Mặc dù trà bơ “quốc hồn quốc túy” của người Tây Tạng đều mang đến ba tầng hương vị khác nhau, khiến mọi người thưởng thức đều say đắm. Tuy nhiên, điều bất ngờ là ở Tây Tạng, không có nơi nào trồng được loại trà này.
Trà bơ – hành trình hơn 4.000km để đến nơi, là nguồn sống của người Tây Tạng suốt hàng ngàn năm giữa cao nguyên băng giá
Tây Tạng – mảnh đất cao nguyên yên bình và tĩnh lặng, nơi mọi người có thể sống hòa mình với thiên nhiên, thanh thản giữa bầu trời mà không cần phải chạy theo sự hối hả của cuộc sống. Đây cũng là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa độc đáo, kết tinh từ sự giao thoa của nhiều nền văn hóa lớn như Ấn Độ, Trung Quốc. Trong đó, trà đóng một vai trò quan trọng trong nền văn hóa đa dạng này.

Nếu bạn có dịp đến với Tây Tạng, bạn sẽ bất ngờ phát hiện ra rằng, người dân ở một vùng đất khắc nghiệt như vậy vẫn giữ cho bản thân họ sự thanh bình trong từng buổi sáng, trưa và chiều, luôn thong thả thưởng thức tách trà nóng trong tay. Đối với họ, trà không chỉ là thức uống tự nhiên mà còn là biểu tượng quốc hồn, quốc túy của cao nguyên Tây Tạng.

Giải thích cho hiện tượng này, nhiều người cho rằng, người Tây Tạng trân trọng trà như vậy bởi vì môi trường sống của họ rất khắc nghiệt, với nhiệt độ thấp hơn nhiều so với các vùng khác. Do đó, bên cạnh việc trang bị nhiều loại quần áo giữ ấm, cũng như thực phẩm giàu năng lượng, họ cần có những thức uống đặc biệt để giữ ấm cơ thể và bổ sung năng lượng cần thiết, và trà bơ chính là loại thức uống đó. Đúng hơn, trà bơ (Yak Butter Tea) được làm từ trà đen, bơ Yak, muối và sữa bò.

Với nhiều du khách quốc tế, loại trà có hương vị béo béo, thơm thơm và mặn mặn kỳ lạ này cũng chính là món quà quý giá thể hiện lòng hiếu khách của người Tây Tạng. Bởi vậy, khi bước vào một ngôi nhà nào đó ở vùng đất này, du khách đều nhận được một cốc trà bơ ấm lòng từ người Tây Tạng.

Tuy nhiên, ngụm trà bơ đầu tiên có thể tạo cảm giác khó chịu với những người chưa quen với sự kết hợp giữa trà và muối cùng với hương vị đặc trưng của bơ. Đến ngụm thứ hai, cảm giác khó chịu sẽ giảm dần cho đến khi hương vị trà bơ thực sự thu hút tới ngụm thứ năm, thứ sáu. Có người thậm chí nói rằng, họ thực sự trở nên nghiện trà bơ khi đang ở Tây Tạng, vì không có thức uống nào tuyệt vời hơn trong những ngày giá lạnh tại đây.

Phân tích chi tiết hơn, trà bơ của người Tây Tạng mang đến những tầng hương và vị độc đáo, xen kẽ nhau mà vẫn giữ được sự hài hòa cần thiết để làm hài lòng những người yêu thích trà khó tính. Ban đầu, khi uống một ngụm trà bơ, vị mặn của muối và hương vị đậm đà ngậy của bơ sẽ chiếm lĩnh vị giác, trong khi hương thơm của trà vẫn chưa lộ diện rõ ràng.

Sau đó, mùi hương của trà đen Pu-erh (loại trà được chế biến từ lá cây trà lâu năm, hoang dã hoặc từ dãy núi) bắt đầu tấn công giác quan khứu giác, và đầu lưỡi cũng trở nên chát chút, thanh thoát. Cuối cùng, khi ngụm trà kết thúc, người thưởng trà sẽ cảm nhận được sự ấm áp và ngọt ngào tại gốc lưỡi do sữa bò tươi được vắt từ những cánh đồng mơ ước của Tây Tạng. Ngoài ra, để tận dụng hương vị ngọt ngào của sữa, người Tây Tạng thường ăn kèm với “tsampa” – một loại thức ăn làm từ bột mạch nha.

Tinh tế trong văn hóa uống trà là điều không thể phủ nhận, nhưng có một sự thật đáng ngạc nhiên tại Tây Tạng, đó là việc trồng trà gặp khó khăn do thời tiết khắc nghiệt. Do đó, hầu hết trà ở đây đều được nhập khẩu thông qua “Đường Trà Con Ngựa”. Con đường này là một hành trình xa xôi và khắc nghiệt của những người buôn trà, mang đến Tây Tạng những lô hàng trà ngon bằng cách đổi lấy ngựa chất lượng.

Theo đó, những nhà buôn này sẽ dẫn đội ngũ ngựa hoặc đàn la của mình, vượt qua một trong hai con đường tuyết cam để đến Tây Tạng. Một tuyến xuất phát từ Ya’an ở tỉnh Sichuang, đi qua Luding, Kangding, Batang và đi xuống Nepan đến Ấn Độ (3.100 km). Tuyến kia bắt đầu từ Pu-erh ở tỉnh Yunnan, đi qua Dali, Lijang, Zhongdian, Deqin… và kéo dài qua Myanmar, Nepan và Ấn Độ (3.800 km).

Với sự dài lớn và khó khăn đặc biệt của hai tuyến đường trao đổi trà và ngựa trên “Đường Trà Con Ngựa”, nó đã trở thành một trong những huyền thoại thương mại nổi tiếng không kém gì “con đường tơ lụa”. Xung quanh việc vận chuyển trà trên con đường này, thương nhân đầy giới cũng kể đến không ít những câu chuyện huyền bí và thú vị.

Theo báo Afamily
***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch từ Mytour.com
Mytour.comNgày 26 Tháng 2, 2018