1. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 1
Tâm trạng của nhân vật “tôi” khi đón gió chướng về trong tác phẩm “Trở gió” của Nguyễn Ngọc Tư đã được thể hiện hết sức độc đáo. Khi gió chướng về, nhân vật tôi cảm thấy rất lộn xộn và ngổn ngang, bởi vì tôi vừa bực cũng lại vừa vui. Tôi bực bởi vì mỗi khi gió chướng về là tôi cảm giác như mình sẽ già thêm, mất mát đi thứ gì đó mơ hồ. Tâm lí này là dễ hiểu vì gió chướng về là thời điểm Tết sắp đến, con người sẽ mang rất nhiều tâm trạng khác nhau. Đối với những người dân ở làng quê, họ sợ Tết đến bởi vì nỗi nghèo túng và sợ không lo nổi một cái Tết yên ấm. Tuy nhiên, sự mong chờ gió chướng về cũng là một điều đặc biệt trong tâm trạng của tôi, bởi gió về là thời điểm mùa thu hoạch mang đến sự yên vui và no ấm cho người dân. Chưa dừng lại ở niềm vui, nỗi buồn, gió chướng về còn khiến nhân vật tôi bộc lộ nỗi nhớ nhà. Tôi nhớ về những hình ảnh quen thuộc đã gắn bó từ lâu với những sự vật bình dị, gần gũi và không khí thiên nhiên thanh bình của quê hương. Ở nơi xa phố thị, nhân vật tôi có đủ những thứ hoa quả, quá bánh xa hoa, đầy đủ, nhưng chỉ có ở làng quê, tôi mới tìm được gió chướng lộng lẫy như vậy.

2. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 3
Phần cuối của văn bản Trở gió là tiếng lòng chân thành của nhân vật tôi. Dù sống trong thành thị náo nhiệt, cuộc sống dư dả, nhưng tâm hồn tôi vẫn hoài niệm về những ký ức tuổi thơ tại quê hương. Những ngày tháng ấy, mặc dù vật chất có hạn chế, nhưng tinh thần luôn tràn đầy hạnh phúc. Hồi ấy, những chuyến phiêu lưu tự do trở thành những đợt gió chướng thân thương. Ngọn gió ấy không chỉ là bạn đồng hành, mà còn là hình ảnh sống động của những ngày thơ ấu tại quê nhà. Dù ở nơi xa hoa, nhân vật tôi vẫn không thể quên được điều đó. Từ những lời cảm thán đó, ta hiểu thêm về tình yêu thương quê hương, về những kí ức đẹp đẽ của một trái tim tràn đầy niềm say mê.

3. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 2
Nhân vật “tôi” trong tác phẩm “Trở gió” của Nguyễn Ngọc Tư trải qua những cảm xúc đặc biệt khi gió chướng về. Tâm trạng của “tôi” rối bời, lẫn lộn, vừa mừng vừa bực. Bực bởi sắp kết thúc một năm, nhân vật tôi cảm thấy như là sắp già đi mà chưa làm được gì nhiều. Cảm giác này được kích thích bởi việc đứng giữa gió, khiến tôi cảm thấy buồn chán và hụt hẫng. Nhưng cũng chính gió chướng khiến cho “tôi” háo hức và mong chờ, nó đã trở thành một thói quen. Khi gió chướng về, Tết cũng sắp đến, làm cho con người hân hoan, tràn đầy mong đợi. Tuy nhiên, những sợi gió ấy lại làm nhấn mạnh nỗi lo lắng về nghèo đói và lo sợ một cái Tết không đủ ấm áp. Hơn nữa, gió chướng gợi lên trong tôi những ký ức quê hương và những hình ảnh quen thuộc. Có thể thấy, nhân vật tôi đón nhận gió chướng với sự mong đợi, nhưng cũng đầy ẩn chứa buồn bã, lo lắng và yêu quê hương.

4. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 5
Trích đoạn Trở gió kết thúc bằng một câu hỏi tu từ, đánh thức nhiều cảm xúc trong em. Hình ảnh phong phú với dưa hành, bánh chưng bánh tét là điều mọi người đều yêu thích. Nhưng đối với nhân vật tôi, những thứ vật chất ấy không thể lấp đầy khoảng trống mà gió chướng mang lại. Gió chướng không chỉ là cơn gió, mà là người bạn, biểu tượng của khoảnh khắc hồn nhiên tuổi thơ. Ký ức tuyệt vời ở quê hương yên bình làm nhân vật tôi khao khát và nhớ mong. Dù ở nơi phồn hoa, nỗi nhớ về quê hương vẫn đọng mãi. Tình cảm đầy da diết dành cho quê hương khiến em cảm động và thấu hiểu sâu sắc ý nghĩa của quê hương đối với mỗi người.

5. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 4
Bài văn thể hiện tình cảm của tác giả với gió chướng, mà sâu xa hơn, là tình yêu quê hương. Đó là tâm huyết của một người quan sát tinh tế, nhạy bén, có khả năng cảm nhận cái lạ của gió chướng. Gió chướng mang theo bao kỷ niệm, bao kí ức. Mỗi khi mùa gió chướng về, dù tâm trạng có lộn xộn, ngổn ngang nhưng lòng lại tràn đầy mong ngóng. Đó là thói quen, là điều gần gũi, không thể thiếu trong cuộc sống. Gió chướng là dấu hiệu của Tết đang đến, là mùa thu hoạch, là nguồn cảm hứng cho văn chương. Nhưng hiện nay, trong xã hội phát triển, mọi thứ đều đủ đầy nhưng mùa gió chướng đã dần bị lãng quên. Tác giả bày tỏ niềm tiếc nuối trước điều đó.

6. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 7
Khi gió chướng về, nhân vật “tôi” trải qua những cảm xúc đặc biệt, hiện rõ trong tác phẩm “Trở gió” của Nguyễn Ngọc Tư. Bắt đầu từ tâm trạng lộn xộn, ngổn ngang và mơ hồ. Khi gió chướng về, báo hiệu một cái Tết sắp đến, nhân vật tôi lo lắng về sự già nua mà chưa kịp làm điều gì, thậm chí cảm thấy sắp mất điều gì đó quan trọng. Gió chướng mang theo những ngọn chướng 'buồn cha chả là buồn' làm nổi lên nỗi nghèo túng và lo sợ một cái Tết khó khăn cho người dân. Nhưng gió chướng cũng là thói quen của nhân vật tôi, đầy mong đợi và kỳ vọng. Đó là hy vọng vào một mùa thu hoạch bội thu. Điều đặc biệt là sau này khi xa xôi, nhắc đến 'gió chướng' sẽ khiến nhân vật tôi 'chết giấc trong nỗi nhớ quê nhà'. Thông qua hình ảnh thân quen và không khí dịu dàng, gió chướng thực sự đưa nhân vật tôi đến với cảm giác và kí ức của những ngày xưa, trong tình yêu thương và nhung nhớ. Dù có đi xa đến đâu, nhân vật tôi chỉ mong có một người 'bán gió mùa' cho mình.

7. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 6
Trong văn bản Trở gió, tác giả đã mô tả những phập phồng và xúc động của một tâm hồn non nớt và nhạy cảm. Nhân vật tôi chia sẻ những kỳ vọng, ngóng đợi và xôn xao với người bạn gió chướng. Mỗi năm, gió chướng chỉ về một lần, sau những ngày mùa bận rộn, mang theo hơi se se lạnh của mùa đông và sự nhộn nhịp của mùa Tết. Điều này khiến nhân vật tôi phải trải qua những cảm xúc phong phú, từ bâng khuâng, buồn rồi lại vui, như có ai đó đuổi theo sau lưng, đánh dấu một năm đã qua. Cùng với đó là niềm vui, hứng khởi của một đứa trẻ thơ, với những quả trái trong vườn quê chín mọng như mía, vú sữa, dưa hấu… Sau đó, khi những ngày lạnh dần trôi, xuân sẽ đến trong bối cảnh náo nhiệt của mẹ củ bà. Những cảm xúc này khiến em như trở về tuổi thơ, hòa mình vào không gian thoáng đãng của quê hương trong những ngày gió chướng về.

8. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 9
Trong văn bản Trở gió (Nguyễn Ngọc Tư), người đọc có thể hình dung được sự biến đổi của cảnh vật vào cuối năm và đồng thời cảm nhận sự thay đổi trong tâm hồn, tư duy của con người. Qua trải nghiệm đó, chúng ta hiểu rõ hơn về tình yêu quê hương, lòng trung thành với đất nước từ tác giả. Chỉ khi yêu quê hương, ta mới có những trải nghiệm sâu sắc, tỉ mỉ như vậy. Văn bản đã thể hiện tình cảm chân thành, giản dị của tác giả dành cho quê hương, đối với những điều bình dị. Tác giả yêu thích gió chướng vì nó mang đến những trải nghiệm gần gũi, quen thuộc, yêu thương gió chướng cũng chính là yêu mến tinh thần quê giản dị, liên kết với cuộc sống lao động của những người dân chăm chỉ. Trở gió không chỉ sâu sắc qua những cảm nhận tinh tế của tác giả mà còn hương vị của quê hương, nhờ vào những điều giản dị, gần gũi, làm ấm lòng tâm hồn.

9. Đoạn văn cảm nghĩ về bài 'Trở gió' Ngữ văn 7 - SGK Kết nối tri thức số 8
Trong văn bản Trở gió (Nguyễn Ngọc Tư), độc giả có thể hiểu được sự biến đổi của cảnh vật vào cuối năm và đồng thời cảm nhận sự thay đổi trong tâm hồn, tư duy của con người. Qua trải nghiệm đó, chúng ta hiểu rõ hơn về tình yêu quê hương, lòng trung thành với đất nước từ tác giả. Chỉ khi yêu quê hương, ta mới có những trải nghiệm sâu sắc, tỉ mỉ như vậy. Tình cảm, cảm xúc của tác giả được thể hiện ngay trong văn bản “Trở gió”. Đó là sự thấp thỏm, mong đợi đến tận cùng, đôi khi là bực tức vì gió chướng chẳng thèm vội đến. Đó là cảm giác nhớ quê, da diết nếu phải rời xa nơi mà mỗi năm, gió chướng vẫn đều đặn ghé thăm. Tình cảm của tác giả dành cho gió chướng cũng là tình cảm thắm thiết với những điều thân thuộc, yêu thương, chính là tình yêu quê hương.

