1. Bài viết số 1
Trong những năm tháng học sinh, chúng ta ai cũng có những kí ức đáng nhớ, những trải nghiệm tuyệt vời với thầy cô. Những ký ức này là nguồn động viên mãnh liệt, luôn in sâu trong trái tim chúng ta, không bao giờ phai nhòa. Đối với em, những ngày thơ ấu dưới mái trường trung học vẫn là bức tranh tươi sáng nhờ những người thầy tận tâm.
Ký ức về thầy Hào - người thầy dạy văn tận tâm và giàu lòng nhân ái, đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn em. Thầy không chỉ giúp em hiểu rõ về nghệ thuật viết văn mà còn truyền đạt cho em những giá trị sống quan trọng. Thầy dạy em cách thể hiện cảm xúc một cách chân thật qua từng dòng văn.
Một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi em không chuẩn bị cho bài kiểm tra và nhận điểm kém. Thầy không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở và động viên. Điều đó là động lực lớn giúp em tự nhìn nhận và sửa sai. Từ đó, em trở nên chăm chỉ hơn, cố gắng học bài mỗi ngày để không làm thất vọng thầy cô.
Ngày nay, khi bước vào cấp 3, những bài học và lời khuyên của thầy vẫn đồng hành cùng em. Thầy đã là người thầy tốt nhất, là người định hình tương lai và lòng yêu nghề nghiệp trong em. Kỷ niệm về thầy là nguồn động viên vững chắc trên con đường trưởng thành.
Trong cuộc sống này, những người thầy luôn giữ vị thế quan trọng, là người truyền đạt tri thức và lòng nhân ái, để chúng ta trở thành con người tốt, đầy ước mơ và khát khao.


2. Bài viết thứ ba
Kỷ niệm, như những nốt nhạc, cất lên khi chạm vào, âm thanh biến hóa, có ngọt ngào, có khó khăn, có điều muốn lưu giữ, có điều muốn xóa bỏ. Đối với em, điều đáng nhớ nhất trong thời học sinh là những ký ức về thầy.
Mỗi buổi học là một chặng đường mới, mỗi giáo viên là một bức tranh khác nhau trong bức tranh học đường. Thầy T - người giáo viên Toán mới, đã để lại dấu ấn lâu dài trong tâm hồn em. Sự nhiệt huyết và vui vẻ của thầy đã làm cho những buổi học trở nên sinh động và ý nghĩa.
Thầy không chỉ là người giáo viên, mà còn là người bạn đồng hành, luôn lắng nghe và chia sẻ. Những khoảnh khắc giáo viên và học trò cùng nhau xây dựng những ký ức đáng nhớ đã tạo nên một khoảnh khắc hạnh phúc trong tâm trí em.
Kỷ niệm về thầy T không chỉ là những giờ học nghiêm túc mà còn là những trò đùa vui nhộn, những bài giảng hấp dẫn. Thầy đã tạo nên không khí học tập tích cực, khuyến khích sự sáng tạo và lòng yêu thương tri thức.
Quãng thời gian học với thầy T không chỉ là việc học Toán mà còn là việc học cách yêu thương, tôn trọng người khác. Thầy T đã truyền đạt cho em những giá trị quan trọng về đạo đức và lòng nhân ái.
Những bài học, những lời khuyên của thầy T đã góp phần quan trọng trong việc hình thành nhân cách của em. Kỷ niệm về thầy là một phần không thể thiếu trong hành trang tâm hồn của em trên đường trưởng thành.


