Vào năm 2020, khi tôi còn ở quê và làm công việc đo đạc cho một công ty tư nhân, tôi có cơ hội sống 2 tháng tại Côn Đảo để tham gia dự án xây dựng đường nối từ bến tàu vào trung tâm huyện. Cuộc sống chỉ có biển và cây cỏ, ít tiếp xúc với thế giới ảo và… thực sự mệt mỏi.
Ảnh được chụp bằng iPhone 11 và chỉnh sửa bằng ứng dụng VSCO Cam. Đến bây giờ, đây vẫn là ứng dụng mà tôi ưa thích nhất để làm đẹp cho ảnh từ điện thoại.
Ngày 10/06/2020, khi lên tàu đến Côn Đảo, tháng biển động, mưa nhiều, nhiều ngày tàu phải hoãn. Khoảnh khắc này, vào lúc 11 giờ trưa, bầu trời u ám, gần như không có ánh nắng từ sáng đến tối.
Cột cờ chính của Côn Đảo nằm ngay giữa trung tâm huyện.
Hiện tại, khu vực vẫn khá hoang sơ, có nhiều tàu nhỏ và cano đậu lung tung. Nhưng với sự xuất hiện của Cầu Tàu Mới, bạn sẽ thấy tàu đậu gọn gàng hơn tại đây.
Bãi cát ở đây mịn màng và đẹp đẽ, sóng biển cũng êm đềm hơn so với những nơi khác.
Góc nhìn từ xa của Cầu Tàu Mới, hiện vẫn đang trong quá trình hoàn thiện.
Quán cafe này là địa điểm phổ biến nhất với phong cách trẻ trung ở trung tâm huyện. Mọi du khách đến Côn Đảo đều ghé đây để check-in và thưởng thức cà phê.
Dọc con đường Hoàng Phi Yến, hai bên là hai đầm hoa sen, được người dân địa phương gọi là hồ sen, nơi có diện tích rộng lớn và nhiều cá.
Nhìn thấy mấy anh ngồi chỉ một lúc thôi nhưng đã câu được một lượng lớn cá rô đồng, còn có cả cá trê nữa.
Trong lòng hồ, có rất nhiều hoa súng nở rộ.
Hồ sen còn sót lại tựa như một dải núi xanh mát.
Những món ăn “đặc biệt” như bánh tráng trộn, chè Thái hay trà sữa chỉ có ở trung tâm huyện mới có.
Lá bàng mọc rậm rạp trên một con đường trong trung tâm huyện.
Bãi tắm gần trung tâm này thường đông du khách hơn. Lúc chụp ảnh này khoảng 2 giờ trưa, không ai tắm.
Đi vào trung tâm chỉ để khám phá thôi. Ở khu Hạt kiểm lâm Bến Đầm, mình không tiếp xúc nhiều với người dân, chủ yếu ngắm cảnh. Góc này nhìn về phía Hòn Bà.
Bãi tắm này thích hợp cho du khách quốc tế. Người Việt thích những bãi tắm dài, êm đềm hơn là những bãi tắm mạo hiểm như thế này.
Con đường từ Bến Đầm về trung tâm huyện dài khoảng 12 km, thường không có đèn đường (ít nhất khi mình ở đó). Nên tránh đi vào buổi tối.
Ở Mũi Cá Mập, có thể nhìn thấy Hòn Trác Lớn, Hòn Trác Nhỏ và Hòn Tài Lớn (Hòn Tài nhỏ bị che khuất bởi Hòn Tài Lớn). Tấm ảnh này chụp live và sử dụng chế độ phơi sáng dài, một tính năng mình thích trên iPhone.
Một con bò đang băng qua đường ở Mũi Cá Mập.
Mũi Cá Mập có view đẹp về mọi hướng:
Nhiệm vụ chính của tôi khi ở đảo là đo đạc và đặt các mốc lộ giới. Cây đo GPS này dùng để xác định vị trí tạm thời, trong khi các máy toàn đạc mới đảm bảo độ chính xác từng centimet (thậm chí là millimet).
Đường ở Côn Đảo rất sạch sẽ và vắng vẻ, thích hợp cho việc lái xe nhanh như tôi.
Đang làm những cột mốc cao 1 mét, mỗi cột nặng khoảng 35-40kg. Tự làm vì trên đảo ít người bán, tự làm cũng tiết kiệm hơn và vận chuyển từ đất liền ra đảo càng khó khăn hơn.
Khuôn gỗ đã được chuẩn bị sẵn như này để đổ vữa và chèn đá vào làm chắc chắn hơn.
Sau đó, chúng tôi chở các cột mốc đến vị trí đã đo và chôn chúng sâu xuống đất.
Ngồi trên xe lôi, mê mải ngắm những đám mây trôi. Marc Riboud từng nói rằng: “Chụp ảnh là cách tận hưởng cuộc sống một cách sâu sắc, từng trăm phần trăm của giây” (tạm dịch), nhưng trong khoảnh khắc ấy, chỉ có thể tận hưởng một tấm hình và tận hưởng bằng ánh mắt riêng của mình.
Cột sẽ được chôn sâu vào đất khoảng 70-80cm trước khi trét xi măng lên và khắc tên mốc lên trên.
Chèn đá vào chân cột trên bề mặt đất để chắc chắn, khó ai nhổ lên được.
Một chiếc bánh cam giữa đường, dưới ánh nắng gay gắt, mồ hôi nhễ nhại, cũng được coi là một loại đặc sản thơm ngon. Đây là món quà nhỏ khi tụi mình mua nước và sữa từ cô bán hàng dọc đường. Mỗi ngày, cô ta chạy 2 chuyến từ Bến Đầm vào trung tâm.
