1. Bài văn đóng vai người mẹ kể lại truyện "Thánh Gióng" số 4
Ta là mẹ của Thánh Gióng, giờ đã tuổi cao, nhưng trong tâm trí vẫn không ngừng nhớ về đứa con trai yêu quý. Câu chuyện về con trai ta mãi mãi là kỉ niệm quý giá.
Ngày xưa, cách đây mấy chục năm, vợ chồng ta sống ở một vùng quê thanh bình với cánh đồng xanh mướt và cuộc sống đầy đủ. Hai vợ chồng mong mỏi có một đứa con để vui vầy tuổi già.
Ngày ngày, ta chăm sóc ruộng lúa và vườn khoai để bớt buồn. Một hôm, khi ra đồng, ta phát hiện một dấu chân khổng lồ, lớn gấp nhiều lần chân người bình thường. Lúc đầu ta hơi lo lắng, nhưng rồi nghĩ đến sự yên bình của làng, ta quyết định đặt chân mình lên đó để thử.
Rồi ta quên mất chuyện đó trong công việc hàng ngày. Một thời gian sau, ta phát hiện mình đang mang thai và báo tin vui cho ông lão. Ông lão cũng vui mừng khôn xiết. Chúng ta chăm sóc đứa trẻ trong bụng với hy vọng nó sẽ khỏe mạnh. Đến tháng thứ chín, khi chưa thấy dấu hiệu cháu ra đời, chúng ta lo lắng, nhưng đến tháng mười hai, Gióng đã chào đời, khỏe mạnh và đẹp đẽ. Chúng ta đặt nhiều kỳ vọng vào nó, nhưng đến ba tuổi, Gióng vẫn không biết nói, không biết cười, không biết đi, chỉ ngồi yên một chỗ. Chúng ta lo lắng và cầu nguyện cho con sớm phát triển như các trẻ khác.
Đột nhiên, quân giặc xâm lược, làm cho cuộc sống yên bình của làng bị xáo trộn. Mọi người lo lắng chuẩn bị chạy giặc. Nhà vua sai sứ giả đi tìm người tài để cứu nước. Sứ giả đến làng ta và rao gọi người tài. Ngày hôm đó, khi chúng ta đang thảo luận về việc chuẩn bị cho cuộc chạy giặc, Gióng, đang nằm trên giường, bỗng cất tiếng nói rõ ràng:
- Mẹ ơi! Mời sứ giả vào đây, con có điều muốn nói.
Chúng ta ngạc nhiên, nhưng khi thấy ánh mắt quyết tâm của Gióng, chúng ta đã mời sứ giả vào. Sứ giả vào nhà, nhìn quanh chỉ thấy cậu bé ba tuổi, vẻ nghi ngờ hiện rõ. Nhưng Gióng nói với giọng đầy tự tin:
- Ông hãy về báo cho vua sắm cho tôi một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một áo giáp sắt. Tôi sẽ tiêu diệt quân giặc. Mang đến đây nhanh chóng.
Sứ giả nghi ngờ, nhưng Gióng đứng dậy với vẻ nghiêm nghị:
- Ông hãy tin tôi, tôi không phải là một đứa trẻ bình thường.
Sứ giả rời đi ngay. Gióng yêu cầu ta nấu một nồi cơm lớn để chuẩn bị cho cuộc chiến. Kì lạ thay, Gióng ăn nhanh chóng hết nồi cơm và mỗi lúc một lớn lên. Chỉ trong vài ngày, Gióng đã trưởng thành gấp mười lần, và quần áo không còn vừa nữa. Những lương thực dự trữ nhanh chóng cạn kiệt, bà con lối xóm cũng mang gạo và cà giúp đỡ. Gióng ăn không biết no, như một chiến sĩ to lớn.