3. Bài viết thứ hai
Thầy tốt nghiệp chuyên ngành Thể dục và đã trở về dạy ở trường chúng tôi được khoảng mười năm. Thầy ngày xưa là một tuyển thủ xuất sắc trong môn bóng chuyền, do đó, môn thể dục tại trường chúng tôi vẫn được coi là bóng chuyền. Tôi không thể tưởng tượng được mức lương của giáo viên dạy thể dục có sự chênh lệch lớn so với giáo viên dạy các môn chính. Mỗi sáng, thầy thức dậy sớm để cùng vợ đưa rau củ quả ra chợ. Xong việc đó, thầy đến trường cùng học trò. Tôi luôn thấy thầy xuất hiện rất sớm và hết mình trong việc huấn luyện cho đội tuyển bóng chuyền của trường. Hết giờ dạy, thầy chăm chỉ ra chợ giúp vợ trông coi hàng hóa. Mỗi chiều, thầy luôn giúp vợ dọn hàng và cõng những vật nặng trên lưng mình. Dù thầy luôn siêng năng, cuộc sống vẫn thách thức, thầy phải cân nhắc giữa công việc và việc nuôi dạy con cái. Đôi khi, tôi nghĩ trong lòng, thầy phải đối mặt với những khó khăn đáng kể. Thậm chí, khi thầy đã di chuyển con sông, cuộc sống của thầy vẫn gặp rất nhiều khó khăn. Điều đặc biệt là con gái thầy, cũng là bạn của tôi, mắc phải căn bệnh về não. Tôi không biết từ khi nào bạn mình mắc bệnh, suốt năm cuối cấp II tôi thấy bạn hoàn toàn khỏe mạnh, đến lớp rồi về nhà. Bạn là một người hiền lành và chăm chỉ! Nhưng chỉ sau một trận sốt, bạn phải nhập viện ngay lập tức. Thầy tôi đã trải qua những ngày tháng khó khăn, sau giờ dạy thể dục, thầy tranh thủ giúp vợ dọn hàng, sau đó vội vã chạy đến bệnh viện chăm sóc con. Suốt ba năm học cấp III, tôi đã chứng kiến thầy nỗ lực vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, dạy xong tiết thể dục, thầy chăm sóc vợ và kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Tôi từng nghi ngờ về sức mạnh tinh thần của con người, vì tôi thường cảm thấy yếu đuối khi phải đối mặt với đau đớn hoặc trước những tình huống khó khăn, tâm trí non nớt của tôi thường tìm kiếm con đường thoát. Nhưng thầy tôi lại là minh chứng sống cho sự kiên trì, hy sinh và tình yêu thương không ngừng dành cho những người thầy yêu quý.
Cuộc sống đôi khi tàn nhẫn hơn chúng ta tưởng. Cuối năm cấp III, cô bạn tôi ra đi, khiến thầy buồn bã hơn, nhưng vẫn giữ ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng. Mỗi buổi sáng, thầy tiếp tục huấn luyện cho đội tuyển, trong ánh mắt thầy vẫn tỏa sáng như một tia hi vọng. Thầy yêu nghề và yêu học trò của mình.
Sau sự ra đi đó, tôi phát hiện một thành viên trong đội tuyển có dấu hiệu sử dụng ma túy, và điều đáng chú ý là em ấy luôn trốn học, chỉ có duy nhất môn thể dục là em tham gia đều đặn, đúng giờ và phát bóng chính xác. Một ngày tôi đến họp Đoàn muộn, trong sân trường buổi chiều chỉ còn thầy và đội bóng chuyền đang tập luyện.
Đêm đó, khi trở về nhà, tôi cảm thấy nặng lòng với câu nói: “Ở lâu mới biết lòng người”. Giáo viên chủ nhiệm, hoặc giáo viên bộ môn có thể thay đổi qua từng năm. Nhưng ba năm cấp III, đội tuyển bóng chuyền chỉ có một mình thầy làm HLV. Các bạn trong đội tuyển luôn yêu quý và tôn trọng thầy, thời gian đã làm rõ sợi dây tình cảm thầy trò đã chắc chắn từ sự gần gũi và quan tâm. Cũng trong đêm đó, nhìn lên bầu trời đầy sao, tôi thì thầm với bạn tôi rằng: “Đúng như lời Kiều nói, thầy Vy – ba của Kiều, không chỉ là một người cha tuyệt vời mà còn là một người thầy tròn trịa với định nghĩa nhất, Kiều à!”.
