Vẻ đẹp bề ngoài luôn là đề tài nóng bỏng, thu hút sự chú ý của mọi người ở mọi thời đại. Chúng ta dành nhiều thời gian và tiền bạc để tối ưu hóa vẻ đẹp cá nhân, điều này trở nên đơn giản hơn trong thời đại hiện đại. Tuy nhiên, trong quá khứ, làm đẹp thường là nỗi ác mộng kinh hoàng.
Mái tóc thường được tô màu phù hợp với môi trường sống, có thể là vàng, trắng, đen... Nhưng trong quá khứ, tóc giả phủ bột lại là xu hướng. Điều này thường là sự lựa chọn để nam giới che đi vấn đề đầu hói sớm. Phụ nữ cũng thường áp dụng cách này để tăng thêm sức hấp dẫn.

Các phụ nữ Trung Quốc xưa, đặc biệt là những người ở cung vua, thường ưa chuộng bàn chân gót sen, thon nhọn và mềm mại. Tuy nhiên, đằng sau vẻ đẹp ấy là những đau đớn và thương tật họ phải chịu suốt cuộc đời.
Chỉ khi có được bàn chân nhỏ nhắn, thon thả, các thiếu nữ Trung Quốc mới hy vọng tìm được chồng giàu có. Niềm tin này xuất phát từ câu chuyện cổ xưa về gót sen vàng của hoàng hậu Triệu Phi Yến, đã khiến hàng thế kỷ phụ nữ Trung Quốc hủy hoại và biến dạng bàn chân từ khi còn nhỏ. Trào lưu này thịnh hành gần 1.000 năm trước khi cuối cùng bị hủy bỏ do những tác động tiêu cực đối với sức khỏe.

Cách đây hai thế kỷ, thời tóc giả làm mưa làm gió ở châu Âu, một trào lưu làm đẹp độc đáo nổi bật trên các tác phẩm nghệ thuật hàng đầu: trán rộng. Phụ nữ châu Âu thời kỳ Phục Hưng không ngần ngại cạo trọc đầu để khoe trán rộng và nhổ lông mi để chứng minh vẻ ngoan ngoãn của mình.
Bằng mọi cách, phụ nữ quý tộc thời ấy làm cho vùng trán của mình cao rộng tới cùng, từ việc nhổ bớt lông mày đến việc kéo tóc ra sau, họ làm lộ đường chân tóc. Nhiều người hâm mộ trào lưu kì lạ này, trong đó có những phụ nữ hiện diện với nụ cười bí ẩn như Mona Lisa.

Thời kỳ Trung Cổ, một giai đoạn quan trọng trong lịch sử châu Âu, làm nền tảng cho trào lưu làm đẹp lớn nhất và gần như trải dài khắp châu lục từ thế kỷ 5 đến thế kỷ 15. Làn da trắng toát, nhợt nhạt không chỉ là biểu tượng của địa vị quý tộc giàu sang mà còn là minh chứng cho cuộc sống sung túc, không cần phải lao động ngoài trời.
Việc tránh nắng trực tiếp trở thành thói quen phổ biến, thay vào đó, phụ nữ quý tộc dùng phấn trắng phủ khắp cơ thể. Hình ảnh này thường xuất hiện trong các tác phẩm hội họa của thời kỳ.

Theo nghiên cứu của các chuyên gia, dân cổ Ai Cập là những người tráng điểm nhiều nhất trong thời đại của họ, bao gồm cả phụ nữ và nam giới ở mọi tầng lớp xã hội. Đặc biệt, họ thích có đôi mắt nổi bật được kẻ đậm, thường là màu đen hoặc xanh lá cây. Việc này không chỉ để làm đẹp mà còn tin rằng nó giúp bảo vệ mắt khỏi tác động của ánh nắng mặt trời và ngăn chặn bệnh tật.
Thú vị là loại bột màu đen mà họ sử dụng để kẻ mắt chứa các chất như muối chì, độc hại và nguy hiểm cho sức khỏe. Các nghiên cứu chỉ ra rằng có 4 loại chì được sử dụng để tạo ra bột màu này, bao gồm galena và laurionite. Đây không phải là chất tự nhiên mà con người đã tạo ra. Tiếp xúc lâu dài với chì có thể gây nhiều vấn đề sức khỏe cho người sử dụng.

