Ở Việt Nam, không cần phải nói nhiều. Để hiểu rõ đặc sản của tiếng còi xe, hãy ghé thăm Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh, sau một ngày dạo chơi, khi về nhà, bạn sẽ nghe như là dư âm của còi xe ong ong..
Học tập tại Nhật Bản hai năm, tôi vẫn thấy kinh ngạc trước những điều mới lạ ở đất nước này. Đây là một xã hội ngăn nắp và trật tự, ngay cả khi đối mặt với động đất nguy hiểm, mọi người vẫn duy trì trật tự khi sơ tán từ các tòa nhà cao tầng, không hề có cảnh chen lấn mặc dù mọi người đều hốt hoảng.
Đường phố ở Nhật Bản sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp. Mọi loại rác đều được phân loại một cách tự giác, và mọi người tuân thủ nghiêm túc. Không có tiếng ồn phiền phức ở nơi công cộng, đặc biệt là vào ban đêm.
Ở Nhật Bản, trong hai năm của tôi, tôi chỉ nghe tiếng còi xe ôtô có 3 lần. Điều này để lại ấn tượng mạnh mẽ vì ở một trong những thành phố đông đúc nhất thế giới, không có tiếng còi khi xe chạy qua đường. Lý do đơn giản là mọi người tuân thủ luật giao thông và nhường đường cho nhau một cách tuyệt đối, không có cảnh tranh hay xô đẩy.
Vấn đề này tại Việt Nam thì không cần phải nói nhiều. Muốn hiểu rõ đặc sản của tiếng còi xe, hãy ghé thăm Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Sau một ngày lang thang ngoài đường, khi về nhà, bạn sẽ nghe như là dư âm của còi xe ong ong.
Ưu điểm mà tôi tận hưởng nhất ở đất nước này chính là việc tất cả các siêu thị, nhà hàng, quán ăn… đều niêm yết giá và bán hàng đúng giá quy định. Tôi cho rằng Việt Nam nên học hỏi và áp dụng điều này một cách mạnh mẽ để tránh tình trạng chặt chém như hiện nay. Với một nền kinh tế đứng đầu thế giới, Việt Nam tự hào là quốc gia châu Á duy nhất khiến các nước phương Tây phải nể phục. Hệ thống giáo dục hiện đại, tập trung vào việc phát triển nhân cách của học sinh và khuyến khích sự tự do phát triển tư duy.
Sáng sớm ngày 20.11, không khí se se lạnh trong tiết cuối thu đầu đông của đất nước, tia nắng mặt trời mọc len lỏi trên đường khi tôi trên đường đến trường. Tận mắt chứng kiến cảnh các cô giáo đưa các em bé từ 3-5 tuổi, vừa bập bẹ biết nói, ra công viên chơi. Các em cầm tay nhau, được cô giáo dẫn đường. Bước đi vừa dễ chịu vừa ngáp, chợt nghe tiếng cười nói vui nhộn của các bé và cô giáo. Cảnh tượng ấy khiến tôi nhận ra vẻ yên bình, sâu lắng của cuộc sống.

Trẻ con như búp trên cành, cần được chăm sóc và hỗ trợ. Đúng là chỉ cần một tuổi thơ hồn nhiên, được vui đùa cùng bạn bè, làm quen với những điều mới lạ, học tập và phát triển tự nhiên là đủ. Tuy nhiên, ở Việt Nam, các bé thường phải đối mặt với cuộc đua căng thẳng về thành tích do áp lực từ bố mẹ, thậm chí là cảnh bố mẹ đẩy cổng trường để đăng kí cho con vào trường điểm. Nhiều nơi đua nhau chọn trường, lớp cho con. Điều này làm mất đi sự tự nhiên và làm thất lạc tuổi thơ đáng có của các em.
Vào cuộc đua thành tích, các em tiếp tục để làm hài lòng bố mẹ và gây ấn tượng với xã hội mà không hề biết rằng đang làm mất đi tuổi thơ đáng nhớ của mình. Làm sao để phát triển toàn diện khi có áp lực thành tích? Các em được thừa hưởng một hệ thống giáo dục đầy áp lực, và lại tiếp tục theo đuổi những sai lầm của thế hệ trước đó, một chuỗi cuộc đua vô nghĩa về điểm số. Vậy thì, lỗi này thuộc về ai?
Ned không lâu, một sinh viên hỏi tôi: 'Những ngày gần đây, chất lượng giáo dục đại học và đạo đức sinh viên giảm sút nhiều, do đâu mà ra?' Đây không phải là một câu hỏi khó trả lời, vì câu trả lời đã rõ ràng từ trước đến nay, đó là do sự mất cân đối giữa việc giáo dục tri thức và nhân cách không chỉ ở bậc đại học mà còn từ bậc mầm non. Sự thiếu quan tâm sâu sát của giáo viên trong việc bồi đắp nhân cách cho học sinh từ những bậc học dưới đó sẽ dẫn đến việc tạo ra những con người có tri thức nhưng thiếu đạo đức (đó là loại người rất nguy hiểm), và chính những người này trở thành chủ nhân của xã hội. Hôm qua, tôi đọc bài báo về một sinh viên đánh thầy, bóp cổ thầy chỉ vì bị cấm thi do nghỉ học quá số buổi quy định. Tôi tự hỏi: Trả thù thầy của mình à? Đâu rồi cái truyền thống tôn sư, trọng đạo?
Ví dụ như xã hội Nhật Bản, luật pháp rất nghiêm túc, nhưng điều quan trọng là con người Nhật có tinh thần tự giác cao, lòng nhường nhịn, sự kiên nhẫn và đặc biệt là đạo đức. Họ không tranh giành, không cướp bóc, luôn duy trì cảm giác bình yên khi ra đường. Như một hạt giống tốt, được trồng trên mảnh đất cằn nhưng được chăm sóc đúng cách, họ đã cho ra đời những quả ngọt với chất lượng cao. Trong khi đó, chúng ta thì sao? Cũng là hạt giống tốt, trồng trên mảnh đất tốt nhưng không được chăm sóc đúng cách, thúc đẩy cây phát triển ra hoa quả, dù có quả nhưng phần lớn đều là những quả chín ép, bên ngoài đẹp lòe loẹt nhưng bên trong chứa đựng sự đắng chát, thậm chí là mục nát.
Để xây dựng một xã hội Việt Nam phồn thịnh, đất nước phát triển, chúng ta cần tập trung vào việc định hình chương trình giáo dục đạo đức cho từng bậc học từ mầm non đến trung học. Thay vì những bài giáo dục công dân chỉ tập trung vào định hướng chính trị, hãy chú trọng vào việc dạy làm người thông qua ví dụ cụ thể. Điều này có thể là bước ngoặt quan trọng cho sự phát triển của chúng ta. Hi vọng chúng ta sẽ làm được điều này...
***
Nguồn: Hướng Dẫn Du Lịch Mytour.com – Theo VnExpress
Mytour.comTháng Một 2, 2014