.png)
[Trích Sách] “Tâm Hồn của Kẻ Phạm Tội (Phần 2)”: Criminal Minds
Tiến sĩ Stanton E. Samenow là một nhà tâm lý học, đã dành 40 năm với tư cách là một nhà nghiên cứu, bác sĩ lâm sàng, nhà tư vấn và nhân chứng chuyên môn chuyên về hành vi tội phạm. Ông cũng là người đánh giá độc lập về các tranh chấp quyền nuôi con trong hơn 20 năm qua và được bổ nhiệm vào ba đội đặc nhiệm của Tổng thống về thực thi pháp luật, quyền của nạn nhân và một nước Mỹ không có ma túy. Mục đích chính của ông khi viết cuốn sách này đó là để giúp người đọc hiểu hơn về tư duy tội phạm. Ấn bản đầu tiên của cuốn sách Tâm hồn của kẻ phạm tội được xuất bản năm 1984, và ấn bản thứ hai xuất bản năm 2004. Sau một thập kỷ, tác giả và nhà xuất bản đã bổ sung thêm các thông tin cho cuốn sách này. Trong ấn bản này, bạn sẽ hiểu chi tiết về các quá trình tư duy và chiến thuật phổ biến đối với những kẻ phạm tội, bất kể lý lịch hay tội ác của chúng.
/Phạm tội là chính, ma túy là phụ/
Báo cáo Chính thức năm 1963 của Ủy ban Cố vấn về Ma túy và Lạm dụng Ma túy của Tổng thống tuyên bố rằng, ma túy “có thể biến những người đàn ông và phụ nữ trẻ bình thường trở thành tội phạm”. Quan niệm này hiện vẫn tiếp tục được áp dụng rộng rãi không chỉ bởi các chuyên gia mà còn bởi các phạm nhân và gia đình của họ. Hết lần này đến lần khác, trong các buổi lấy lời khai, tội phạm luôn nói rằng ma túy đã thay đổi toàn bộ cuộc sống và khiến họ trở thành một người rất khác so với trước đây. Họ cho rằng vấn đề duy nhất của họ liên quan đến rượu hoặc ma túy. Dù hành vi phạm tội nghiêm trọng đến mức nào thì họ đều bác bỏ quan điểm mình là “tội phạm”. Nhiều kẻ phạm tội cho rằng lạm dụng chất kích thích đã khiến họ phạm tội. Trong một vụ giết người, một người đàn ông khẳng định, “Tôi không giết anh ta. Chính ma túy đã thực hiện điều đó”. Các thành viên trong gia đình và những người khác nghĩ rằng họ biết rõ về kẻ phạm tội và cũng quy kết toàn bộ các hoạt động bất hợp pháp của anh ta là do ma túy hoặc rượu mà ra.