Một số dân tộc thiểu số tại châu Á và châu Phi duy trì nghệ thuật làm đẹp kéo dài cổ bằng cách đeo những chiếc vòng đồng. Vì thói quen này, cổ phụ nữ trở nên yếu ớt đến mức không thể giữ đầu và gần như sẽ gãy nếu loại bỏ vòng. Một giải thích khác là họ thực hiện thói quen này theo truyền thuyết. Trong một giấc mơ, trưởng bộ lạc được cảnh báo rằng vào ngày thứ tư sau khi con ông sinh ra, một con hổ sẽ xuất hiện và tấn công dân làng, cắn vào cổ họ cho đến chết. Vì thế, bộ lạc quyết định từ ngày thứ tư, trẻ em sẽ đeo vòng quanh cổ để tránh con hổ.


Thời kỳ Phục Hưng châu Âu thường gợi tưởng về vẻ đẹp với những người phụ nữ thân hình đầy đặn. Trong tranh vẽ, họ thường được miêu tả với cơ thể đầy đặn, tròn trịa, làn da trắng mịn, và vòng một nở nang. Đây là trào lưu làm đẹp phổ biến, thể hiện sự giàu có và quyền lực.
Trong nghệ thuật thời Phục Hưng châu Âu, những người phụ nữ có vóc dáng đầy đặn thường được miêu tả với vẻ quyến rũ trong các tác phẩm hội họa. Các bức tranh thường thể hiện cơ thể tròn trịa, nở nang, làn da trắng sứ, và đôi mắt quyến rũ. Điều này là biểu tượng của vẻ đẹp và quyền lực trong thời kỳ này.
Trong các tác phẩm nghệ thuật, những người phụ nữ này thường được tô điểm với cơ thể đầy đặn, đồng thời kỹ thuật vẽ được sử dụng để làm nổi bật những đường cong gợi cảm. Ví dụ như bức tranh 'Đức Mẹ và Chúa Hài Đồng trước màn chắn lò sưởi' của Robert Campin thể hiện vẻ đẹp phong cách Phục Hưng với hình ảnh Đức Mẹ có cơ thể tròn trịa và phúc hậu.

8. Ganguro
Ganguro được nhận diện bởi làn da nâu sáng, mái tóc nhuộm sáng bóng, và trang điểm mắt môi với màu trắng hoặc bạc. Được biết đến như một phong cách gyaru phổ biến ở Nhật Bản trong những năm 2000, Ganguro không chỉ là xu hướng thời trang mà còn là một lối sống phản đối chuẩn mực về đẹp truyền thống và là bản dịch của giới trẻ Nhật về sự tự do và chống đối với cuộc sống đô thị khắc nghiệt.
Phong cách thời trang Ganguro đặc trưng bởi làn da mặt nâu óng ánh, kết hợp với mái tóc nhuộm sáng như bạch kim, hồng nhạt hoặc vàng nâu. Trang điểm mắt môi thường làm nổi bật với son môi và kẻ mắt màu trắng. Mốt làm đẹp độc đáo này không chỉ tồn tại trong thế giới thời trang mà còn là biểu tượng của sự đổi mới và chống đối, biến những cô gái xinh đẹp thành những người phụ nữ mang phong cách kỳ quặc và phản truyền thống.


9. Giày chopines
Nếu bạn nghĩ những đôi giày cao gót của Lady Gaga đã là điều kỳ lạ, thì giày chopines của quý tộc châu Âu thế kỷ 15-17 mới khiến bạn phải trầm trồ. Đôi giày dựng đứng này cao tới khoảng 50cm, giúp các quý bà giữ cho bộ váy lướt trên đường phố mà không lo bị bẩn. Thịnh hành đặc biệt ở Venice, Italy và Tây Ban Nha.
Điều đặc biệt thu hút phụ nữ quý tộc là chiều cao của giày chopine thể hiện địa vị xã hội của họ. Đôi giày càng cao, địa vị xã hội càng thăng. Trong thời kỳ Phục hưng, giày chopine trở thành biểu tượng không thể thiếu cho phụ nữ quý tộc, và chiều cao của chúng ngày càng tăng lên. Một số đôi thậm chí vượt quá 50cm. Năm 1430, luật pháp Venice giới hạn chiều cao của giày chopine chỉ được 8cm, nhưng những người phụ nữ quý tộc không để ý đến quy định này. Gót giày thường được làm bằng gỗ hoặc gỗ bọc kim loại, phần trên được làm từ da thuộc, thêu kim tuyến hoặc vải nhung đính đá quý. Mặc dù trang trí rất cầu kỳ, nhưng giày chopine thường bị giấu dưới lớp váy, tránh sự chú ý của dư luận hay người khác. Kiểu dáng của giày khiến cho cách đi của người mang trở nên kỳ cục.

