1. Bài Tham Khảo Số 1
Nhân vật Bê-li-cốp là một kẻ sống trong vỏ bọc. Hắn giống như con rùa, con ốc sên, mang trên mình lớp vỏ của xã hội chuyên chế Nga thời kỳ đó. Ngay cả trong những ngày nắng, hắn vẫn cầm ô, đi giày cao su và mặc chiếc áo bành tô ấm cốt bông.
Ô hắn để trong bao, chiếc đồng hồ quý giá cũng ẩn trong bao da hươu. Khi rút chiếc dao nhỏ để gọt bút chì, chiếc dao ấy cũng chìm sâu trong bao. Khuôn mặt hắn dường như cũng bị che giấu khi lúc nào hắn cũng giấu mặt sau chiếc áo bành tô cứng. Cho đến khi bị trêu chọc với bức tranh biếm họa “kẻ si tình”.
Ngay sau khi thấy hai chị em Va-ren-ca và Cô-va-len-cô đi xe đạp trong bộ váy, hắn không chấp nhận được hình ảnh đó. Hắn đến nhà Cô-va-len-cô để đề nghị hai chị xem xét lại bản thân mình. Bị đẩy ngã, hắn chạy về nhà và trốn trong chiếc chăn, đầy xấu hổ. Một tháng sau, hắn đột ngột qua đời, làm mọi người phố vui mừng, nhưng khoảng một tuần sau, không khí trở nên nặng nề như trước đây.

2. Bài Tham Khảo Số 3
Bê-li-cốp, người giáo viên tiếng Hi Lạp ở một thị trấn nhỏ ở Nga, nổi tiếng với phong cách ăn mặc kỳ lạ. Suốt năm tháng, ông luôn mang giày cao su, cầm ô và luôn mặc chiếc áo bành tô ấm cốt bông. Tất cả đồ cá nhân của ông đều được đặt trong một chiếc bao.
Bê-li-cốp khao khát tự bao bọc bản thân trong một lớp vỏ, để ngăn bản thân tránh khỏi ảnh hưởng bên ngoài. Cuộc sống khiến ông cảm thấy khó chịu và sợ hãi, ông luôn sống trong thế giới của mình, khen ngợi quá khứ và mơ tưởng về những điều không tồn tại. Ngay cả suy nghĩ của ông cũng là một bí mật, được giữ kín bên trong 'bao'.
Bê-li-cốp có một thói quen kỳ cục, là ghé thăm nhà của các giáo viên khác. Khi đến bất kỳ nhà nào, ông chỉ kéo ghế ngồi và không nói một lời, chỉ nhìn xung quanh như đang tìm kiếm điều gì đó. Khoảng một giờ sau, ông rời đi mà không một từ nào. Mọi người đều sợ hãi ông, từ giáo viên đến hiệu trưởng, hiệu phó. Mặc dù sống cô đơn, nhưng ông vẫn mơ về việc có một ngày cưới vợ, và người mà ông chọn là Va-ren-ca, chị gái của Cô-va-len-cô, một giáo viên trẻ mới tốt nghiệp.
Một ngày, Bê-li-cốp nhận được một bức tranh châm biếm. Vào Chủ nhật tuần sau, ông chứng kiến cảnh hai chị em Va-ren-ca phóng xe qua nhanh, khiến ông ngạc nhiên và hoảng hốt. Tối hôm đó, Bê-li-cốp đến nhà Va-ren-ca để góp ý về hành động của hai chị em. Cuộc cãi vã nảy lên, và Bê-li-cốp quyết định báo cáo vụ việc với hiệu trưởng. Cô-va-len-cô nổi giận, xô Bê-li-cốp làm ông ngã xuống cầu thang. Va-ren-ca cười lớn, làm cho Bê-li-cốp cảm thấy xấu hổ và vội vã rời đi. Một tháng sau, Bê-li-cốp qua đời, mọi người nhẹ nhõm nhưng không lâu sau, lối sống cũ trở lại vì tính cách độc đáo của Bê-li-cốp đã tác động lớn đến mọi người.

3. Bài Tham Khảo Số 2
Bê-li-cốp, giáo viên dạy tiếng Hi Lạp cổ, nổi tiếng khắp thành phố với phong cách độc đáo. Hắn luôn mang theo giày cao su, cầm ô và áo bành tô ấm cốt bông. Tất cả đều đựng trong chiếc bao, cả gương mặt hắn cũng ẩn sau cổ áo bành tô.