Thời gian trôi đi, những kỷ niệm về thầy dạy Văn của bạn đẹp, kỷ niệm về cô dạy Toán của bạn cũng vậy. Và giờ đây, kỷ niệm về một người thầy dạy Thể dục của tôi cũng là một bức tranh đẹp, phải không?


4. Bài văn số 6
Sáu năm đi học đã trôi qua, và trong quãng thời gian đó, tôi đã gặp nhiều thầy cô giáo tuyệt vời. Những hình ảnh của họ vẫn còn đọng mãi trong tâm hồn tôi. Tuy nhiên, có một người giáo viên đặc biệt, người mà tôi luôn trân trọng - thầy giáo của tôi từ thời học lớp 5.
Ít người chọn nghề làm giáo viên, nhưng thầy giáo của tôi lại đam mê sự nghiệp truyền đạt kiến thức. Thầy bắt đầu ước mơ trở thành giáo viên từ khi còn học cấp 2. Mỗi buổi giảng của thầy là niềm vui với tôi. Thầy đứng trước lớp, chững chạc, tự tin, và được học trò yêu mến. Đó là nguồn động viên mạnh mẽ giúp thầy biến ước mơ thành hiện thực.
Hành trình của thầy đến với nghề giáo cũng không dễ dàng. Là con trai trong một gia đình truyền thống làm bác sĩ, thầy được định hướng theo đuổi y học. Nhưng năm lớp 12, thầy quyết định thi vào Trường Cao đẳng Sư phạm, Khoa Tiểu học. Quyết định này gây sốc cho gia đình, nhưng thầy kiên trì và không dao động trước sự phản đối.
Ngày thi, thầy buồn bã vì không có lời chúc từ gia đình. Đối lập với hình ảnh học trò khác có người thân quan tâm, thầy phải tự mình vượt qua thử thách. Khi đỗ thủ khoa, niềm vui của thầy bị che phủ bởi thông báo gia đình sẽ không hỗ trợ trong ba năm học tiếp theo. Thầy đương đầu với khó khăn, vừa làm việc, vừa học, để chứng minh quyết định của mình là đúng đắn.
Nhìn thầy giáo trẻ của chúng tôi, ít ai nghĩ rằng anh đã trải qua nhiều khó khăn. Nhưng giờ đây, thầy là người giáo viên thành công. Không chỉ giỏi trong công việc giảng dạy, thầy còn được học trò yêu quý. Chúng tôi trân trọng thầy không chỉ vì kiến thức mà thầy truyền đạt mà còn vì tính cách tốt bụng. Thầy nghiêm túc trong lớp, nhưng ngoài lớp, thầy là người gần gũi, thân thiện, và hài hước.
Đôi khi, thầy còn tham gia đá bóng với các bạn nam, tạo ra hình ảnh trẻ trung. Với vẻ ngoài đẹp trai, cao lớn và giọng hát tốt, thầy khiến chúng tôi cảm thấy như đang xem một buổi biểu diễn của một ca sĩ nổi tiếng. Ấn tượng nhất là nụ cười của thầy. Thầy luôn rạng rỡ, nụ cười của thầy có thể làm vui lòng người khác. Một lần thầy ốm, cả lớp đến thăm thầy. Thầy xúc động và tỏ ra rất biết ơn. Thầy giữ tay từng học sinh, rồi giữ lại ăn cơm. Bữa cơm ấm áp và ngon miệng. Thầy trò cùng nói chuyện vui vẻ, giúp gia đình hiểu hơn về quyết định của thầy.
Khó khăn và thử thách không ngăn cản được thầy đạt được ước mơ. Nhìn thầy giáo của chúng tôi, tôi tự hào vì chúng tôi có một người thầy giáo xuất sắc. Với học trò, thầy không chỉ là người giáo viên mà còn là người bạn đồng hành lớn.
Kỷ niệm đẹp nhất về thầy giáo cô giáo
“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”
Những dòng thơ tuyệt vời nói về nghề giáo luôn khiến tôi cảm thấy tôn trọng và biết ơn. Trong tất cả, cô Kim Anh - cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi để lại ấn tượng sâu sắc nhất.
