cười, nhưng linh hồn em đã rời khỏi thế giới này. Câu chuyện là lời kết tội trá cho sự thờ ơ, vô tâm của gia đình và xã hội, đặc biệt là cha em, khi buộc cô bé phải bán diêm trong đêm giáng sinh lạnh giá. Sự lạnh lùng của con người đã giết chết cô bé.
Kết thúc mở của câu chuyện với hình ảnh cô bé chết nhưng vẫn mỉm cười, là điều tác giả tưởng tượng để giảm nhẹ đau thương. Dù cô bé đã ra đi, nhưng tâm hồn em sẽ được đoàn tụ với mẹ và bà nội ở thiên đàng, nơi có tình yêu thương vô tận. Cái kết này phản ánh ước mơ về một cuộc sống hạnh phúc, lành mạnh của con người.
Tóm lại, kết thúc của truyện “Cô bé bán diêm” là thông điệp nhân văn sâu sắc mà tác giả muốn chia sẻ.