Bê-li-cốp tự tạo ra một chiếc vỏ bọc để bảo vệ bản thân khỏi thế giới bên ngoài. Hắn khen ngợi quá khứ, yêu thích tiếng Hi Lạp, coi nó như một âm nhạc tuyệt vời.
Ý nghĩ của hắn luôn được giữ kín trong 'bao'. Hắn có thói quen kỳ cục là ghé thăm nhà các giáo viên khác, ngồi im một giờ rồi rời đi mà không nói một lời. Mọi người đều sợ hắn, từ giáo viên đến hiệu trưởng.
Bê-li-cốp suýt cưới Va-ren-ca, chị gái của Cô-va-len-cô. Một bức tranh châm biếm về hắn đã thay đổi cuộc đời, khiến hắn mất đi sự tự tin. Hắn đến nhà Va-ren-ca để phàn nàn về cách họ cưỡi xe đạp. Cuộc gặp gỡ này kết thúc với Bê-li-cốp bị đẩy ngã và nguyên tắc sống của hắn gây ảnh hưởng lớn đến cộng đồng. Một tháng sau, Bê-li-cốp qua đời, để lại hơi thở của một người sống trong vỏ bọc.

4. Bài Tham Khảo Số 5
Câu chuyện xoay quanh nhân vật Bê –li – cốp, một giáo viên dạy tiếng Hi Lạp.
Bác sĩ I-van I va nứt cùng thầy giáo Bưở-kin đi săn về muộn, phải ngủ lại ở nhà kho của ông trưởng xóm cuối làng Mi-rô-nô-xít-xkôi-ê. Tối hôm đó hai người chuyện trò về thế thái nhân tình. Thầy giáo Bu-rơ-ki kể lại câu chuyện về Bê-li-cốp.
Bê-li-cốp là một người trong bao. Vật dụng gì của hắn cũng được để trong bao từ cái ô, cái đồng hồ đến con dao gọt bút chì hắn cũng được “bọc” trong một cái “vỏ”. Sự hiện diện của hắn làm người ta sợ suốt mười lăm năm vì hắn có thói quen kỳ quặc là đi hết nhà các đồng nghiệp, kéo ghế ngồi rồi chẳng nói gì, chỉ nhìn xung quanh độ một giờ sau thì ra về.
Tuy co mình trong bao và nghi kị với mọi người nhưng Bê-li-cốp lại muốn lấy Va-ren-ca làm vợ.
Ngay hôm sau, khi đi dạo, Bê-li-cốp thấy hai chị em Va-ren-ca đạp xe phóng vụt qua. Tối đó, hắn đến nhà Va-ren-ca để bày tỏ việc không chấp nhận phụ nữ đi xe như thế nhưng Va-ren-ca đi vắng. Bê-li-cốp bảo sẽ trình bày với hiệu trưởng nên Cô-va-len-cô đã nổi giận, xô mạnh khiến Bê-li-cốp ngã xuống cầu thang. Đúng lúc ấy, Va-ren-ca nhìn thấy, cười phá lên khiến Bê-li-cốp cảm thấy nhục nhã, lo sợ và vội vã về nhà.
Một tháng sau, Bê- li- cốp qua đời, từ nghĩa địa trở về, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa đầy một tuần sau, cuộc sống lại nặng nề như trước, không biết sẽ còn có bao nhiêu người trong bao như thế đang tồn tại.
Đã nửa đêm, trăng lên, Bu-rơ-kin kể xong câu chuyện, Bác sĩ I-van trầm ngâm rồi đưa ra kết luận: “Không thể sống như thế mãi được!”.

5. Tài liệu tham khảo số 4
Bê- li- cốp là giáo viên trung học dạy tiếng Hi Lạp cổ. Hắn ta nổi tiếng rộng khắp thành phố. Luôn di chuyển trong bộ trang phục đặc biệt: giày cao su, ô và áo bành tô ấm áp, đậm chất cổ điển. Mọi vật dụng, từ ô, đồng hồ cho đến con dao, đều được hắn 'bọc' kỹ lưỡng trong chiếc ba lô; khuôn mặt của hắn cũng luôn được giữ kín sau chiếc cổ áo bành tô độc đáo. Lỗ tai của hắn che đậy bởi bông tai. Ngay cả khi ngồi trên chiếc xe ngựa, hắn cũng thường xuyên kéo mui xe lên. Hắn tự tạo cho mình một không gian riêng tư, giữ cho bản thân 'bao bọc' khỏi thế giới bên ngoài. Hắn tận thưởng quá khứ, tán dương tiếng Hi Lạp và coi đó như một ngôn ngữ 'âm thanh tuyệt vời nhẹ nhàng'.