Mái tóc dài và mượt mà, đôi mắt cường nghị nhưng dịu dàng của cô tạo nên hình ảnh đẹp. Khi chúng tôi đạt thành tích cao, cô nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Ngược lại, khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt của cô đầy nỗi buồn. Bàn tay dài của cô luôn viết ra những dòng văn đầy cảm xúc, truyền đạt bài học cho chúng tôi. Giọng nói của cô truyền cảm, ấm áp, và thỉnh thoảng, dí dỏm, tạo nên môi trường học tập thú vị.
Không chỉ là giáo viên, cô là người học trò. Cô luôn chuẩn bị kỹ lưỡng cho bài giảng, thậm chí sử dụng đoạn clip để hỗ trợ. Cô không chỉ giảng dạy, mà còn học hỏi mỗi ngày. Cô thường xuyên thức đến sâu đêm vì đam mê học hành. “Học như con đò ngược dòng, các con ạ!” - lời cô luôn ấn tượng tâm hồn chúng tôi.
Một kỷ niệm đáng nhớ là khi cô đi thăm quan với lớp. Cô luôn lo lắng và quan tâm đến chúng tôi. Một ngày, chúng tôi phát hiện ra rằng cô đã từ chối thi môn triết học để đi cùng chúng tôi, lo sợ rằng có vấn đề gì xảy ra với học trò. Một hành động tận tụy và đẹp lòng.
Khi tôi học hè và lo lắng vì đã nghỉ học, cô đã giảng lại bài cho tôi và giúp tôi bù bài. Cảm giác nhẹ nhõm và biết ơn tràn ngập tôi, cảm ơn cô và bạn bè.
Nghề giáo viên thật cao quý, giống như câu nói: “Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông”. Đó là nghề mà tôi ao ước theo đuổi khi trưởng thành. Chúc mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, con xin gửi lời chúc đến cô: “Chúc cô luôn mạnh khỏe và hạnh phúc! Con yêu cô nhiều!”


5. Bài viết số 5
Nếu ai hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm năm học tiểu học của em là ai?” Em sẽ trả lời ngay: “Đó là thầy Nha”. Người thầy đã tận tình dạy dỗ em năm lớp một và với em, thầy là người cha thứ hai.
Bạn bè và thầy có lẽ đã quên, nhưng em mãi giữ trong lòng những ký ức sâu sắc từ lớp 1C của thầy Nha. Em là đứa duy nhất viết tay trái, thầy phải nắn nót từng nét chữ. Dù em cứng đầu, những chữ cái vẫn méo mó nhưng bàn tay trái lại viết đẹp hơn. Một hôm, thầy khen em vì tiến bộ, khiến cho em ngập tràn niềm vui và đồng hành của thầy như cha thứ hai.
Một ngày, em thậm chí đổi sang viết tay trái khi thầy điện thoại ra khỏi lớp. Cuối giờ, thầy khen ngợi em trước lớp, nhận thức được sự tiến bộ đáng kinh ngạc. Em tự thấy lòng hổ thẹn và quyết định nói sự thật với thầy sau giờ học.
Sau cảnh tượng mừng rỡ, em không ngủ được. Sáng hôm sau, em quyết định nói với thầy. Nhưng trong lớp, em lại ngần ngại. Cuối cùng, khi tan trường, em mới tìm thầy:
- Thầy ơi, em có chuyện muốn nói.
Thầy nhìn em, hỏi:
- Thăng, em có chuyện gì thế?
Em bật khóc:
- Hôm qua, em đã nói dối thầy. Bài viết không phải do em nắn nót bàn tay phải như thầy dạy mà là thành quả của bàn tay trái ạ.
Thầy lắc đầu và cảm thông, nhấm nháp nước mắt của em. Thầy nói:
- Nín đi, con trai khóc xấu đấy. Mọi người đều mắc phải lầm lạc một lần. Quan trọng là biết nhận lỗi như em hay không? Về đi, lần này thầy sẽ bỏ qua. Nhớ rằng, lần sau không được phạm phải nữa đấy nhé!