Ngày nọ, tin quân giặc đã đến núi Trâu làm cả nước hoang mang. Sứ giả mang những thứ Gióng yêu cầu đến, nhưng Gióng đã lớn lên nhiều, các đồ vật không còn vừa với nó nữa. Sau nhiều lần thử, Gióng cuối cùng chọn được đồ phù hợp, còn những cái khác bị bẻ vỡ. Khi đã sẵn sàng với áo giáp sắt, roi và ngựa, Gióng trông thật oai phong, không còn giống đứa trẻ ba tuổi. Nó chào từ biệt cha mẹ và bà con, nhờ chăm sóc cha mẹ nếu nó không trở về. Rồi nó cưỡi ngựa ra trận, ngựa phun lửa đỏ rực, đánh tan quân giặc chỉ trong chốc lát. Khi roi sắt gãy, Gióng dùng khóm tre để tiêu diệt địch. Quân giặc bị đánh bại hoàn toàn. Ta nghe tin con đã hoàn thành nhiệm vụ và bay về trời, lòng tràn đầy tự hào và vui mừng. Dù nhiều năm đã trôi qua, ta vẫn không ngừng nhớ về con trai, người anh hùng dân tộc mà mọi người luôn ghi nhớ.

2. Bài văn từ góc nhìn của người mẹ kể về câu chuyện 'Thánh Gióng' số 5
Vợ chồng tôi sống tại làng Gióng thời vua Hùng Vương thứ 6. Chúng tôi làm việc chăm chỉ quanh năm và sống hòa thuận với mọi người, nhưng một nỗi buồn lớn là dù đã lớn tuổi, chúng tôi vẫn chưa có con. Một ngày, khi tôi làm đồng, tôi phát hiện một dấu chân rất to. Tò mò, tôi đặt chân mình lên để thử so sánh. Không ngờ, sau khi về nhà, tôi có thai và mười hai tháng sau, sinh ra một cậu bé khôi ngô. Chúng tôi rất vui mừng, nhưng kỳ lạ thay, đến ba tuổi, Gióng vẫn không biết nói, cười hay đi, chỉ nằm yên một chỗ.
Khi quân giặc Ân xâm lược, nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài để cứu nước. Đột nhiên, con trai tôi cất tiếng gọi, khiến tôi vừa mừng vừa ngạc nhiên:
- Mẹ ơi! Mẹ hãy mời sứ giả vào đây cho con!
Ôi! Con đã biết nói rồi ư? Mặc dù còn nhỏ, sao con có thể tham gia vào chuyện lớn như vậy?
Tuy nhiên, Gióng kiên quyết muốn mời sứ giả, nên tôi đành đồng ý. Khi sứ giả đến, Gióng yêu cầu: “Ông về nói với vua sắm cho tôi một con ngựa sắt, tôi sẽ tiêu diệt quân giặc.” Sứ giả vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lập tức về tâu vua. Nhà vua ra lệnh cho thợ làm gấp những thứ mà con trai tôi yêu cầu.
Sau khi gặp sứ giả, Gióng bảo tôi:
- Mẹ hãy nấu một nồi cơm lớn cho con, để con chuẩn bị sức mạnh đi đánh giặc.
Con tôi lớn nhanh chóng, ăn không bao giờ thấy no, áo mặc xong đã chật. Chúng tôi không đủ khả năng cung cấp đủ thức ăn, nên phải nhờ đến bà con làng xóm. Mọi người vui vẻ góp gạo và nấu cơm để Gióng ăn, hy vọng con tôi sẽ đánh thắng giặc và bảo vệ đất nước.
Giặc đã đến gần núi Trâu, tình hình rất nguy cấp. Lúc đó, sứ giả đã mang ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt đến. Trước mắt tôi, không còn là cậu bé nhỏ nhắn, mà Gióng đã trở thành một tráng sĩ vạm vỡ. Gióng nói với chúng tôi:
- Cha mẹ, đã đến lúc con ra trận cứu dân. Cha mẹ ở lại giữ gìn sức khỏe.
Gióng còn nhờ bà con láng giềng chăm sóc chúng tôi nếu nó không trở về. Tôi cố gắng giấu nước mắt, đưa áo giáp cho Gióng, và nhìn con cùng ngựa rời khỏi.
Ngựa phun lửa, Gióng phi thẳng vào trận, đánh tan quân giặc. Khi roi sắt gãy, Gióng sử dụng khóm tre để tiếp tục chiến đấu. Quân giặc bị tiêu diệt hoàn toàn. Cuối cùng, Gióng bay lên trời từ đỉnh núi, để lại hình ảnh con trai tôi ngày càng xa dần.
Nhằm ghi nhớ công lao của con trai tôi, nhà vua đã phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại làng nơi Gióng ra đời. Dù mất con là nỗi đau không thể nguôi, nhưng tôi luôn tự hào về đứa con anh hùng mà mọi người nhớ ơn.