Ý nghĩ của hắn thường được giữ kín trong chiếc ba lô. Hắn có thói quen độc đáo là ghé thăm từ nhà này đến nhà khác, đến và ngồi yên như một tượng sáng, chỉ sau khoảng một giờ, hắn mới bắt đầu nói chuyện. Cộng đồng giáo viên trong trường đều sợ hắn, kể cả hiệu trưởng. Phụ nữ, bất kỳ người phụ nữ nào, và các tu sĩ trong thành phố đều sợ hắn. Trong khoảng mười lăm năm trở lại đây, dưới tác động của những người như Bê- li- cốp, mọi người trong thành phố đã trở nên sợ hãi tất cả mọi thứ: sợ nói lớn, sợ gửi thư, sợ quen biết, sợ đọc sách, sợ giúp đỡ những người nghèo, và sợ dạy học chữ...
Tại nhà, Bê- li- cốp thậm chí còn mặc áo khoác và cài cửa kín mít. Buồng ngủ của hắn nhỏ như một chiếc hộp. Ngay cả khi thời tiết nóng bức, hắn vẫn kéo chăn trùm đầu mình một cách kín đáo khi đi ngủ. Dù nằm trong chăn, hắn vẫn cảm thấy sợ hãi: sợ kẻ trộm có thể xâm nhập vào nhà, sợ bị người lão làm bếp tấn công. Mỗi buổi sáng khi đến trường, khuôn mặt của hắn đều tái nhợt, tràn đầy nỗi buồn bã.
Bê- li- cốp hầu như đã có cuộc hôn nhân, với cô Va-ren-ca, chị gái của Cô-va-len-cô, một giáo viên mới vào trường, khoảng ba mươi tuổi, hát hay, cười tươi, tinh tế. Một người bạn nghị đã vẽ một bức tranh châm biếm và gửi nó cho nhiều người, cũng như Bê-li-cốp: một người đang di chuyển, chân trải trong đôi giày mưa, quần túi bó, tay cầm ô, tay khoác vai Va-ren-ca; dưới tranh là dòng chữ: 'An-thro-pos tình' (người si tình). Bức họa châm biếm đã tạo ấn tượng mạnh mẽ cho hắn. Ngày đầu tiên của tháng, vào một ngày chủ nhật, toàn bộ thầy trò trong trường trung học đã đi ra ngoài thành phố để tham gia một buổi dã ngoại. Khi Bê-li-cốp và mọi người đang đi trên đường, họ đột nhiên thấy hai chị em Va-ren-ca đang lao nhanh với chiếc xe đạp. Khuôn mặt của nàng đỏ bừng, vui vẻ và hồn nhiên, Va-ren-ca hô lớn: 'Trời hôm nay thật đẹp, tuyệt vời, thậm chí ghê gớm đấy'. Bê-li-cốp ngỡ ngàng, khuôn mặt trắng bệch, hắn than phiền với mọi người về giáo viên và phụ nữ lái xe đạp như thế. Sau đó, hắn quay về nhà.
Cả ngày hôm sau, bất kỳ lúc nào hắn cũng rơi vào tâm trạng cáu kỉnh, thậm chí bỏ qua cả bài giảng và bữa trưa. Đêm hôm đó, trong không khí mùa hè, hắn mặc áo ấm và đến nhà chị em Va-ren-ca. Va-ren-ca đã rời khỏi nhà, hắn chỉ gặp được em gái. Hắn than phiền về chuyện hai chị em Va-ren-ca đi xe đạp. Hắn coi đó là một sự việc kinh khủng đã khiến đôi mắt hắn trở nên sáng loé. Hắn khuyên bảo Cô-va-len-cô không nên sống thoải mái, không nên mặc áo thêu khi ra khỏi nhà, không nên mang sách này kia... Hai người cãi nhau. Hắn nói rằng sẽ báo cáo với hiệu trưởng về sự kiện đã diễn ra hôm nay. Hắn bị Cô-va-len-cô nắm cổ áo, đẩy ra khỏi nhà. Hắn ngã xuống cầu thang. Lúc đó, Va-ren-ca và hai bà cũng đang trở về nhìn thấy Bê-li-cốp té ngửa. Va-ren-ca bật cười toàn bộ, vang lên khắp khu vực. Bê-li-cốp lo sợ sẽ trở thành trò đùa của thiên hạ, lo sợ hiệu trưởng và thanh tra sẽ biết chuyện, lo sợ bị châm biếm và buộc phải nghỉ hưu...