Em mừng rỡ cảm ơn thầy và hứa sẽ chuyên tâm học hành để không phụ lòng thầy.
Giờ đây, khi xa lạc mái trường tiểu học, thời gian có thể trôi qua, nhưng hình ảnh thầy Nha sẽ mãi ở trong trái tim em suốt cuộc đời.


6. Bài văn kể số 8
Trong cuộc sống, chúng ta thường gặp những sai lầm. Nhưng có những lỗi lầm lại để lại dấu ấn không thể nào quên. Mỗi khi nghĩ về cô giáo dạy văn năm lớp bảy, tôi lại cảm thấy hối hận vì đã vô lễ với cô.
Tôi là đứa trẻ không bố, luôn cảm thấy bất hạnh. Mọi người xung quanh khinh miệt tôi, gọi tôi là 'đồ con hoang'. Những lời chế nhạo làm tôi sống thui thủi trong căn nhà nhỏ cuối xóm. Nhưng tình mẫu tử hiền lành của mẹ là niềm an ủi duy nhất trong cuộc sống khó khăn. Đến lớp bảy, tôi lãnh đạm và không quan tâm đến mọi người xung quanh.
Trong một bài văn nghị luận, cô giáo giảng đề 'Lá lành đùm lá rách' với những lập luận chứng minh rõ ràng. Cô cho viết bài và tôi chọn không làm. Khi cô hỏi tại sao, tôi phản ứng mạnh mẽ, bày tỏ sự hoài nghi vào lòng nhân ái. Câu trả lời của tôi khiến lớp và cả cô giáo ngạc nhiên. Sau sự việc, cô giáo không trách mắng mà nhẹ nhàng phân tích, giúp tôi nhận ra sai lầm của mình. Tôi ân hận và xin lỗi cô. Cô giáo, với sự độ lượng và tình thương, đã giúp tôi lấy lại niềm tin vào tình người.


7. Bài văn kể số 7
Có lẽ, suốt thời gian học, chưa có giáo viên nào để lại ấn tượng sâu sắc và tình cảm yêu mến như cô.
Cô bước vào lớp khi không phải là buổi đầu năm học. Cô là giáo viên mới nhận lớp khi giáo viên cũ chuyển trường. Lớp tôi không quá xuất sắc, nhưng chúng tôi luôn đoàn kết. Cô không tỏ vẻ giận dữ, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở chúng tôi về trật tự. Dần dần, cả lớp trầm trồ trước tâm hồn ấm áp của cô. Cô dạy Văn, dạy chúng tôi làm người. Giọng đọc của cô, mặc dù đã qua nhiều năm, vẫn chứa đựng tình cảm chân thành.
Lớp tôi có buổi học bồi dưỡng học sinh giỏi văn. Cô tình nguyện kèm chúng tôi tại nhà cô, mặc dù nhà cô chỉ là căn nhà nhỏ cuối xóm. Cô coi chúng tôi như con cái, và chúng tôi cũng coi nhà cô như nhà thứ hai. Một lần, khi tôi đói, cô nấu cơm cho tôi với đậu sốt cà chua và rau muống luộc. Thức ăn giản dị nhưng ấm lòng. Tôi giận cô khi không được thi học sinh giỏi văn. Tôi ẩn giận, không gặp cô. Nhưng sau đó, tôi hối hận và xin lỗi cô. Cô dạy tôi bài học về lòng nhân ái và sự tha thứ.
Sau một thời gian, lớp chúng tôi đổi chủ nhiệm, và cô trở thành chủ nhiệm mới. Cô luôn quan tâm và lo lắng cho chúng tôi như một người mẹ. Tôi hứa sẽ cố gắng trở thành học sinh tốt, xứng đáng là học trò của cô. Tên cô, Vũ Thị Ngân, sẽ luôn ở trong trái tim tôi.