3. Bài văn từ góc nhìn của người mẹ kể về câu chuyện 'Thánh Gióng' số 6
Tôi là một nông dân Việt Nam, sống cuộc đời giản dị với những ước mơ bình dị. Dù cuộc sống nghèo khó, chúng tôi vẫn cảm thấy an vui và hạnh phúc, và niềm vui lớn nhất của người phụ nữ chính là làm vợ, làm mẹ. Sau nhiều năm không có con, vợ chồng tôi cuối cùng cũng có được một cậu con trai. Chúng tôi dành tất cả tình yêu và sự quan tâm cho đứa bé và đặt tên là Thánh Gióng. Tuy nhiên, hạnh phúc thường đến muộn, con trai tôi lại không giống các bạn cùng lứa tuổi.
Vợ chồng tôi làm nghề nông, cuộc sống dù vất vả nhưng chúng tôi cùng nhau vượt qua. Niềm ao ước lớn nhất của chúng tôi là có một đứa con. Sau nhiều năm mong mỏi, ông Trời cuối cùng đã ban cho chúng tôi một đứa con. Chúng tôi hứa rằng dù cuộc sống có khó khăn thế nào, chúng tôi sẽ nuôi dưỡng con bằng tình yêu thương của cha mẹ.
Sau chín tháng mười ngày, đứa con của chúng tôi được sinh ra trong niềm vui của gia đình và hàng xóm. Nhưng, đứa bé không giống các trẻ khác, dù đã ba tuổi vẫn không biết nói hay cười, chỉ nằm yên một chỗ. Vợ chồng tôi rất lo lắng nhưng không vì thế mà chúng tôi đối xử với con khác đi. Chúng tôi càng yêu thương và chăm sóc con nhiều hơn.
Năm đó, quân giặc Ân xâm lược, cuộc sống của chúng tôi trở nên khốn khổ. Nhà vua sai sứ giả đi tìm những anh hùng để đánh đuổi giặc. Sứ giả đi qua nhiều vùng, hôm đó là miền quê nghèo của chúng tôi.
Từ đầu ngõ đến cuối xóm đều nghe tiếng của sứ giả, chúng tôi muốn tham gia nhưng không đủ sức. Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo từ đứa con ba năm không biết nói của tôi vang lên: “Mẹ, gọi sứ giả vào đây cho con.” Tôi rất bất ngờ vì đây là tiếng nói của con trai tôi. Dù vui mừng, tôi lo lắng vì Thánh Gióng mới ba tuổi, làm sao có thể đánh giặc? Tôi đã do dự và khuyên can con.
Nhưng vì lời thuyết phục của con, tôi đã mời sứ giả vào nhà với tâm trạng lo lắng. Sứ giả cũng ngạc nhiên, và Thánh Gióng yêu cầu vua chuẩn bị cho mình ngựa sắt, áo giáp sắt, mũ sắt, gậy sắt để chiến đấu. Sau cuộc gặp, Thánh Gióng ăn rất nhiều, không đủ thức ăn trong gia đình. Quần áo mới may cũng nhanh chóng trở nên chật.
Bà con láng giềng đã giúp đỡ, đóng góp gạo để nuôi Thánh Gióng. Tôi rất cảm kích trước lòng tốt của mọi người. Thánh Gióng trở nên khỏe mạnh và lớn nhanh. Ngày đánh giặc, con mặc áo giáp sắt và cưỡi ngựa ra trận. Quân giặc bị đánh tan, hoảng loạn bỏ chạy. Gậy sắt của Thánh Gióng bị gãy, nhưng con sử dụng khóm tre làm vũ khí, đánh bại quân địch và đuổi chúng ra khỏi đất nước.
Khi nghe tin chiến thắng, tôi rất vui mừng, vợ chồng tôi và hàng xóm chuẩn bị đón con. Nhưng Thánh Gióng sau trận chiến không trở về mà bay lên trời từ núi Sóc. Tôi mới hiểu rằng Thánh Gióng không phải người thường mà là thiên thần cứu giúp dân tộc. Dù buồn, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc vì được làm mẹ của Thánh Gióng.
