1. Tản mạn về tháng 11
Chào tháng 11! Đến rồi, nhưng 11 này, dù đặng đẳng nhưng mọi thứ lại trở nên dễ dàng khiến lòng người phải thổn thức. Tháng 11 không chỉ là sự kết hợp độc đáo của hai chữ số, mà còn là bức tranh sống động, nơi mà không khí và mọi vật trên đời đều nhảy múa, lắc lư theo bản năng của mình.
Tháng gọi Đông về, phủ lên mọi nẻo đường bức tranh mong manh. Hanh gầy phủ trắng phố, sương mù phủ mờ lá cành mỗi sớm, và hương thơm của quà sáng cũng phủ khắp nơi. Cảm giác lạnh dịu dàng của tháng 11 len lỏi khắp nơi, nắm tay nhau giữ ấm, làm cho trái tim ấm áp giữa cái lạnh bên ngoài.
Tháng 11! Thời khắc cuối cùng của mùa thu, nơi mà kỷ niệm và tình cảm chưa nói thành lời vẫn đọng lại trong đôi mắt ngọt ngào.
Tháng của những cơn gió đầu đông, mang theo sự se lạnh, giữa bức tranh lá vàng thoang thoảng. Là thời kỳ những kí ức mỏng manh về lá vàng và những tình cảm nhẹ nhàng chợt hiện hữu.
Tháng của những buổi chiều tà êm đềm, khiến lòng người trở nên trầm lắng. Ngày trôi qua nhanh chóng nhưng đêm lại đến với bình yên…
Tháng 11! Đôi khi, dưới gốc cây vàng, tiếng cười của học sinh vang lên, làm nổi lên những kỷ niệm học trò, với những đồng đội, thầy cô, và ngôi trường yêu quý. Ngày 20/11 là dịp để tri ân những người giáo viên, người mang đến kiến thức, giúp xây dựng nền tảng vững chắc cho cuộc sống.
Tháng 11, vẫn là tháng của sự âm thầm, như là lời nhắc nhở về công ơn của những người lái đò, hay như người ươm mầm xanh cho cuộc sống. Là lời nhắc nhở về ngày Hiến chương nhà giáo Việt Nam, với cánh hồng đầy công đức...
Còn nhiều điều mới mẻ chờ đợi! Yêu tháng 11 này quá!
Em đã trở lại! Chiều nay tháng 11
Theo làn gió vuốt bàn tay lạnh lẽo
Những chiếc lá vàng nói lên một mùa cuối cùng
Một số tia nắng chẳng còn hanh mùa nữa
Tháng 11… Bông sữa rơi những bông hoa cuối cùng, níu bám cả một mùa sắp qua. Nhưng, mặc cho lạnh lẽo của mùa đông, bông sữa vẫn toả hương đặc trưng. Một hương thơm khao khát, cháy bỏng của mùa hoa xua đi tất cả, để rồi chờ đợi cho gió đông. Và bông sữa, như những kẻ vẫn sống trọn vẹn, bước vào cuộc sống mỗi ngày với sự sống thật…
Tháng 11… Gió mãi mãi… Gió cuốn đi tất cả trong đêm tối, làm cho cảm giác lạnh giá, nhưng lại tỉnh táo trong những buổi sáng dễ chịu. Em, giữa cảm giác cô đơn của mình, chỉ muốn ngủ quên trong cơn gió, để gió có thể đưa em đi. Để gió không phải là một mình giữa con đường trống trơn của em…
Tháng Mười Một mang theo màu sắc gì anh ơi?
Em không thấy mình còn chơi trò vơi nữa.
Không còn thấy mình chênh vênh như hôm qua
Tự hỏi lòng: – Liệu có thể tin anh?
Này những học trò ơi, chỉ mong được bé lại, cuộn tròn trong chăn, nhìn qua cửa sổ và mong thời gian dừng lại để thêm một chút giấc ngủ nồng nàn.
Tháng 11 là tháng chuyển giao, là sự kết thúc để bắt đầu một hành trình mới. Vì vậy, đây là tháng của hy vọng, là thời điểm thu hoạch thành công.
Tháng 11 đến, mang theo hơi lạnh, để chúng ta có thể sưởi ấm lẫn nhau. Hãy đón nhau, tìm kiếm nhau trong những buổi chiều trầm ngâm.