Mọi ý tưởng mà con người nảy ra đều có thể được dùng để giải thích hành vi phạm tội, và điều tương tự cũng đúng với lý do tại sao nhiều người trở thành người nghiện ma túy. Nhiều nhà xã hội học mô tả việc sử dụng ma túy như một phản ứng bình thường đối với những tình huống buồn chán. Hoặc họ chú ý đến một văn hóa đặt sự hài lòng tức thì lên hàng đầu. Các nhà tâm lý học trích dẫn một số ví dụ tiêu biểu - như việc cha uống rượu hoặc mẹ sử dụng thuốc để giảm căng thẳng.
Những tên tội phạm thường xuyên sử dụng các chất kích thích thường cho rằng phần lớn hành vi của họ là do tình trạng nghiện ngập. Từ “nghiện” đã bị lạm dụng đến mức nó mất đi ý nghĩa gốc. Gần như mọi thứ mà một người thích hoặc làm quá mức đều được coi là nghiện. Đó là một danh sách rất dài. Ngoài nghiện ma túy và rượu, một số tài liệu chuyên ngành còn đề cập đến nghiện tình yêu, nghiện quan hệ tình dục, nghiện Internet, nghiện bóng đá, nghiện mua sắm, nghiện trộm cắp, nghiện cờ bạc, nghiện kết giao, nghiện trò chơi điện tử, nghiện được sự đồng ý và nghiện đồ ăn. Ngay cả những người nói rằng họ cần một hoặc hai tách cà phê để bắt đầu ngày mới cũng có thể bị coi là nghiện caffeine.
Các nhà nghiên cứu đang nỗ lực phát triển một loại vắc-xin nhằm ngăn chặn ma túy xâm nhập vào não. Trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình năm 2013, Nora Volkow từ Viện Quốc gia về Lạm dụng Ma túy cho biết, “Một phương pháp chữa bệnh sẽ thật tuyệt vời, và điều đó có nghĩa là bạn có được một loại thuốc như kháng sinh”. Tuy nhiên, ngay cả khi một loại vắc-xin như vậy được sản xuất thì việc kiêng các chất kích thích cũng không giải quyết được vấn đề chính, đó là tính cách không khoan nhượng thích kiểm soát của những cá nhân mang bản tính phá hoại. Ngay cả khi tất cả những tội phạm không sử dụng ma túy thì họ vẫn cần phải thay đổi nhiều hơn nữa để trở thành những con người có trách nhiệm.
/Tội phạm khủng bố/
Thông thường, chúng ta nghĩ về các hành động khủng bố là những hành vi gây ra các vụ nổ ở những nơi công cộng, ném bom máy bay, đe dọa những người có đạo tin khác với chúng ta hoặc tham gia vào các cuộc diệt chủng chống lại một dân tộc. Không giống như nhiều tội phạm bạo lực khác, những kẻ khủng bố biện minh cho hành động tàn bạo của họ bằng những tuyên bố rằng họ đang ủng hộ một mục đích hoặc niềm tin tôn giáo.

Cơ bản, những người có trách nhiệm sẽ cảm thấy xấu hổ hoặc lo lắng khi hành vi của họ gây hại cho người khác. Họ sẽ xin lỗi và cố gắng sửa đổi. Họ thực sự hối hận về những gì đã làm, học từ kinh nghiệm và không tái lập hành vi đó. Đôi khi, họ khó khăn khi chấp nhận hành vi của mình làm hại người khác. Tuy nhiên, những người có trách nhiệm luôn quan tâm đến vấn đề của người khác và không tự xây dựng bản thân bằng cách tổn thương người khác.

Bản thân mình là thứ quan trọng nhất mà bạn có. Hãy trân trọng nó và không để bản thân bị tổn thương. Hãy là một người tử tế với chính mình trước tiên.
Bảy năm trước, tôi chưa biết gì về 'tư duy tội phạm'. Tôi nghĩ rằng tội phạm giống như bất kỳ ai khác và tội ác chỉ là phản ứng với môi trường hoặc bệnh tâm thần. Tôi mở mang tầm mắt khi nghe Tiến sĩ Yochelson phỏng vấn tội phạm. Tôi nhận ra sự khác biệt giữa họ và những người tôi biết. Họ muốn những điều giống như mọi người khác nhưng lại thực hiện mục đích của họ theo cách khác. Tôi nhận thấy hình ảnh về bản thân của tội phạm được xác định bởi sự lừa dối và vũ lực.
Người tiếp xúc với tội phạm hàng ngày nhận thấy giá trị của khái niệm 'tâm trí tội phạm' và hiểu rõ hơn về hành vi phạm tội.
Sau khi đọc cuốn sách này, những người có mối quan hệ với 'tội phạm' nhận ra rằng họ không biết nhiều về họ. Góc nhìn mới giúp họ giải phóng bản thân khỏi những vướng mắc và cảm giác tội lỗi.
Đánh giá bởi: Yến Linh - Sách Du lịch của Tôi
Hình ảnh: Minh Hồng - Sách Du lịch của Tôi