Vậy là câu chuyện cưới của hắn kết thúc. Cuộc sống của hắn cũng kết thúc. Một tháng sau đó, Bê-li-cốp qua đời. Người ta chôn hắn trong một ngày mưa u ám. Hắn nằm trong chiếc quan tài với gương mặt thoải mái như khi được bọc trong chiếc ba lô. Va-ren-ca cũng đến tham dự đám tang của Bê-li-cốp, và khi quan tài của hắn được hạ xuống lỗ mộ, cô bỗng nhảy lên khóc.
Từ nghĩa địa, mọi người quay trở về nhà, tất cả đều cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái. Nhưng chỉ trong một tuần sau, họ lại cảm thấy gánh nặng, mệt mỏi, không hứng thú. Bê-li-cốp có lẽ đã rời đi, nhưng trong thành phố vẫn còn bao nhiêu người 'bao bọc' như vậy. Và trong tương lai, có lẽ vẫn còn bao nhiêu người như thế.

6. Tài liệu tham khảo số 7
Bê-li-cốp, một giáo viên dạy tiếng Hi Lạp tại một thị trấn nhỏ ở Nga, đã trở nên nổi tiếng với phong cách ăn mặc độc đáo. Suốt cả năm, ông luôn mang theo đôi giày cao su, ô và luôn khoác thêm chiếc áo bành tô ấm cúng. Mọi vật dụng cá nhân của ông đều được ẩn sau lớp vỏ của chiếc ba lô.
Bê-li-cốp mong muốn tự bao quanh mình trong một lớp vỏ, tạo ra một không gian bảo vệ để ngăn chặn những tác động từ thế giới bên ngoài. Bởi cuộc sống đã làm cho Bê-li-cốp cảm thấy khó chịu và sợ hãi, ông thường mơ ước về quá khứ và tưởng tượng những điều không tưởng. Thậm chí ý nghĩ của ông cũng là một bí mật mà ông luôn cố gắng giữ kín trong 'bao'.
Bê-li-cốp có thói quen kỳ quặc là ghé thăm mọi ngôi nhà của các giáo viên khác. Mỗi khi đến một nhà, ông chỉ cần ngồi im một chỗ, không nói một lời, chỉ nhìn chung quanh như đang tìm kiếm điều gì đó. Khoảng một giờ sau, ông rời đi. Ai cũng sợ ông, từ giáo viên đến hiệu trưởng và phó hiệu trưởng. Mặc dù sống một mình và cô đơn, nhưng ông vẫn nghĩ đến việc kết hôn. Người được chọn là Va-ren-ca, chị gái của Cô-va-len-cô, một giáo viên trẻ mới tốt nghiệp.
Một người đã gửi cho Bê-li-cốp một bức tranh châm biếm. Chủ nhật tiếp theo, Bê-li-cốp chứng kiến hai chị em Va-ren-ca đang lao nhanh với chiếc xe đạp, khiến ông ngạc nhiên và kinh ngạc. Tối hôm đó, ông đến nhà Va-ren-ca để 'góp ý' về hành động của họ. Sự cãi vã nảy sinh, Bê-li-cốp đe dọa sẽ báo cáo với hiệu trưởng, khiến Cô-va-len-cô lao vào túm cổ áo và đẩy ông ngã cầu thang. Va-ren-ca cười lớn, khiến Bê-li-cốp cảm thấy nhục nhã và vội vã trở về nhà. Một tháng sau, Bê-li-cốp qua đời, nhẹ nhàng không khí trở lại nhưng không kéo dài, bởi tính cách của Bê-li-cốp để lại ảnh hưởng quá lớn đối với mọi người.

7. Tài liệu tham khảo số 6
Tác phẩm 'Người trong chiếc bao' của Sê-khốp là một câu chuyện ngắn phản ánh về xã hội Nga hiện đại, đặc biệt là với những tầng lớp trí thức mang trên mình sự bảo thủ và lạc hậu. Họ sống trong sợ hãi, nhát gan và tư duy ích kỷ, tạo nên một không khí xã hội ngột ngạt và âm u. Câu chuyện là một lời thức tỉnh, gọi mọi người nhìn nhận với góc nhìn cấp thiết: 'Không thể tiếp tục sống như thế này nữa!'