Tháng 11 ơi, chào em, chúng ta đã sẵn sàng cho những ngày đông ấm áp!
Biên soạn


2. Đụng phải tháng mười một...
Khi những cơn gió thu dịu dàng, làn khói của mùa vàng nhẹ nhàng bay trong không trung, là lúc ta nói lời tạm biệt với những ngày hạ nóng bức. Bên ngoài kia, mùa đông đã gần kề, đưa đến cái lạnh nhẹ nhàng, làm cho làn da cảm nhận được sự mát lạnh từng chạm nhẹ.
Những con phố và góc phố trở nên yên bình hơn, nhưng quán ốc ven đường lại nở rộ với mùi hương của ngô nướng và khoai nướng. Mùi thơm dễ thương, quen thuộc từ những món quà của các bà, các cô góp phần làm dịu đi cái lạnh của mùa đầu đông.
Bầu trời thấp hơn, những đám mây xám nhường chỗ cho không khí u tối, mang đến chút buồn và những cơn mưa nhỏ nhẹ, tạo nên bức tranh ảm đạm. Khi chuyển mình vào mùa đông, ta không khỏi chạnh lòng, suy ngẫm về thời gian, về cuộc sống và đắm chìm trong thanh âm của bản hòa nhạc cuộc sống.
Tháng mười một hiện lên, làm mẹ quay về với những lo lắng về một mùa đông lạnh giá sắp tới. Lo lắng về công việc chợ xa trong những ngày lạnh giá, về những cơn mưa bão sau những đợt áp thấp đổ dồn vào những vùng đất đã trải qua nhiều thách thức thiên nhiên. Bố, bận rộn và lo âu, ngày càng nhắc nhở con cái ở xa phải ấm áp, bảo vệ bản thân khi ra ngoài.
Tháng mười một, những đôi tình nhân trở nên ấm áp hơn, khi cùng nhau đi dạo phố, mơ ước về sự ấm áp từ người yêu. Một cái ôm nhẹ, một cái tựa đầu đầy ý thức như muốn chở che và bảo vệ. Khi cái lạnh đầu mùa đến, những chiếc khăn len xuất hiện, được các cô gái lựa chọn và ngồi đêm để đan tặng người yêu, mang theo những tâm huyết và tình cảm. Buổi sáng, họ hẹn nhau ở một quán cà phê yên tĩnh, thưởng thức cà phê nóng, nghe nhạc Trịnh, để cảm thấy gần nhau hơn và làm dịu đi những vấn đề của cuộc sống. Buổi tối, họ mua ngô nướng và trò chuyện với các bà hàng xôi. Nhìn phố xá phát sáng và lắng nghe tiếng trái tim, họ cảm thấy gần nhau hơn, thấu hiểu những khía cạnh khác nhau của cuộc sống trong bức tranh ảo ánh đèn vàng.
Tháng mười một, kí ức về thời đi học đưa ta trở lại. Những chiếc bảng kiến thức, biểu ngữ về “Nhất tự vi sư - bán tự vi sư” ,“Nhiệt liệt chào mừng ngày Hiến chương các nhà giáo”… được treo lên trang trọng khắp nơi. Trước cuộc sống hối hả ngày nay, đôi khi ta quên đi những hành động đơn giản như gọi điện, viết thư để thăm thầy cô giáo cũ.
Hôm nay, chúng ta biết ơn tháng 11 với những trải nghiệm ấm áp, để hơn bao giờ hết, ta trân trọng và tôn kính ngày lễ tri ân thầy cô với lòng biết ơn vô hạn. Xin cảm ơn bằng cả tấm lòng chân thành, nhiệt huyết và bài học làm người mà thầy cô đã dành cho thế hệ học trò hôm qua, hôm nay và mai sau…
NGUYỄN THẾ LÂM


3. Lang thang trong tháng nhớ thương
Khi nhẹ nhàng nhấp chuột để gói lại bài văn chưa hoàn thành, cảm xúc bên trong tôi như dòng nước nhạt nhòa, làm tôi mất đi sự hứng khởi để tiếp tục. Ngẩng mắt lên, tôi bất giác kinh ngạc trước cảnh lá bàng nhà hàng xóm ngoài cửa sổ, lá đã chuyển sang màu vàng ươm. Một cái nhìn nhanh xuống góc phải của màn hình, tôi bất ngờ! Tháng 11 đã trở lại!
