1. Bài tham khảo số 1
Đêm khuya gió thổi, rừng Việt Bắc tĩnh lặng. Trong lều tranh xơ xác, tôi thức trắng đêm, suy nghĩ về chiến dịch Điện Biên Phủ. Bỗng nghe tiếng sột soạt, Bác Hồ ngồi bên bếp lửa. Bác dém chăn cho chúng tôi, tạo bóng ấm áp, lòng thương yêu sâu sắc. Tôi hỏi: 'Bác ơi, Bác chưa ngủ à?' Bác cười: 'Chú cứ ngủ đi, để Bác lo lắng cho đoàn dân công đêm nay.' Tôi nhắm mắt, bồn chồn lo lắng. Bác vẫn thức, lo cho mọi người, vì Bác là Cha già của dân tộc.

2. Bài tham khảo số 3
Mùa thu 1950, chiến dịch Cao – Bắc – Lạng (chiến dịch Biên giới) bắt đầu. Trước ngày khởi tranh, Bác Hồ thăm đơn vị bộ đội, một đêm mưa lạnh. Bác ngồi bên lửa, vẻ mặt trầm ngâm, ánh lửa soi bóng Người như tượng đài. Bác dém chăn cho chiến sĩ, ánh lửa và tình thương Người sưởi ấm lòng tôi. Hỏi Bác: 'Bác chưa ngủ à?' Bác nhẹ nhàng khuyên chúng tôi ngủ để sẵn sàng đánh giặc. Ngọc thêm giọt sáng trong đêm, Bác vẫn thức, lo cho đồng đội và dân công ngoài rừng. Lòng biết ơn vô hạn tràn ngập.

3. Bài tham khảo số 2
Trong những ngày chiến đấu bên Bác, là những kỷ niệm tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Bác Hồ, người Cha già của dân tộc, cùng chúng tôi chiến đấu trên chiến trường. Bác thậm chí ở lại ngủ cùng đơn vị mới của tôi. Đêm tôi tỉnh giấc, thấy Bác vẫn thức, tâm trạng tôi không thể nào quên. Bác ngồi lặng yên bên lửa, làm ấm cho tất cả chúng tôi. Tôi hỏi: 'Bác chưa ngủ à?' Bác nhẹ nhàng khuyên tôi ngủ để sẵn sàng cho ngày đánh giặc. Bác lo lắng cho chiến sĩ và dân công, tình thương vô bờ. Đêm đó, tôi thức cùng Bác, cảm giác hạnh phúc vô cùng.

4. Bài tham khảo số 5
Trong thời kỳ chiến tranh chống Pháp, Bác Hồ đến động viên quân đội và ngủ cùng đơn vị. Đêm gió lạnh, mưa phùn, chiến sĩ đã ngủ say, nhưng Bác vẫn thức, lo lắng. Bác khơi lửa, dém chăn từng người một, như người cha quan tâm đến con cái. Một chiến sĩ hỏi: 'Bác chưa ngủ, lo lắng điều gì ạ?' Bác nhẹ nhàng khuyên: 'Ngủ cho sẵn sàng mai đánh giặc.' Chiến sĩ vẫn lo lắng, khó ngủ, thấu hiểu tâm trạng Bác. Trong đêm thức dậy lần thứ ba, Bác nói về lo lắng cho đoàn dân công nằm ngoài rừng, ướt sẽ và lạnh. Bác mong trời sáng nhanh để mọi người không phải chịu khổ. Bác Hồ đã thức trọn đêm, không ngủ vì tâm thương và lo lắng cho nhân dân, một tấm lòng vĩ đại của Hồ Chí Minh.

5. Bài tham khảo số 4
Sau những ngày chiến đấu, đơn vị dừng chân trong rừng, ghi chép cuộc hành trình trong túp lều tranh. Đêm mưa rét, gió lạnh, Bác Hồ vẫn thức, ngồi bên bếp lửa sưởi ấm. Dáng Bác già dặn, ánh mắt sáng bừng như sao, thăm thẳm những nếp nhăn của thời gian. Bác chăm sóc từng chiến sĩ, nhấc chăn nhẹ nhàng. Mặc dù chiến dịch còn dài, nhưng Bác không thể ngủ, lo lắng cho đồn dân công ngủ ngoài rừng. Anh đội viên lo lắng, Bác nhấn nhá: 'Chú ngủ đi, ngày mai đánh giặc, chú đừng lo.' Bác thổ lộ lo lắng về đoàn dân công, mong trời sáng mau. Bác không ngủ vì tâm thương, một tấm lòng vĩ đại của Hồ Chí Minh.

6. Bài tham khảo số 7
Trong chiến dịch Biên giới vào cuối năm 1950, Bác Hồ đến mặt trận giám sát và chỉ huy chiến đấu. Một đêm, đoàn quân dừng lại nghỉ ngơi, trời mưa lâm thâm. Bác Hồ, tóc bạc trắng, vẫn ngồi thầm ngâm. Anh đội viên thức giấc, thấy Bác chăm sóc từng chiến sĩ, lo lắng. Anh hỏi: 'Bác ơi, Bác chưa ngủ, có lạnh không?' Bác mỉm cười: 'Chú cứ ngủ, ngày mai đánh giặc.' Anh lo lắng, nhưng Bác thương đoàn dân công, lo ngoài rừng, ngủ trên lá cây ướt nhẹp. Anh đội viên quyết định thức cùng Bác.

7. Bài tham khảo số 6
Bác Hồ, lãnh tụ tuyệt vời và cha già thân yêu của dân tộc Việt Nam. Cuộc đời Bác là một câu chuyện về sự giản dị, thanh bạch và tình yêu thương rộng lớn dành cho đất và người Việt Nam. Trong chiến dịch Biên giới năm 1950, trước khi bắt đầu, Bác đến thăm đơn vị, làm cho anh em vô cùng hạnh phúc. Trong đêm lạnh giá, Bác không ngủ, chăm sóc đồng đội, vén chăn, đốt lửa. Bóng dáng Bác ấm áp hơn cả ngọn lửa hồng.
Tôi, một chiến sĩ trẻ, vui mừng và xúc động trước cuộc gặp gỡ với Bác. Tôi thức suốt đêm, nhớ về Bác và câu chuyện kháng chiến. Nhìn Bác, tôi ngạc nhiên khi thấy Người vẫn thức giấc, nghĩ suy bên bếp lửa. Tôi lo lắng và hỏi Bác: 'Bác ơi, sao Bác chưa ngủ?' Bác nhẹ nhàng đáp: 'Chú cứ ngủ đi, ngày mai đánh giặc.' Bác lo lắng cho dân công ngủ ngoài rừng ướt sũng. Tôi quyết định thức cùng Bác, cảm nhận tình thương bao la của Người.