Dù Thánh Gióng không trở về thăm nữa, bà con lập đền thờ để tôn vinh. Tôi không còn buồn phiền như trước, vì tôi cảm thấy Thánh Gióng vẫn ở đâu đó trong cuộc sống của tôi, và dù con có là ai, mãi mãi là đứa con tôi yêu quý nhất.

4. Bài văn từ góc nhìn người mẹ kể về câu chuyện 'Thánh Gióng' số 7
Cuộc đời tôi đã chứng kiến nhiều chuyện vui buồn, nhưng có một kỷ niệm mà tôi không thể quên, đó là khi gia đình tôi chào đón thành viên mới, Gióng.
Chồng tôi và tôi sống trong một miền quê yên bình, ngày ngày làm việc vất vả nhưng hạnh phúc bên nhau. Tuy nhiên, chúng tôi không có con. Chúng tôi luôn ước ao có một đứa con để làm vui cửa vui nhà. Một ngày, khi tôi đang làm việc ngoài đồng, tôi phát hiện một dấu chân khổng lồ, khác biệt hoàn toàn với chân người bình thường. Tôi tò mò, so sánh với chân mình rồi quyết định thử đặt chân lên dấu vết đó. Sau đó, tôi phát hiện mình mang thai, và sau mười hai tháng, tôi sinh ra một đứa bé khôi ngô, đáng yêu. Chúng tôi đặt tên cho con là Gióng. Dù con không giống các trẻ khác và không biết nói, không cười, chúng tôi vẫn yêu thương và chăm sóc con hết mực.
Rồi năm đó, khi đất nước bị xâm lược, nhà vua cử sứ giả đi tìm anh hùng cứu nước. Khi sứ giả đến gần, tôi không thể tin vào tai mình khi nghe Gióng, đứa con ba năm không nói, bỗng cất tiếng yêu cầu:
- Mẹ ơi, mẹ gọi sứ giả vào đây, con muốn tham gia đánh giặc!
Tôi lo lắng vì con còn quá nhỏ, nhưng Gióng kiên quyết. Tôi mời sứ giả vào nhà, và Gióng yêu cầu nhà vua chuẩn bị ngựa sắt, áo giáp sắt, và roi sắt. Sự kiên định của Gióng khiến sứ giả và chúng tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Gióng ăn rất nhiều và lớn nhanh, trở thành một tráng sĩ mạnh mẽ. Chúng tôi phải nhờ dân làng giúp đỡ vì không đủ gạo. Dân làng vui mừng đóng góp để Gióng đi đánh giặc.
Ngày ra trận, Gióng mặc giáp sắt, cưỡi ngựa và phi ra trận. Trước khi đi, con chào tạm biệt cha mẹ và dân làng với ánh mắt quyết tâm. Khi giặc đến chân núi Trâu, Gióng đã đánh bại chúng một cách dũng mãnh. Khi roi sắt bị gãy, Gióng đã dùng tre làm vũ khí và đánh tan quân địch. Chúng tôi vui mừng khi nghe tin chiến thắng, nhưng Gióng đã bay lên trời từ núi Sóc. Tôi nhận ra rằng Gióng là con của Ngọc Hoàng, phái xuống để cứu giúp dân tộc. Dù phải chia tay, tôi vẫn cảm thấy tự hào và vui mừng vì có một đứa con như vậy. Mỗi khi nhớ về Gióng, tôi lại ngước nhìn ngọn núi Sóc Sơn, nơi con đã bay về trời...

5. Bài văn từ góc nhìn người mẹ kể về câu chuyện 'Thánh Gióng' số 8
Tôi là một phụ nữ quê mùa, sống một cuộc sống yên ả cùng chồng tại một ngôi làng nhỏ trong triều đại vua Hùng thứ 6. Dù chúng tôi đã làm nhiều việc thiện và tích đức, nhưng mãi không có con. Ông trời đã thương xót, ban cho chúng tôi một đứa con, đó chính là Thánh Gióng, người anh hùng bảo vệ đất nước khỏi kẻ thù xâm lược.
Đây là một câu chuyện dài mà tôi vẫn nhớ mãi. Một hôm, khi tôi đang làm việc ngoài đồng, tôi phát hiện một dấu chân to kỳ lạ trên mặt đất. Tò mò, tôi so sánh với chân mình và từ đó phát hiện mình có thai. Cả hai vợ chồng tôi rất vui mừng, nhưng không may, trước khi đứa con chào đời, chồng tôi đã qua đời. Tôi sinh ra một đứa bé kháu khỉnh và đặt tên là Gióng. Dù đã ba tuổi, Gióng vẫn không biết nói, không cười, điều này khiến tôi vô cùng lo lắng và đau buồn.