Đúng là những khoảnh khắc cuối cùng của mùa thu, khi những chiếc lá bàng rơi rụt đầy trước cửa sổ nhà. Tin đài báo về đợt gió mùa đông bắc đầu tiên đổ bộ vào miền Bắc làm tôi chấn động. Làn gió lạnh đầu tiên kèm theo cơn mưa rào lúc 3 giờ chiều, khiến bà con nông dân đang gặt lúa trên đồng phải cuống cuồng vội vàng, tiếng hô lớn giục nhau, hối hả chạy lúa về nhà. Đồng quê bỗng nhiên trở nên sôi động, huyên náo. Tiếng kêu gọi của người lớn vang lên, tiếng máy gặt ồn ào. Sau một khoảnh khắc náo loạn, đám thanh niên chạy lúa quay về, miệng thở hổn hển, tay quyệt ống tay áo lau đi nước mưa trên cằm, trán, gương mặt đỏ bừng vì mệt. Sau góc đồng, mọi thứ trở nên yên bình. Đợt gió lạnh đầu mùa mang theo trận mưa rào chỉ kéo dài chừng nửa tiếng. Mà thế nhưng, nó đã làm sôi động cả làng quê... Ngồi bên cửa sổ nhìn trời mưa, lòng tôi bỗng chợt lưu luyến, ghi nhớ về những ngày đã qua.
Tháng 11 trở lại, tháng của những buổi sáng với dải sương mỏng mơ trải dài trên sườn núi, những đám mây trắng lười biếng trôi cao, không quan tâm đến cơn gió mùa heo may đẩy chúng đi. Tháng 11 đem theo trong tôi biết bao nỗi nhớ... nhớ những chiều tà trầm lắng với cơn gió mùa se lạnh cuốn theo bước chân của những cô gái thôn nuôi trên đồng, gánh lúa nặng trên vai, tiếng bước chân thậm thịch xen kẽ tiếng gầm gừ của gánh lúa kẽo kẹt trên đường về nhà dưới ánh hoàng hôn vàng bóng...
Tháng 11, tháng của ngày chưa kịp trôi qua mà đêm đã vội về, ngày ngắn, đêm dài... đèn đường vàng óng ánh dưới tán cây ven con đường nhỏ ở quê tôi, dòng người xe hối hả ngược xuôi, ai cũng mong chóng về nhà, quây quần bên bữa cơm ấm cúng, và kể cho nhau nghe những câu chuyện sau một ngày bận rộn, lo toan, mệt mỏi với cuộc sống... Tháng 11, tháng của sự giao mùa, khiến người ta cảm nhận được chút bâng khuâng, xao xuyến, ngập tràn những suy nghĩ giống như những người yêu nhau trước giờ chia tay, nửa là nuối tiếc muốn ở lại, nửa là ngần ngại vội vã bước đi. Tháng 11 là tháng của những nỗi buồn man mác và những ký ức hồn nhiên của bao chàng trai, cô gái trẻ đang yêu...
Tháng 11, làm ta nhớ về màu đỏ của những chiếc lá vàng rụng rơi, lã chã trên sân trường, những chiếc lá mang theo màu sắc của thời gian, gợi nhớ về những kí ức của một thời học trò bên thầy cô, bên bạn bè, nơi ngôi trường yêu dấu ngày xưa... nhớ những buổi sáng mẹ nhắc nhở đừng quên mặc thêm áo ấm khi đến trường và cả những buổi học đông đúc, ồn ào, học trò đến thăm các thầy cô trong ngày lễ lớn 20/11 với những món quà nhỏ nhắn, nhưng ấm áp, tràn đầy tình thương, lòng biết ơn thầy trò. Ôi! Đã bao mùa lá cây bàng trên sân trường thay lá, là bấy nhiêu mùa chúng ta cùng nhau trải qua, quấn quýt bên nhau, bên thầy cô. Tháng năm đã ấn đậm những dấu vết trên thân cây bàng, làm cho những học trò từ đó lớn lên và rời xa ngôi trường làng nhỏ để tìm kiếm những bờ cõi xa lạ.
