
Ước mơ từ khi tôi còn bé là đi ra khơi, sống tự do trên biển. Tôi sẽ là thủy thủ, đầu bếp, thuyền trưởng hay tay cướp biển... Dù là ai, cuộc sống trên biển luôn hấp dẫn hơn cuộc sống trong nhà. Nhưng từ khi lớn lên, tôi không dám chia sẻ ước mơ với ai vì sợ bị chế nhạo. Nhưng một ngày, cơ hội xuất hiện qua trang web Cánh Buồm Đỏ Thắm.

Chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết nhỏ của Alexandre Grin, Cánh Buồm Đỏ Thắm ra mắt vào năm 1961. Câu chuyện kể về cô bé Assol sống cùng cha là thủy thủ về hưu tại một thị trấn nhỏ ven biển, và cuộc phiêu lưu của chàng bá tước trẻ Arthur Gray. Assol mơ về một hoàng tử trên cánh buồm đỏ từ khi còn bé, và tất cả niềm tin đó vẫn còn nguyên khi cô lớn lên. Arthur cũng mơ về một cuộc sống tự do trên biển, thoát khỏi áp lực gia đình. Cuối cùng, cuộc sống đã đưa họ đến với nhau.
Assol và Arthur đều mơ về một thế giới tự do, không gò ép của xã hội, không gánh nặng của trách nhiệm gia đình. Ước mơ đó không giới hạn trong một nơi cụ thể, mà trở thành biểu tượng cho tự do và hạnh phúc. Họ mơ về 'cánh buồm đỏ thắm'.
Một điểm khác biệt khác giữa Assol và Arthur là sự kiên nhẫn của họ trong việc theo đuổi ước mơ. Mặc cho những lời trêu chọc, Assol vẫn vui vẻ và không bao giờ quên ước mơ về cuộc gặp gỡ với 'hoàng tử' của mình. Assol không buồn bã, mà luôn lạc quan và chăm chỉ làm việc, không để ý đến những người chỉ biết sống thực tế xung quanh. Arthur không từ bỏ ước mơ của mình từ khi còn nhỏ, và khi thực hiện được nó, Arthur đã gặp được Assol.

Khi trưởng thành, Arthur quyết tâm sống theo ước mơ từ thuở nhỏ của mình. Và khi thực hiện được điều ước của mình, Arthur đã gặp được Assol. Ngày xưa, cậu bé Arthur luôn mơ về một cuộc sống tự do trên biển, và ngày hôm nay, hạnh phúc thực sự đã đến với anh.
Cánh buồm đỏ thắm không chỉ là nơi Assol và Arthur dám mơ và dám tin gặp gỡ nhau, không chỉ là không gian của tự do và niềm tin vào ước mơ, mà còn là chứng nhận cho một tình yêu kỳ diệu. Assol và Arthur đã biến những giấc mơ thành hiện thực khi họ gặp nhau.
'Tôi đang đến với người con gái đợi và chỉ đợi mình tôi, và tôi đã nhận ra một điều quan trọng: phải tự mình tạo ra những điều kỳ diệu.'
Câu chuyện cổ tích không chỉ mang lại niềm tin và tình yêu, mà ngược lại, mọi câu chuyện đem lại hy vọng và niềm tin vào cuộc sống và con người đều có thể được coi là truyện cổ tích. Đôi khi, điều kỳ diệu không cần phải là phép màu, mà có thể là tình yêu thực sự.
Cuối cùng, câu chuyện nhỏ của A. Grin như một lời nhắn gửi đầy yêu thương đến những ai đã từng ước mơ, và những người vẫn giữ chặt ước mơ. Dù thế giới không còn hoàng tử, công chúa, hay quái vật, nhưng nếu con người vẫn đủ dũng cảm để tin, đủ yêu thương để trân trọng, thì “Cánh buồm đỏ thắm” vẫn đủ khả năng biến những ước mơ tưởng như viển vông thành hiện thực.
Xét một cách công bằng, bộ phim “Cánh buồm đỏ thắm” năm 1961 là đáng xem, nhưng nếu ai muốn thưởng thức toàn bộ vẻ đẹp và linh hồn của câu chuyện, thì đọc truyện là quyết định chính xác hơn. Bởi có những điều chỉ qua từng chữ từng câu, qua từng trang sách mới có thể hiểu hết được.
Theo Bookhunterclub