Năm đó, giặc Ân xâm lược đất nước, tàn phá dân lành một cách tàn nhẫn. Triều đình cử binh lính đi chống lại nhưng không thành công. Trong lúc đất nước nguy cấp, nhà vua sai sứ giả đi tìm người tài cứu nước. Khi sứ giả đến làng tôi và kêu gọi anh hùng, Gióng bất ngờ yêu cầu tôi:
- Mẹ, mời sứ giả vào đây cho con.
Tôi vừa vui mừng vừa bất ngờ, nhanh chóng làm theo lời con. Khi sứ giả vào nhà, Gióng yêu cầu:
- Ông hãy về tâu vua rèn cho tôi một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một chiếc áo giáp sắt. Tôi sẽ đánh bại quân giặc.
Sứ giả tuy ngạc nhiên nhưng đã lập tức báo cáo với vua. Nhà vua cử người chuẩn bị những vật dụng theo yêu cầu của Gióng. Kỳ lạ thay, từ khi gặp sứ giả, Gióng lớn nhanh như thổi, ăn nhiều không đủ no, quần áo mới cũng nhanh chóng chật. Tôi phải nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm. Mọi người vui vẻ góp gạo và may áo cho Gióng, giúp tôi giảm bớt gánh nặng.
Giặc đã đến chân núi Trâu, lòng người hoang mang. Đúng lúc đó, sứ giả mang ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt đến. Gióng lập tức trở thành một tráng sĩ mạnh mẽ, sẵn sàng chiến đấu. Con mặc áo giáp, cầm roi sắt, cưỡi ngựa phi thẳng đến trận địa. Ngựa phun lửa thiêu cháy quân thù, roi sắt quét ngang khiến giặc chết như rạ. Khi roi sắt bị gãy, Gióng dùng tre làm vũ khí, đánh bại quân giặc và đuổi chúng chạy khỏi đất nước. Gióng lên đến đỉnh núi Sóc Sơn, cởi áo giáp, cảm tạ và cùng ngựa bay về trời.
Ngày ấy đã qua lâu nhưng hình ảnh đứa con anh hùng của tôi vẫn không thể phai mờ. Sau khi Gióng về trời, nhà vua đã cho lập đền thờ tại làng tôi. Điều đó khiến tôi vừa tự hào về Gióng, vừa cảm thấy buồn vì con đã rời xa mãi mãi. Nhưng hình ảnh đẹp đẽ về con sẽ mãi in đậm trong tâm trí tôi.

6. Bài văn từ góc nhìn người mẹ kể về câu chuyện 'Thánh Gióng' số 1
Trong mấy đêm qua, cu Bi không chịu ngủ sớm như mọi khi. Nó vẫn quen trước khi đi ngủ phải được bà kể một câu chuyện. Nhưng bà đã đi Bắc Giang lâu chưa về. Bố cu Bi kể chuyện gì cũng không làm nó nguôi ngoai, đành phải dỗ dành: 'Cu Bi hãy ngủ đi, bố sẽ nhờ bà tiên đến kể cho con nghe chuyện Thánh Gióng.' Cu Bi tuy còn chút ấm ức nhưng rồi cũng thiếp đi. Và trong giấc mơ, nó thấy một bà cụ đến kể cho nó câu chuyện cổ tích xưa kia...
'Cháu yêu, bà chính là mẹ của Thánh Gióng đây. Hôm nay bà sẽ kể cho cháu nghe về cuộc chiến đấu của Thánh Gióng chống lại giặc Ân. Ngày xưa, ông bà đều đã già nhưng mãi chưa có con. Một hôm, khi bà ra đồng, bà thấy một dấu chân rất lớn giữa cánh đồng, bà tò mò so chân mình vào đó. Thật bất ngờ, bà về nhà phát hiện mình mang thai. Một năm sau, bà sinh ra một cậu bé bụ bẫm và đặt tên là Gióng. Bà rất vui mừng, cho rằng mình được trời ban phước vì ăn ở hiền lành.