Dù vậy, sâu sắc trong tâm trí mỗi học trò, những lời ca tỏ lòng biết ơn về sắc lá bàng xao xuyến cuối mùa thu vẫn còn vang mãi. Một sáng khi tỉnh giấc, thoáng cảm nhận được hơi lạnh tràn về từ khung cửa sổ, tôi nhấp mở mắt và nhìn ra, cảm giác ngần ngại làm tôi chẳng muốn rời giường. Trong cái cảm giác bâng khuâng đó, những nỗi nhớ thương, những kí ức đã nhạt nhòa bỗng ùa về, hiển hiện rõ trong tôi. Ôi bạn bè, những mùa qua đã trôi đi đâu, liệu họ có nhớ về tháng 11 này không?
Việc đào tạo con người là một công trình bền vững, cuộc sống của con người thì đầy biến động, ai đoán được điều gì sẽ xảy ra?! Số phận đã dẫn dắt tôi đến với nghề dạy học. Nghề nghiệp này thường được ví như 'người lái đò' đưa khách qua sông cuộc sống.. Hết 37 năm dành cho nghề này, cảm xúc vui buồn xen kẽ mỗi khi tháng 11 về. Hôm nay, tôi - Người lái đò đã già vẫn đứng đây, ngắm nhìn bóng dáng những người khách qua sông, hy vọng họ sẽ vững bước trên hành trình của cuộc đời họ.
Và tôi vẫn giữ nhớ thời điểm này để quay trở lại ngôi trường xưa, tìm kiếm bạn bè thân thiết, thầy cô yêu quý, học trò đáng yêu, và tri ân ngôi trường cũ, chính là cách tôi biểu đạt lòng biết ơn với cuộc sống tươi đẹp đã mang lại cho tôi niềm sống, tình yêu, sự gặp gỡ với thầy cô và bạn bè trong những ngày thơ ấu. Một giai đoạn cuộc đời đẹp đẽ, đầy tình thương và vô tư. Ôi tháng 11, tháng của tình thầy, nghĩa bạn, tháng giao mùa để ta nhớ về nhau! Và khi trưởng thành, những ngôi trường tôi đã trải qua vẫn luôn là những dấu ấn không thể phai nhạt! Chúc những thầy cô luôn vững vàng trước mọi thách thức của cuộc sống, thực hiện trọng trách của mình một cách xuất sắc.
Phố Đu, chiều cuối thu mưa rơi.
Bùi Nhật Lai


4. Kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
Mỗi khi tháng 11 trở về, đến ngày mà một năm chỉ có một lần để học trò nhớ về thầy cô, nhớ đến Ngày Nhà Giáo Việt Nam, tôi như được hòa mình trong những kí ức ngọt ngào của thời học sinh. Những lời dạy bảo, những cái vỗ nhẹ vai, hay thậm chí là những lời răn đe nghiêm túc khi mắc lỗi.
Thầy cô là những người dành hết yêu thương cho học trò, kể cả những đứa học trò gây phiền toái, làm thầy cô tức giận và phải nhờ đến thủ tục kỷ luật. Thậm chí, có lúc họ phải là những 'nhà an ủi' cho những học sinh bị bắt nạt. Thầy cô không chỉ là người dạy kiến thức, mà còn là những người đưa ra những bài học quý báu về cuộc sống.
Thầy cô là những người đã truyền đạt chữ viết đầu tiên, khiến cho những nét chữ đó không chỉ là kiến thức mà còn là nền tảng văn hóa, tạo dựng tính cách con người. Nhớ những lúc thầy cô dành thời gian đêm để đọc và đánh giá bài văn của học trò, tôi hiểu rằng đó không chỉ là việc giảng dạy, mà còn là việc định hình nhân cách. Mọi điều thầy cô làm đều hướng tới mục tiêu làm cho học trò trở nên tốt đẹp hơn, trưởng thành hơn.
