Câu chuyện về việc các hành khách khiếm thị bị bỏ qua khi cố gắng chờ xe buýt tại tỉnh Đắk Lắk đang được lan truyền rộng rãi trên các diễn đàn mạng hiện nay.
Đa số cô bác, anh chị khiếm thị đều ý thức được khó khăn của mình. Họ cố gắng làm việc, tự sinh sống để không trở thành gánh nặng cho ai. Nhưng tiếc rẻ, mọi thứ không hề dễ dàng khi đã mất đi ánh sáng.
Việc di chuyển của người khiếm thị thật sự khó khăn. Đa số người khiếm thị ở tỉnh Đắk Lắk đều sống ở xa trung tâm để tiết kiệm chi phí. Do đó, mỗi khi đi làm, họ thường phải nhờ người thân hoặc sử dụng xe buýt để vào các khu dân cư đông đúc.
Một đoạn video ghi lại cảnh chú Cháng Quốc Việt (42 tuổi, trú tại phường Tân Thành, TP Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk) phản ánh về việc các xe buýt thường xuyên phớt lờ chú khi đón khách, được vợ ông quay lại.
“Tôi thường chờ xe vào lúc 4 giờ 50 hoặc 5 giờ 20 mỗi sáng, nhưng tài xế thường không đón tôi, dù tôi đứng chờ đúng trạm xe buýt” - ông Việt chia sẻ.
Một người khác, chú Vương Quốc Huấn (sinh năm 1977) ở phường Tân Lập, TP.Buôn Ma Thuột, kể rằng anh đang cố gắng để tích cóp mua một chiếc xe máy để không phụ thuộc vào việc chờ đợi xe buýt mỗi ngày, vì đã nhiều lần bị xe buýt phớt lờ không đón.
“Với tôi, không thấy được nhưng nghe tiếng xe, tôi liền vẫy tay. Thế nhưng, có lần tôi phải đợi đến gần chuyến cuối cùng họ mới dừng lại cho tôi lên xe”, chú chia sẻ.
Chú Hà Văn Khiêm (sinh năm 1979) ở phường Tân Lập, TP Buôn Ma Thuột, cũng thường bị xe buýt phớt lờ khi đến đón.
'Tôi nhờ ai đó sáng mắt đón giúp. Họ cố gắng đón giúp nhưng xe buýt không dừng lại. Tôi cảm thấy rất buồn và sợ nhưng vì hai đứa con đang đi học, nên tôi phải cố gắng. Tôi mong các nhà xe tạo điều kiện để người khuyết tật có phương tiện đi lại”, anh Khiêm chia sẻ.
Mất đi ánh sáng là mất đi sự tôn trọng?
Khi viết những dòng này, Mytour đang suy nghĩ liệu có phải những người khiếm thị thực sự là người khuyết tật hay không, mà thực sự là những người bình thường với suy nghĩ và hành động đúng đắn, trong khi những người khác lại có suy nghĩ và hành động thiếu đúng đắn?
Câu chuyện về việc kiếm sống và quyết định làm việc chăm chỉ để không trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội của những người khiếm thị không bao giờ dễ dàng. Với hoàn cảnh đặc biệt, họ thường chọn cách tự lập kinh doanh như bán hàng rong,... để kiếm thu nhập.
Mặc dù không có vẻ ngoài hoàn hảo nhưng những người khiếm thị không ngần ngại làm bất kỳ công việc chân chính nào khác. Họ đều xứng đáng được tôn trọng từ xã hội và mọi người xung quanh.
Một số người lại có thái độ phân biệt và coi thường những người gặp khó khăn như vậy, mặc dù bản thân họ cũng phải lao động vất vả? Điều này được thể hiện qua các tài xế xe buýt trên tuyến số 62, thị trấn Ea Knốp, huyện Ea Kar đối với chú Huấn và tuyến trạm chờ xe buýt tại Đạt Lý (xã Hoà Thuận, TP Buôn Ma Thuột), trạm chờ Trung Hoà (huyện Cư Kuin) đối với chú Khiêm.
Người khiếm thị cũng có nhu cầu di chuyển và trả phí vận chuyển như bất kỳ hành khách nào khác. Họ đứng đợi đúng tuyến ở nơi quy định, nhưng họ chưa được phục vụ ưu tiên như cần thiết trong dịch vụ xe buýt công cộng.
Khó hiểu tại sao tài xế lại phân biệt đối xử với hành khách khiếm thị như vậy. Phó Giám đốc Sở Giao thông Vận tải tỉnh Đắk Lắk đã biết được về câu chuyện đáng xót này và đã giao nhiệm vụ kiểm tra. Kết quả sẽ được công bố sau.