Đứa bé khỏe mạnh, nhưng kỳ lạ thay, từ lúc mới sinh cho đến khi lên ba tuổi, nó không hề cười nói hay chơi đùa, cứ nằm yên một chỗ, mặc cho bà ra sức trò chuyện và dỗ dành. Bà đã khóc rất nhiều nhưng đứa con vẫn không thay đổi. Năm đó, giặc Ân xâm lược nước ta, quân giặc đông đảo và tàn bạo, đi đến đâu cũng phá hoại và cướp bóc. Triều đình cử quân đi đánh giặc nhưng toàn thua, tình thế nước nhà rất nguy cấp.
Ngày nọ, khi bà đang chuẩn bị đồ đạc để chạy giặc, có tiếng sứ giả rao:
- Loa! Loa! Loa! Làng xóm khắp nơi! Giặc Ân đã xâm lược nước ta, gây ra bao tội ác. Đất nước đang lâm nguy. Ai có tài hãy ra giúp nước!
Bà vừa thu dọn vừa lẩm bẩm: 'Mọi người đều hết lòng vì dân vì nước. Con mình đã ba tuổi mà vẫn cứ nằm một chỗ như thế. Không biết lớn lên có thể giúp đỡ cha mẹ không, chứ mong giúp nước thì chẳng hy vọng.' Đột nhiên có tiếng nói:
- Mẹ, hãy mời sứ giả vào đây cho con! Bà giật mình, không biết ai nói câu đó, nhưng trong nhà không có ai. Rồi tiếng nói lại vang lên:
- Mẹ ơi, ra gọi sứ giả nhanh lên, kẻo ông ấy đi mất! Bà mừng rỡ, không ngờ con vừa mở miệng đã muốn đi đánh giặc. Bà vội vàng mời sứ giả vào. Gióng yêu cầu:
- Ông hãy về tâu vua chuẩn bị cho tôi một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một bộ áo giáp sắt. Tôi sẽ đánh tan quân giặc.
Sứ giả kinh ngạc và quay về báo tin. Bà thì lo nấu cơm cho con, từ đó Gióng ăn rất khỏe, không đủ cơm. Người dân trong làng nghe tin, tới tấp mang cơm và cà góp giúp. Chỉ trong chốc lát, đã có bảy nong cơm và ba nong cà.
Nhưng Gióng ăn xong rất nhanh. Con bà lớn nhanh chóng, áo vừa may xong đã chật, đứt chỉ. Sứ giả mang ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt đến. Gióng trở thành một tráng sĩ to lớn, mặc áo giáp sắt, cầm roi sắt, cưỡi ngựa lên đường. Ngựa sắt hí vang, phi như bay, bụi cuốn mù mịt. Dân làng vui vẻ cầm gậy, dao cuốc chạy theo. Bà cũng đã già, chỉ đứng ở ngõ trông chờ tin con thắng trận.
Chẳng lâu sau, bà nhận được tin vui. Quân giặc bị đánh bại, chạy tán loạn. Các đàn ông trong làng trở về, ca ngợi con bà. Nhưng bà chờ mãi không thấy Gióng về. Bà lo lắng, nóng lòng. Cuối cùng, bà mơ thấy sứ giả trời báo: sau khi đánh bại giặc Ân, Ngọc Hoàng đã triệu con bà về thiên đình, nên nó không kịp về chào mẹ. Bà kể lại giấc mơ cho dân làng, họ xác nhận đã thấy tráng sĩ cưỡi ngựa bay lên đỉnh núi rồi cả người cả ngựa bay thẳng lên trời như chớp sáng.

7. Bài văn từ góc nhìn người mẹ kể về câu chuyện 'Thánh Gióng' số 2
Thời vua Hùng Vương thứ sáu, vợ chồng tôi sống một cuộc đời giản dị ở làng Gióng. Dù đã lớn tuổi, chúng tôi vẫn chưa có con.
Ngày nọ, khi ra đồng, tôi phát hiện một dấu chân to lạ, tò mò tôi thử ướm chân vào đó. Không ngờ về nhà, tôi có thai. Đó là một điều kỳ diệu đối với chúng tôi. Mười hai tháng sau, tôi sinh ra một bé trai với diện mạo khôi ngô, tuấn tú. Chúng tôi đặt tên cho con là Gióng. Nhưng thật tiếc, dù đã ba tuổi, con vẫn chưa biết nói, biết cười hay biết đi.