Nhớ những ngày 20/11 ấu thơ, khi cảm giác phải mua quà cho thầy cô nhưng lại ngần ngại đi một mình. Mỗi lần đều phải cùng mẹ đi, nhưng lúc đó, không biết nói gì, chỉ muốn đi theo bước mẹ. Quà 20/11 thường chỉ là những món đơn giản như dầu gội, bột ngọt, sữa, hoặc một cuốn sổ và bút. Những ngôi nhà không khá giả thì có thể là một xấp vải để thầy cô tự may đồ. Lớn lên một chút, khi tự mua quà, tôi vẫn run sợ, nhưng thấy hạnh phúc khi tặng quà và nhận được nụ cười từ thầy cô. Nhưng sau đó, lại chạy vèo ra ngoài, cảm giác không dám gặp thầy cô.
Khi bước vào cấp 3, ngày 20/11 trở thành một ngày học nhẹ nhàng hơn, thường được thầy cô 'khen ngợi' bằng cách không kiểm tra bài, không có giờ dạy, chỉ đơn giản là ngày thư giãn. Nhưng không phải vì thế mà thầy cô vui vẻ, mà họ vui vẻ vì thấy học trò lớn lên, đạt được thành công. Và đó mới là niềm hạnh phúc lớn nhất của thầy cô.
Ngày 20/11 không chỉ là ngày thầy cô nhận quà và hoa từ học trò, mà còn là niềm hạnh phúc khi nhìn thấy những đứa học trò của mình trưởng thành và đạt được những thành tựu. Mỗi cuộc gọi điện thoại từ học trò là một niềm vui, dù chỉ là vài phút. Cảm giác ấm áp và biết ơn luôn tràn ngập khi thầy cô nhận ra mình vẫn được nhớ đến.
Ngồi viết những dòng này, tôi nhớ lại những trò tinh quái của mình, nhưng cũng nhận ra rằng những điều đó đã làm nên tôi ngày hôm nay. Ngày 20/11 sắp đến, hãy dành thời gian thăm thầy cô, bởi thầy cô sẽ không quên học trò nào. Nếu không thể đến, hãy gọi điện thoại ít nhất một lần trong năm. Đừng chỉ đăng hình lên mạng xã hội với dòng chúc mừng, hãy tận hưởng khoảnh khắc chia sẻ trực tiếp với thầy cô.
Xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến những thầy cô, những người đã dành tâm huyết để hướng dẫn chúng tôi từ những ngày đầu học đến khi chúng tôi trở thành người. Mọi tình thương, trân trọng và sự biết ơn nhất dành cho những người đã giúp đỡ chúng tôi trở thành những con người tốt. Chúc thầy cô luôn khoẻ mạnh, hạnh phúc để tiếp tục truyền đạt kiến thức và trồng người.
Sưu tầm


5. Trải nghiệm tháng 11 ngọt ngào
Những năm tháng trôi đi vội vã, con người và cuộc sống biến đổi nhiều, chỉ có những kỷ niệm vẫn còn nguyên giữa dòng thời gian. Những dòng ký ức đầy ắp theo năm tháng, đặt lại những lời nhắc nhở về những ngày đầu tháng 11 và những hồi ức mùa thu xưa. Những kỷ niệm đó là những khoảnh khắc lưu luyến và tràn đầy nỗi nhớ, khát khao.
Có người ví những ngày đầu tháng 11 như một bản tình ca lãng mạn, đọng lại hương vị ngọt ngào, thiết tha và sâu lắng. Điều gì tạo nên điều kỳ diệu này nhỉ? Có phải là gió đông về, là sương mai nhẹ nhàng bám đọng khắp nẻo đường? Những cơn gió se lạnh làm run rẩy những chiếc lá xanh mơn mởn, làm cho những chú mèo tam thể cuộn tròn nằm lười biếng trong tổ của mình. Khí trời se lạnh khẽ khàng thức tỉnh một góc ký ức tuổi thơ về những mùa đông bên mẹ. Bất ngờ nhấc điện thoại, gọi về “mẹ ơi, con nhớ nhà”.
