
Thanh xuân không bao giờ nhìn lại
của Linh Chi là một tác phẩm đầy cảm xúc và suy tư. Đó là khoảnh khắc trải qua nhiều kỷ niệm đẹp và tiếc nuối. Nhưng nếu có thể, chẳng ai muốn thay đổi điều đó.
Thanh xuân như một bông hoa nở rộ. Nhưng không có hoa nào nở mãi mãi.
[…]
Ồ bạn ơi, bạn có nhận ra không? Thời gian vượt qua chúng ta. Mười hai năm có thể dài đến lạ thường, nhưng cũng có thể ngắn ngủi. Mười hai năm đau khổ, buồn bã, và hạnh phúc, mười hai năm không bao giờ quay lại. Vì sao phải dễ dàng kết thúc?
Ngày cuối cùng trải qua trên ghế nhà trường, bản thân không thể không ngừng nhớ. Mỗi hình ảnh quen thuộc trôi qua trong tâm trí, như những khung cảnh được phát chậm, mong chúng trôi chậm để đừng phải chấm dứt thanh xuân.
Phần bánh đa cua cuối cùng trở thành bữa sáng gặp khó khăn nhất trong đời, chưa kịp hết nước mắt đã phải đối mặt với nỗi đau, buộc phải từ bỏ để ôm lấy nó rồi đương đầu. Liệu trong tương lai, ta còn cơ hội để đương đầu không? Ba năm đã trôi qua, ba năm với những chiếc bánh đa cua ở căn tin càng thêm ít, những viên cua để xây dựng tương lai, lần đầu tiên chúng ta chào đời, lần đầu tiên nói lời chào ngoan ngoãn đến cô bán hàng khó tính. Khi đi trên lối đi của trường với những viên gạch lát tạo nên những vòng tròn xoay, hồi tưởng về những lúc ôm người yêu ở đâu, ngã vì đánh xổ sống ở đâu. Dường như ngồi trong phòng họp riêng của giáo viên lần đầu tiên trong ba năm, tò mò với điều gì trên đây, hóa ra không có gì, nhưng trong đó lại ẩn chứa những điều thú vị. Đi qua một lần nữa để nhớ rõ bậc thang thứ mười một bị bập bênh ở bên trái hay phải. Hồi tưởng lại việc viết bậy những dòng chữ 'Đã từng ngồi đây', 'Đã từng ngồi đây' trên bàn giáo viên, dần phai mờ.
Bạn không thể không ngạc nhiên khi những điều nhỏ bé và đẹp đẽ đó sẽ dần mất đi. Và rồi chúng ta phải nói lời tạm biệt.
Trong suốt năm tiết học liền, cả lớp đều hòa mình vào những phút giây vui vẻ. Trong những tiết học đó, chúng ta đã kịp tổ chức một cuộc thi âm nhạc, một cuộc thi xì hơi, một trận thi viết chữ đẹp, đã thưởng thức hai chiếc bánh gato sinh nhật, trét kem vào mặt nhau với ba chiếc bánh khác, quay hàng nghìn video và lưu giữ hàng nghìn kỷ niệm.
Tiếng trống cuối cùng của trường vọng lên vào lúc 12 giờ kém 15 phút. Mọi người im lặng.
Không ai khóc. Chưa ai bước đi.
Mọi người vẫn tiếp tục vui vẻ, cười đùa, chụp ảnh, xin kỷ niệm, ký tên trên áo. Không, không có âm trống nào vang lên, không có điều gì kết thúc. Một người bạn từ lâu không gặp đã ôm bạn chặt và nói 'Chúng ta nên dành thêm thời gian cho nhau'. Dù biết rằng lời hứa 'Sẽ liên lạc thường xuyên' chỉ là lời nói dối, nhưng cảm xúc hiện tại lại là thật lòng. Chỉ là, không có cảm xúc nào kéo dài mãi mãi. Ngày mai chúng ta lại tiếp tục cuộc hành trình của mình và dần quên đi nhau. Hôm nay, đó là khoảnh khắc cuối cùng rồi.
Bạn lặng lẽ rời khỏi lớp học, đóng cửa sau lưng, và đi ra phía cuối hành lang để ngồi một mình. Không ai cạnh tranh với bạn cho chỗ ngồi. Có quá nhiều ghế trống, mọi người hãy đến đây để tranh nhau. Phòng học giờ đã trống rỗng, họ đã ra về. Bạn vẫn không biết tên của đứa bạn kia, mà chỉ thỉnh thoảng thấy hắn mỉm cười từ phía bên kia lớp.
Bạn không muốn xin kỷ niệm hay chữ ký của ai cả, bởi bạn đã hiểu.
Rằng ngày hôm nay, có trân trọng hay không, đã quá muộn rồi.
Những quả bóng bay đã bay thật cao trên bầu trời tháng Năm.
Cuối cùng, ngày Tốt nghiệp đã đến. Mình đã từng mong đợi và cả sợ hãi cho khoảnh khắc đó. Cảm xúc trong lòng rất rối bời, và mình chỉ muốn nhìn lại nụ cười của bạn lần cuối.
Trời nắng vàng phủ khắp sân trường, loại nắng mà tôi luôn ghét. Áo dài trắng, những dòng chữ lưu niệm, những giọt nước mắt, tôi đã biết từ đầu chúng sẽ đến như thế nào. Nhưng tôi vẫn khóc.
Khóc cho chính tôi và cho những kỷ niệm đã qua đi.
Tôi không thể đến được, không ai có thể đếm được những nụ cười tươi đẹp nhất của cuộc đời chúng ta đã dành cho nhau ở đây. Như một giấc mơ, tiếc rằng phải thức dậy khi chưa sẵn lòng.
Bạn có biết không, chúng ta thật may mắn khi được chia sẻ thanh xuân ngắn ngủi này dưới mái trường này. Tôi từng nghĩ rằng cấp ba sẽ chỉ là một câu chuyện nhạt nhẽo, cho đến khi bạn nắm lấy tay tôi, kéo tôi đi khắp sân trường và nói rằng chúng ta thật tự do.
Tôi sẽ không bao giờ quên tiếng chim hót trên cành bằng lăng ngoài cửa phòng học của chúng ta. Chúng như bản tình ca ngọt ngào của thời gian này. Tôi luôn muốn giữ lại một chút âm thanh đó trong lọ thủy tinh, để giữ mãi mãi. Nhưng thật khó, phải không? Chúng ta không thể mong chờ hạnh phúc nhẹ nhàng ấy sẽ ở lại mãi mãi.
Những giọt nước mắt của bạn làm ướt áo tôi. Tôi thật tồi tệ, chỉ mong bạn hãy tiếp tục khóc, đừng ngừng, để bài hát tạm biệt mái trường vang lên không ngừng, để giờ phút chia tay này đóng băng, chúng ta không cần phải xa cách.
Rời khỏi tuổi trẻ này, chúng ta sẽ gặp những gì?
Chúng ta còn quá trẻ để hiểu những khó khăn ở bên ngoài cánh cửa trường. Bước vào cuộc sống đầy chông gai, mình sợ hãi đến mức muốn gào lên. Đã quen với sự an toàn và bảo vệ, bạn và tôi giống như những chú mèo con lạc đường từ tổ ấm. Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục bước đi trên con đường trước mắt. Đừng bao giờ từ bỏ, mình đề nghị bạn. Dù cuộc sống có đầy gai góc, nhưng mình tin rằng sẽ có niềm vui ở cuối con đường đối với những người bền bỉ như chúng ta. Chỉ cần kiên nhẫn thôi.
Tạm biệt bạn, và chào đón cuộc sống mới.
[…]