Vì có những phần của tuyến đường chạy sâu vào rừng, cần phải mở rộng đường nên những phần như thế này chỉ có thể đo bằng máy toàn đạc. Mình đã chỉnh sửa hình ảnh để làm sáng hơn nhiều, nhưng thực tế, rừng thì rất tối tăm.
Tụi mình sẽ đi đo trước rồi đánh dấu. Sau đó quay lại và chôn mốc, bạn có thể tưởng tượng việc mang trên vai một túi xi măng nặng 35kg đi một quãng đường gần nửa cây số, đó thực sự là một trải nghiệm khó quên. Khi đi trong rừng, dù đã sử dụng đủ loại thuốc và mang theo xịt chống muỗi nhưng vẫn không thể tránh khỏi sự quấy rối của muỗi rừng. Chúng bám vào cơ thể mình mặc dù mình đã cố gắng di chuyển để tránh chúng.
Con chó của mấy anh kiểm lâm, từ khi tụi mình đến, nó đã gắn bó với chúng tôi. Khi vào rừng làm việc, nó luôn bên cạnh, thậm chí nó biết cả đường hơn cả chúng tôi, có lẽ là nhờ vào khả năng nhận biết mùi hương của nó.
Một chiếc xe đầu kéo đang gặp sự cố và tài xế đang sửa chữa dưới đáy xe. Bức ảnh này được chụp trong chế độ long exposure.
Khi vào rừng, hãy đảm bảo mặc quần áo bảo hộ cẩn thận, vì có nhiều cây gai. Thậm chí những cây nhỏ cũng có gai. Mặc dù đã mặc quần áo chống gai nhưng vẫn bị thương nhiều lần khi vượt qua chúng, làm tổn thương da thịt, gây ra cảm giác đau đớn khó tả.
Sau những giờ làm mệt mỏi, tôi thường tận hưởng một buổi tắm biển tại bãi cát lặng lẽ ở Côn Đảo, nơi mà tôi coi là đẹp và hoàn hảo nhất. Dù không sặc sỡ như bãi đá 7 màu ở Cổ Thạch, nhưng bãi biển này to lớn hơn, đa dạng hơn, hoang sơ và rộng lớn hơn, đặc biệt là không có đám đông và rác thải.
Bãi biển khác thì dài và rộng, cho phép tắm khi nước rút.
Tuy nhiên, tôi vẫn thích tắm ở bãi đá hơn là bãi cát. Tuy nhiên, có một lần tôi đã hấp tấp quá và lao xuống nước mà quên cởi kính bơi. Khiến cho tôi phải gửi lên từ Vũng Tàu một chiếc kính bơi cũ mà tôi đã dùng trước đó.
Trong thời kỳ đang thịnh hành việc khoe áo mới, từ Rô đến Si, tôi lại chọn cách khoe quần.
Dòng sóng đánh vào những tảng đá, và kỹ thuật long exposure lại một lần nữa tạo ra một vẻ đẹp đặc biệt, làm cho bãi đá trở nên mơ màng như được phủ một lớp sương mờ.
Tôi sống chung với các anh kiểm lâm, mỗi ngày lau sạch nhà hai lần, sạch sẽ và long lanh. Khi hoàng hôn buông, ánh nắng chiếu vào sàn nhà làm cho nó rực rỡ hơn cả bầu trời.
Ở bên cạnh Hạt có một dòng suối nhỏ, khi rảnh rỗi, tôi thích ra đó ngâm chân, cảm giác mát lạnh, thật sự sảng khoái. Nhưng tôi luôn tuân thủ lời khuyên của các anh, chỉ ngâm chân chứ không tắm, vì nước trong rừng là linh thiêng và không biết được ở nguồn có những gì, nên cẩn thận là chính.
Dòng nước trong veo và chảy quanh năm.
Những con gà nuôi tự do lang thang xung quanh nhà. Các anh kiểm lâm kể lại rằng có những đêm, khi đang ngủ say, họ bị đánh thức bởi tiếng gà kêu râm ran, khi ra ngoài thì phát hiện ra dấu vết của một con rắn to lớn, khoảng 2-3 mét.
Ở đây, bạn chỉ có thể kết bạn với những chú chó mèo...
...Hoặc là bắt gặp những hình ảnh ễnh ương.
Tuy nhiên, điều đáng giá nhất là sẽ được thưởng thức mì tôm hải sản thật sự ngon.
Thịt vịt hôm qua sau buổi nhậu đi kèm với một con ghẹ, tạo ra hương vị mới lạ.
Nhưng cái đáng buồn là ruồi vô số, một tảng dính như thế này cần phải thay mới 2-3 lần mỗi ngày để tiêu diệt chúng.
Khi ghé vào những khách sạn cũ, mình thường xin dừa về để thưởng thức.
Người dân ở đây rất thoải mái, chỉ cần xin là có. Chỉ sợ không đủ sức để xách về, vì cây trái ở đây thì đầy rẫy, muốn hái thì hái, không thì thôi, vì ai cũng có cây trái ở nhà.
Hoặc là mình đi xin chanh về để làm nước chấm. Người ta nói rằng hái đi, không thì nó sẽ héo, vậy là mình cứ hái và về pha nước chanh uống luôn.
Cam mà cô bán trên thị trường chợ Bến Đầm.
Một buổi chiều rảnh rỗi, mình dạo bước xuống bến tàu cũ để thư giãn.
Ở đây chỉ còn người dân và các thuyền cá sử dụng bến này, chứ khách du lịch hiếm khi đến đây.
Trên bến có treo hàng chục lá cờ Việt Nam.
Sóng vỗ nhè nhẹ, thuyền bè lướt nhẹ, cảnh tượng đẹp mắt.
Cuối cùng cũng có dịp ngắm hoàng hôn ở Côn Đảo, trời quang đãng và ít mây.