Tháng 11 đã đánh dấu 10 năm tôi và thành phố biển chung sống. Bước chân đầu tiên đặt xuống nơi này cũng là những ngày đầu của tháng 11. Nơi đây tràn ngập những điều êm đềm về tình người. Tôi thích mê mải những quán hàng lung linh, những tiếng rao mua bán và yêu cả nụ cười tươi tắn của những người bán hàng rong trên vỉa hè. Một cuốn sách đã nói tháng 11 là tháng của nỗi nhớ và mùa của những yêu thương. Ừ, đúng vậy! Khí lạnh buốt của tháng 11 muốn khiến con người khao khát gần gũi hơn, muốn được chia sẻ sự ấm áp với nhau.
Nhớ những ngày áo trắng đến trường, kỷ niệm ngọt ngào với bạn bè, thầy cô, trường lớp. Những ngày đầu tháng 11 mở ra cánh cửa rộng lớn cho những hồi ức quý giá về thầy cô dạy chúng tôi trở nên người. Những bài giảng của tháng 11 như những câu chuyện nhỏ về những người đưa đò thầm lặng. Khi đó, thầy giáo chủ nhiệm thường chia sẻ những nội dung liên quan đến Ngày Nhà giáo Việt Nam. Lớp trở nên sốt sắng khi ai đó được gọi vào đội văn nghệ. Những buổi múa và hát là niềm vui lớn... Những ký niệm đó làm lòng đắm chìm trong hạnh phúc. Thầy cô đã truyền đạt cho chúng tôi những giá trị về lòng vị tha, về những điều quý giá như “lao động là vinh quang”. Vậy mà đôi khi lại tự trách bản thân sao quên mất những điều giản dị hàng ngày như gọi điện, nhắn tin rằng “Thưa thầy, thầy có khỏe không ạ”. Chỉ vậy mà ta lại chẳng làm được!
Trái tim muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với tháng 11. Hơn bao giờ hết, tôi trân trọng và biết ơn khi quay về với ngày lễ tri ân 20/11.
HẠNH DUYÊN


6. Hồi ức bất tận
Mùa cúc họa mi xinh xắn đã trở lại trên phố, tôi chợt nhớ những ngày học trò trong sáng, tràn ngập tiếng cười. Ân tình mà tôi được nhận từ Thầy Cô giáo ấm áp như những đóa hoa trên đường phố.
Mẹ, người đầu tiên mở cánh cửa tri thức cho tôi, dạy con từ chữ cái, số trước khi bước chân vào trường. Cảm xúc tràn ngập trong tôi khi mẹ dẫn tôi đến trường vào ngày khai giảng, và tôi nhớ mãi giọng cười của cô giáo Lương khi đón tôi vào lớp.
Năm cuối cùng học trò, thầy giáo chủ nhiệm đã viết lời khuyên trong cuốn lưu bút của tôi, dự báo cho con đường văn chương. Tôi bước theo con đường ấy và gặt hái một chút thành công. Mỗi từng chữ của thầy giáo như là dự báo cho sự nghiệp viết của tôi.
Chuyển sang nghề báo khi tuổi đã không còn trẻ, tôi nhớ sự hướng dẫn tận tâm từ đồng nghiệp. Họ là những 'thầy' trong nghề báo của tôi.
Thầy Tuấn Vinh, người thầy văn chương, luôn cẩn trọng trong từng con chữ, hướng dẫn tôi giữ chất văn riêng của mình.
Nghề viết của tôi có những 'thầy' đặc biệt, là bạn đọc. Sự tương tác và nhận xét từ họ là động lực lớn để tôi cố gắng mỗi ngày.
Cuộc đời đầy biến động, nhưng ân tình của cô giáo chủ nhiệm khi gia đình tôi gặp khó khăn vẫn ấm áp trong tâm hồn.
Tháng 11, tháng của mùa đông, nhưng tình thầy trò luôn sưởi ấm trái tim chúng ta.
Vy Anh

7. Hồi ức vô tận
Kỷ niệm ngày đặc biệt hai mươi tháng mười một dưới bức nắng cuối thu. Mùa đông sắp về, không khí dần se lạnh, và những kí ức hiện về. Màu nắng ấm, mái trường yêu thương, những ngày đầu bước chân nhỏ bé đến trường làng, và tình cảm với thầy cô giáo.
Tôi, học sinh trường làng, từ tiểu học đến trung học cơ sở, học tại hai ngôi trường trên địa bàn xã. Ý thức về ngày hai mươi tháng mười một trở nên rõ ràng khi tôi nhận thức được giá trị ý nghĩa của kỷ niệm này.
