1. Sati
Đây là một thực hành lâu đời của người Ấn Độ, nổi tiếng với hình phạt đối với góa phụ. Theo đó, những người góa phụ phải tự thiêu để thể hiện lòng tôn kính và sùng bái chồng đã mất. Hành động này xuất phát từ việc góa phụ mất đi vị trí trong xã hội và không có lý do để sống khi chồng đã qua đời, do đó họ phải hy sinh bản thân trước mặt các vị thần.
Người ta tin rằng việc thực hiện Sati sẽ mang lại may mắn cho gia đình của góa phụ đến bảy đời sau. Ngược lại, những góa phụ không thực hiện hành động này sẽ phải đối mặt với sự khinh thường của cộng đồng. Mặc dù Sati được coi là tự nguyện, nhưng thực tế, hầu hết các trường hợp đều là áp đặt. Hiện nay, phong tục này đã gần như biến mất và bị coi là vi phạm pháp luật ở Ấn Độ.


2. Thức ăn từ linh hồn đã ra đi
Trong thế giới cổ đại của Papua New Guinea và quốc đảo Brazil, tồn tại một lễ nghi độc đáo được coi là kỳ quặc. Dù hiện tại đã trở nên lạc lõng, nhưng ngày xưa, khi một người qua đời, cả làng sẽ tổ chức một buổi tiệc đặc biệt - chén thịt người đã khuất. Câu chuyện kể rằng, đây là nghi lễ xuất phát từ những nước nghèo đói, nơi mà cuộc sống khó khăn khiến họ phải tìm kiếm nguồn thực phẩm mới để sống sót. Gia đình người quá cố sẽ tập trung xung quanh xác, sử dụng lửa và công cụ để chuẩn bị thịt, sau đó chia sẻ nó trong không khí của buổi tiệc.
Khi ai đó trong bộ tộc qua đời, tang lễ không phải là dịp buồn bã, mà ngược lại, nó là cơ hội để cùng nhau tưởng nhớ và chia sẻ niềm tiêu cực. Sau những ngày lễ tưởng nhớ, họ bắt đầu quá trình mai táng. Tộc trưởng, đeo trang bị dao mổ, chịu trách nhiệm tổ chức nghi lễ. Thịt của người quá cố được chia sẻ rộng rãi để mọi người đều cảm nhận sự mất mát và sức mạnh của người chết. Đặc biệt, tù trưởng sẽ ăn phần não để 'thừa hưởng' trí tuệ, trong khi người thân thân nhất như vợ, con sẽ ăn phần tim để cảm nhận tình yêu thương bền vững. Quan trọng nhất, mọi thao tác đều được thực hiện cẩn thận, sử dụng que xiên mà không hề chạm vào thịt. Cuối cùng, phần còn lại như xương, tóc được đốt cháy, đánh dấu sự kết thúc của lễ nghi.


3. Lễ Táng Trên Thiên
Một trong những nghi lễ kỳ bí tồn tại cho đến ngày nay là lễ táng trên thiên. Thực hiện chủ yếu tại Nội Mông Trung Quốc, Tây Tạng, và Thanh Hải, lễ táng này đặc biệt với việc xác người quá cố được đưa lên núi và nhỏ nhắc để chim thiêng đến ăn. Theo quan điểm Phật giáo Kim cương thừa, người Tây Tạng tin rằng cơ thể chỉ là cái vỏ rỗng sau khi linh hồn rời khỏi. Do đó, không cần phải chôn cất mà để cho chim đến ăn.
Phật tử Tây Tạng theo truyền thống Kim cương thừa tin rằng linh hồn đã rời bỏ cơ thể và xác chết chỉ còn là phần 'con.' Kền kền, được coi là linh vật thần thánh, không phải là sinh vật quỷ dữ ăn xác chết mà là 'thánh đại bàng.' Lễ táng bằng cách nuôi kền kền được coi là một hành động thiêng liêng, tương tự như Phật tổ Như Lai dùng xác mình để nuôi hổ dữ, nhằm ngăn chặn sự gây hại đối với sinh linh trong thế giới. Nhờ đó, thi thể sẽ nhanh chóng đạt được thiên đàng.