Rồi một hôm, sứ giả của vua đến làng thông báo tin giặc Ân xâm lược. Vua cần những người tài đức ra giúp đánh giặc và cứu nước. Nghe tin đó, con tôi bất ngờ lên tiếng: “Mẹ hãy mời sứ giả vào đây”. Tôi hơi nghi ngờ nhưng vẫn làm theo. Khi sứ giả vào nhà, Gióng nghiêm nghị yêu cầu: “Ông hãy về tâu vua chuẩn bị cho tôi một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một bộ áo giáp sắt, tôi sẽ đánh tan quân giặc.” Kể từ đó, con tôi lớn nhanh chóng, ăn bao nhiêu cũng không đủ, gạo trong nhà không đủ, phải nhờ bà con trong làng giúp đỡ.
Khi giặc đã đến chân núi Trâu, mọi người lo lắng. Đúng lúc đó, sứ giả mang các vật phẩm Gióng yêu cầu đến. Con tôi lập tức hóa thành một tráng sĩ oai phong, cưỡi ngựa sắt, lao vào trận địa. Dưới roi sắt của Gióng, quân giặc bị đánh tan tành. Khi roi gãy, Gióng dùng những cành tre ven đường quật vào quân địch. Quân giặc bỏ chạy, hỗn loạn và giẫm đạp lên nhau để thoát thân.
Tin vui thắng giặc Ân lan rộng khắp nước, nhưng tôi vẫn không thấy con trở về. Sau đó, tôi nghe rằng Gióng đã đuổi giặc đến chân núi Sóc, rồi cởi bỏ áo giáp, cả người và ngựa bay lên trời. Vua tri ân công lao của con tôi, phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại làng. Ngày nay, một số dấu tích như tre đằng ngà và làng cháy vẫn còn lưu lại.

8. Bài văn từ góc nhìn người mẹ kể lại câu chuyện 'Thánh Gióng' số 3
Vào thời vua Hùng Vương thứ sáu, đất nước thịnh vượng và yên bình. Vợ chồng tôi sống giản dị trong một ngôi nhà tranh, nhưng nhà không có tiếng trẻ con. Một ngày, khi ra đồng, tôi phát hiện một dấu chân lạ. Do tò mò và vừa thấy một giấc mơ kỳ lạ, tôi quyết định thử đặt chân vào dấu chân đó. Không ngờ, về nhà tôi mang thai.
Sau chín tháng mười ngày chờ đợi, chúng tôi cuối cùng cũng có con. Đứa trẻ sinh ra rất đẹp trai, nhưng thật đáng buồn, dù đã ba tuổi, nó vẫn không biết nói, cười hay đi. Một hôm, sứ giả của vua đến thông báo về việc giặc Ân xâm lược. Vua cần người tài giỏi giúp đỡ. Bất ngờ, con tôi yêu cầu: “Mẹ hãy mời sứ giả vào đây”. Tôi hoang mang nhưng vẫn làm theo. Khi sứ giả vào, Gióng nghiêm nghị yêu cầu: “Ông về tâu vua chuẩn bị cho tôi ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt, tôi sẽ đánh tan quân giặc.” Từ đó, con tôi lớn nhanh, ăn bao nhiêu cũng không đủ, và bà con phải giúp đỡ để nuôi nó.
Giặc đã đến chân núi Châu Sơn và mọi người đều lo lắng. Sứ giả mang các vật phẩm đến, và con tôi ngay lập tức trở thành một tráng sĩ oai phong, cưỡi ngựa sắt ra trận. Dưới sức mạnh của roi sắt, quân giặc bị tiêu diệt. Khi roi bị gãy, Gióng dùng tre quật nốt quân địch. Đến núi Ninh Sóc, Gióng cởi áo giáp và cùng ngựa sắt bay lên trời. Mọi người lập đền thờ và vua phong con tôi là Phù Đổng Thiên Vương. Các dấu tích như tre đằng ngà và làng Cháy đều là minh chứng cho chiến công của con tôi. Chúng tôi tự hào vì có một đứa con dũng cảm và chờ ngày con trở lại chăm sóc chúng tôi khi chúng tôi già yếu.