Một năm kia, chúng tôi, lũ bạn đạp xe đến thăm cô giáo chủ nhiệm năm nay. Chúng tôi là học sinh trung học cơ sở, mỗi đứa tự đạp xe. Trước đó, khi còn nhỏ, ít khi tự lực tự cảm hứng nhau đến thăm cô giáo trong những dịp lễ tết. Nhà cô giáo nằm gần một ngã tư, trên con phố khuất của thị xã, dốc lên nhà cô. Những ký ức về đứa bé đạp xe qua con đường cao ngã tư hiện về trong tôi. Sau đó, chúng tôi không có dịp gặp lại cô giáo chủ nhiệm lớp năm đó. Nhưng tình cảm chân thực với những ngày tháng đầu bước chân vào học.
Quà tặng ngày Nhà giáo Việt Nam là những món đơn giản như sổ ghi chép, khung ảnh, hoa nhựa… Chúng tôi tự mình chọn quà và viết lời chúc mừng, phân công bạn nào đưa quà. Món quà nhỏ bé nhưng chất lượng tinh tế. Rồi, chúng tôi được hướng dẫn cẩn thận bởi cô chủ nhiệm để quá trình chuẩn bị diễn ra trơn tru hơn. Bộ ấm chén là món quà truyền thống và quý phái trong ngày hai mươi tháng mười một. Tôi nhớ, những năm cuối thập kỷ 90, vải Thái Tuấn nổi lên. Mọi người tặng nhau mảnh vải Thái Tuấn như một món quà cao quý. Thậm chí, mỗi thầy cô giáo được tặng nhiều mảnh vải qua từng năm.
Ở vùng quê hiện đại hóa, những ngày còn nhiều ký niệm, chúng tôi vẫn giữ nguyên tinh thần vui tươi như xưa. Rộn ràng, cả lớp đạp xe trên con đường quê đá đầy những kí ức hạnh phúc. Ngày hai mươi tháng mười một, tôi nhớ về tình cảm, cái ấm áp của bản thân và thế hệ học trò dưới mái trường yêu thương.
Tống Kim Thanh


8. Hương Tháng 11
Tháng mười một ghé qua, gió thu vẫn còn lạnh buốt giữa lòng Huế. Tôi đã hẹn bao mùa đông rợp lối về, nay chợt nghĩ liệu những con ngõ quen đã bao giờ dã quỳ nở chưa? Không rõ vàng tươi còn hay đã rơi vào lời hứa cũ? Mỗi lần về, mùa thường hỏi em gái tôi đâu, tôi chỉ cười và nói: “Người ấy bận!” – Quỳ đầu về phía hoàng hôn…
Sáng nay se lạnh, ý định khoác áo lang thang qua những ngõ quen để thưởng thức bún Huế cay nồng và ngắm hòn trời ló dạng sau những bóng nón, nhưng rồi bất ngờ quanh đi quẩn lại và lười biếng ngồi nhâm nhi cốc chè xanh với vài bản tình ca xưa lắc. Đôi tiếng ho khan, chắc là lúc nghĩ cho sức khỏe của bản thân. Thêm điếu thuốc, bên cạnh ly cà phê, gió buồn thổi nhẹ, sương rơi như run rinh, chà… tối nay tôi chúc một cô gái có giấc ngủ ngon!
Lâu lắm rồi tâm tư trong tôi còn lưu lại và cũng đã lâu từ buổi hẹn đầu tiên, nay tôi lại nhớ về một người nào khác. Tháng 11 làm lạnh con tim, trách tháng 11 vì sao lại mang đến nhiều lạnh lùng, trách những cơn gió tháng 11 vì sao lại đến cuốn trôi những kỷ niệm phai màu. Chỉ mới vài cánh hoa thu nhưng tất cả như đã tàn phai, tôi không muốn trở thành kẻ vô tâm như thế!