Bức tranh mở đầu với cuộc trò chuyện của hai người bạn, Bu-rơ-kin, kể về Bê-li-cốp - một nhân vật kỳ lạ vừa chuyển đến làm giáo viên tiếng Hi-lạp. Phong cách ăn mặc độc đáo của Bê-li-cốp, luôn mang theo giày cao su, ô và áo bành tô ấm bông dù thời tiết như thế nào, tất cả đồ vật cá nhân của ông đều được cất giữ trong chiếc ba lô. Một phần khuôn mặt của ông luôn bị áo cổ che phủ, trên đôi mắt là chiếc kính râm, tai bị bịt bông giống như người ốm, khi lái xe ngựa thì luôn kéo mui xe lên bất kể thời tiết. Ở nhà, không gian của ông trở nên kín đáo như căn phòng tù tội. Bê-li-cốp sống với tâm trạng lo lắng và sợ hãi, cố gắng tạo ra một lớp 'vỏ bọc' kỳ cục để cảm thấy an toàn.
Không chỉ về phong cách ăn mặc, Bê-li-cốp còn thực hiện những hành động độc đáo khác như ghé thăm nhà đồng nghiệp và ngồi im một chỗ, không nói một lời cho đến khi ông rời đi, coi đó như cách 'duy trì mối quan hệ tốt với đồng nghiệp'. Mọi người trong thành phố đều sợ Bê-li-cốp, sợ bị quấy rối và nghe những lời giáo huấn, khiến họ tránh xa những sự kiện giải trí và công việc mà họ yêu thích. Tưởng như mọi chuyện sẽ như vậy mãi mãi, nhưng không, hai chị em Va-ren-ca và Cô-va-len-cô xuất hiện. Bê-li-cốp phải lòng Cô-va-len-cô nhưng do sợ hãi và nhát gan, ông chưa dám thổ lộ tình cảm của mình. Đến khi chứng kiến hai chị em đạp xe trên đường, ông bắt đầu 'truyền đạo' tại nhà họ và kể cả chỉ trích việc đạp xe không thích hợp với tư cách giáo viên. Trước sự phản đối dữ dội từ em trai, ông ta nhận một cú đấm và ngã xuống cầu thang, khi cô chị về nhà và cười toe toét 'ha ha'. Bê-li-cốp trở về với nỗi xấu hổ và nhục nhã do tưởng tượng ra, rồi yên lặng chấm dứt cuộc sống của mình như một kịch bản hài kịch về sự kỳ cục của bản thân, một cái chết lãng xẹt, chết trong tuyệt vọng với tình yêu mà ông tưởng đã mở đầu sự khai sáng cho cuộc đời mình. Tuy nhiên, đây cũng là con đường giải thoát duy nhất cho cuộc sống bế tắc và sợ hãi của Bê-li-cốp, đồng thời là một cảnh báo cho những người đang lạc hậu và mê muội trong thế giới hiện đại.

8. Tài liệu tham khảo số 8
Bê-li-cốp, một giáo viên dạy tiếng Hy Lạp cổ ở trung học, nổi tiếng với phong cách ăn mặc độc đáo vì tất cả đồ vật cá nhân của ông được chứa trong một chiếc ba lô. Ngay cả bản thân ông cũng sống trong một chiếc bao tự tạo. Mọi người đều sợ hãi Bê-li-cốp và tránh xa ông. Mặc dù sống cô đơn, nhưng ông vẫn nghĩ đến việc lấy vợ. Người mà ông hằng mơ ước đó là Va-ren-ca, chị gái của Cô-va-len-cô - một giáo viên trẻ mới tốt nghiệp. Một ngày, ông nhận được một bức tranh châm biếm và quyết định góp ý cho Va-ren-ca, dẫn đến một cuộc cãi vã giữa họ. Do đe dọa sẽ tố cáo với hiệu trưởng, Bê-li-cốp bị Cô-va-len-cô xô ngã. Mặc dù ông qua đời sau một tháng, nhưng lối sống và tâm hồn độc đáo của Bê-li-cốp vẫn để lại ảnh hưởng sâu sắc đối với những người xung quanh.