Hành vi mai táng mang đầy tinh thần tôn giáo, là cách đưa linh hồn của người hoặc động vật đã qua đời về với đất đai, thường đi kèm với việc chôn cất các vật phẩm. Trên thế giới, có những nghi lễ chôn cất độc đáo, như việc táng cùng người chết - một phong tục xuất phát từ nghi thức cổ xưa của người Sati. Trong nghi thức tang lễ ở Fiji, một người thân yêu của người quá cố thường sẽ tự thắt cổ để chấm dứt cuộc sống, tin rằng hành động này sẽ giúp người chết không cảm thấy lạc lõng ở thế giới bên kia.
Dù ở bất cứ đâu trên thế giới, khi chào đời là lúc phải đối mặt với việc chia ly với người thân do quy luật tự nhiên: sinh - lão - bệnh - tử. Không ai tránh khỏi, và việc chấp nhận sự thật là bước quan trọng. Mọi người có thể giữ kỷ niệm bằng những hồi ức đẹp hoặc những đồ vật mà người đã khuất để lại. Họ tiếp tục sống mạnh mẽ để thời gian dần làm dịu đi nỗi đau. Tuy nhiên, hiếm ai nghĩ đến việc giữ lại thi thể như một số bộ tộc đã làm suốt hàng ngàn năm, một truyền thống có phần khắc nghiệt đối với người thân của người đã khuất.


6. Nghi thức treo quan tài
Nghi thức treo quan tài được thực hiện bởi cộng đồng người Trung Quốc trong thời kỳ phong kiến xa xưa. Theo họ, quan tài càng gần bầu trời, linh hồn người chết càng sớm tiến về thiên đàng. Các nhà khảo cổ phát hiện những chiếc quan tài này trong khu vực di tích cổ, chứa đựng những hiện vật chứng minh địa vị cao quý của những người được chôn cất ở đây trong quá khứ.
Hơn 2.000 năm trước, bộ tộc Igorot tại vùng núi Sagada ở phía bắc Philippines thực hiện nghi lễ an táng độc đáo bằng cách đặt quan tài gỗ lên vách núi. Theo quan niệm, chôn cất ở nơi khó khăn giúp linh hồn người chết gần gũi tổ tiên hơn. Người già thường tự làm quan tài, trang trí và ghi tên ở bên hông. Xác chết sẽ được đặt trên ghế gỗ, bọc lá cây và phủ khăn phía trên. Lễ cầu nguyện kéo dài nhiều ngày, xác chết sẽ được hút khói để làm chậm quá trình phân huỷ.




8. Nghi lễ cõng xác chết của người Xơ Đăng


9. Lễ Thả Hồn
Lễ Thả Hồn được coi là một nghi lễ tâm linh đặc sắc, trong đó treo thi thể lên một cây cổ thụ trong làng. Nghi thức này không bị ràng buộc bởi truyền thống hay văn hóa, tạo không khí nhẹ nhàng cho linh hồn ra đi. Hành động này như một lời nhắc nhở cho những người còn sống rằng mỗi người đều sẽ đối diện với sự ra đi ở một ngày nào đó.
Người Nyingchi và Kangbei ở Tây Tạng (Trung Quốc) duy trì nghi lễ thả hồn cho những đứa trẻ sớm mất bằng cách tắm rửa sạch sẽ và đặt vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, mang treo lên cây (lễ thả hồn). Bé trai thường treo ở trên cao, còn bé gái được đặt ở phía dưới. Gia đình thường treo quan tài lên những cây cao trong rừng hoặc tại những ngã ba sông, tin rằng linh hồn sẽ dễ dàng bay lên thiên đàng mà không gây phiền hại đến những đứa trẻ khác.