Đường vắng, lối nhỏ trở nên ế ẩm. Phố không còn hồn, độ tan tầm chẳng khác gì một nỗi đơn côi. Những kỷ niệm của ngày xưa, nhưng đó chỉ là câu chuyện của quá khứ, câu chuyện của một thời mơ mộng dậy sóng trên những vỉa hè xôn xao. Ngày nay, phố đã thay đổi; đông đúc đã thay đổi; em đã thay đổi; và tôi cũng chắc chắn đang trải qua sự biến đổi. Một cái nhìn thoáng đã thành một điều ước lớn…
Phố mơ màng giấc ngủ bắt đầu đông. Em ơi, gió êm đềm và trời xanh, thật kì lạ! Gió ru trên những cành cây không lá, để tôi kể em nghe về một thành phố ven sông khắc khoải giao mùa, yên bình và giọt nắng hồng ngập ngừng tìm đường về đôi mắt xanh xao…
Huế giờ đã bắt đầu thoang thoảng hương quỳ đặc trưng của cao nguyên. Mùi thơm ấy không thể nhầm lẫn, nó chẳng hấp dẫn hay thơm phức gì cả. Nhưng, với những ai đi xa, gió thu vẫn mang theo hương quỳ, như một lời nhắc nhở. Có một người con gái với đôi mắt ướt đã từng mơ về những khóm hoa đó.
Lòng cố đô không có dã quỳ, chỉ có những bông lộc vừng khoe sắc, chỉ có sông Hương xanh biếc, chỉ có góc cà phê yên bình với vài bản Trịnh thấp thoáng. Tôi không ưa mùa đông với cái lạnh cóng từng hơi thở, cũng không mê mùa đông với cảm giác rét buốt làm người không chịu nổi. Nhưng tôi yêu mùa đông vì khi ấy, gió thu mang đến một chút buồn bâng, khiến tôi cảm thấy ấm áp quá mức!
Một ngày nào đó, em có trở về để ngắm chiều về trong đôi mắt? Còn tôi, chắc chắn tôi sẽ đeo balo và đi tìm một nơi nào đó cao, rất cao… để ngắm chiều dài hơn từ trên cao, để mặt trời lặn chậm hơn, để ngày dài hơn một chút để yêu thương! Để quên đi…
Tôi ngồi đây, những cơn gió tháng 11 vẫn thổi hồn tôi, làm tôi say đắm trong những ký ức mơ màng. Tôi bất giác cười khi tưởng tượng một nụ cười dễ thương, liệu tôi có phải là kẻ điên không? Có lẽ! Phố dường như đang di chuyển chậm, chậm như những cảm xúc vương vấn theo cơn gió, không chịu yên bình trong giấc mơ dài xa xôi.
…Nay, đâu đó trên những con ngõ nơi tôi không biết dã quỳ đã nở hay chưa? Không rõ vàng tươi còn hay đã phai nhạt trong lời hứa? Mai tôi về, có lẽ mùa sẽ hỏi em gái tôi đâu, tôi sẽ cười và nói: “Người ấy không còn về nữa!” – Quỳ đầu về phía bình minh…
Tôi đã quen vui trong những lúc buồn.
Ngay bây giờ, lòng tự dưng muốn hiểu rõ hơn về một người xa lạ!
Thật không!? Tháng mười một…
Tôi vẫn một mình trên con phố quen thuộc
Mùi khói thuốc vẫn cứ liên tục chơi đùa với làn gió
Tôi vẫn về khi bóng trời đã chuyển sang màu đỏ
Đắm chìm trong đêm theo những dấu chân hoang
Tháng mười một, cô gái ơi!
Tôi làm sao có thể quên đi những tháng năm dài chờ đợi
Người đi ngang qua mặt trời
Tôi mơ về cửa sổ
Bầu trời thu xanh mãi còn trên đầu
Ký ức xưa giờ đâu rồi?
Hoài niệm hiện về, bước chân hoang đàng dọc phố vắng
Tôi bước đi, mơ hồ, không suy nghĩ
Ký ức hiện về
Con bé ngày mưa…
Tháng mười một, câu chuyện của quá khứ
Cô gái ơi, tôi có vẻ nhớ
Nhưng chắc chắn tôi sẽ không kể lại đâu
Tôi không muốn kể
Kể làm chi câu chuyện không có hồi kết
Đã chết dần theo năm tháng xa xôi!
Vĩnh viễn…
Sưu tầm


