
Có nhiều quyển sách tuyệt vời mà chúng ta đã đọc qua, nhưng thực sự, cuốn sách quan trọng nhất là cuộc sống chính mình. Và những bài học quý giá nhất chính là những bài học từ cuộc sống. Lê Nguyễn Nhật Linh đã nhìn nhận cuộc sống, suy ngẫm về ý nghĩa của nó qua hành trình du học ở đất nước Nhật Bản. Mỗi ngày ở đó, cô đều trải qua những câu chuyện và rút ra những bài học riêng. Đối với cô, một năm sống ở Nhật tương đương với hai mươi hai năm trước đó – về ý nghĩa của cuộc sống!
Cảm giác cô đơn chỉ tồn tại đến một giới hạn nào đó, sau đó sẽ trở thành tự do.
Tôi đã có nhiều lý do để đến Nhật Bản. Tôi không đến đây chỉ để học hành mà còn để trải nghiệm cuộc sống. Học và làm việc chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống mà thôi.
Ở Nhật Bản, tôi đã gặp gỡ những người dân địa phương rất tĩnh lặng. Bước lên tàu điện ngầm cứ như bước vào một thế giới yên bình, nơi mà không ai làm phiền đến suy nghĩ của người khác. Không có sự chen lấn trên các phương tiện công cộng, ngay cả khi đông đúc. Mọi người sẽ xin lỗi nếu vô tình va phải bạn khi di chuyển trên đường phố.
Ở Nhật, không có khái niệm về xu hướng thời trang. Thời trang ở đây là bản thân bạn. Bạn có thể tự do thể hiện bản thân mình mà không bị cấm đoán, miễn là không làm tổn thương người khác. Dù bạn có lập dị, không ai sẽ chế nhạo bạn.
Ở Nhật, cho dù bạn chọn sống trong yên lặng giữa đám đông hoặc tỏa sáng với sự độc đáo của mình, chỉ cần bạn không làm phiền người khác, bạn sẽ cảm thấy yên bình. Đó là lý do tại sao tôi thấy nhiều người Nhật tôi gặp đều mang vẻ ngoài cô đơn. Họ đã tìm được sự riêng tư trong thế giới tâm hồn của mình. Xã hội này chấp nhận sự cô đơn như một phần của cuộc sống. Và cô đơn, ở một mức độ nào đó, trở thành tự do.
...
Triết lý là nguồn cảm hứng của cuộc sống, và chúng ta là những người xây dựng nên cuộc đời.
Hôm nay tôi suy ngẫm về triết lý thông qua một chiếc nhẫn. Hai vòng tròn ngoài có thể xoay theo nhịp điệu của ngón tay hoặc cánh tay. Giống như cuộc sống với những biến động liên tục, thậm chí là những khó khăn. Nhưng khi đứng giữa trung tâm của cuộc sống, chúng ta cần lắng nghe và bình tĩnh. Để đối diện hoặc chấp nhận. Rồi mọi khó khăn sẽ qua đi. Dù có sóng gió đến đâu, sống cuộc đời này cũng sẽ vượt qua.
Một bông hoa với sáu cánh nằm giữa hai vòng tròn. Tĩnh lặng giữa sự hoạt động. Sống trong sự sống. Tròn trịa giữa những vòng tròn. Hoàn hảo trong sự thiếu vắng. Vẻ đẹp của Nhật không chỉ đơn thuần là đủ. Nếu suy nghĩ sâu hơn, sẽ hiểu được nhiều điều hơn. Ngay cả ánh sáng yếu nhất cũng không thể làm mờ đi kim cương. Nếu bạn có sức mạnh thực sự, không ai có thể che giấu nó. Và chỉ có bạn mới có thể phá vỡ giấc mơ của chính mình, không phải ai khác. Nếu bạn không thể thực hiện đam mê của mình, đừng trách ai cả!
... Khóc là cách để loại bỏ những điều không cần thiết ra khỏi bên ngoài, trong khi cười là sự phản chiếu của bản thân từ bên trong.
Hôm nay đúng một năm kể từ khi tôi đến Nhật. Đôi khi cảm thấy mệt mỏi, buồn chán và nhớ nhà nhiều. Nhưng càng trưởng thành, cảm xúc trở nên sâu hơn, hiểu rõ hơn về những quy luật của cuộc sống, biết cách duy trì sự cân bằng, loại bỏ những điều tiêu cực. Quan sát kỹ lưỡng hơn và suy nghĩ sâu hơn. Yêu cuộc sống hơn nhờ cái nhìn sâu rộng hơn, lòng biết ơn nhiều hơn. Thấy rõ hơn con đường của ước mơ. Những mục tiêu trở nên gần gũi hơn.
Cuộc sống là một tấm gương phản ánh chính bản thân chúng ta. Không thể tồi tệ, luôn giận dữ và hẹp hòi trong lòng mà lại mong muốn thấy một tấm gương sáng bóng, không có kẽ nứt hoặc vết bẩn.
Thế giới vẫn giữ nguyên, nhưng cái khác biệt là cách chúng ta nhìn nhận. Những điều tốt đẹp, chân thành và duyên dáng luôn tồn tại ở nơi khác nhau nhưng chúng ta chỉ có thể nhìn thấy khi ánh sáng trong tâm hồn không bị những tư duy ích kỷ che lấp. Chúc mừng năm tháng đã trôi qua. Thời gian như một dải băng, từng ngày trôi qua. Thay vì chỉ đợi chờ và ngồi đếm nhàm chán, hãy thực hiện những điều ý nghĩa. Nếu có những điều mà bạn muốn thực hiện nhưng vẫn chưa thực hiện được, từ bây giờ hãy hành động. Bởi tuổi trẻ vẫn còn dành cho chúng ta.
...
“Xước xát” là biểu hiện nhẹ nhàng nhất của sự trưởng thành.
Tôi bước vào cuộc sống từ khi mới 17 tuổi, cũng trải qua những vết xước và gục ngã, cũng bị thương tổn khá nhiều. Tôi hiểu được phần nào sâu thẳm lòng người có thể phức tạp và phong phú, cũng nhận biết được rằng tình cảm con người đôi khi không đơn giản. Tôi cũng thấm nhuần được một vài bài học đắt giá thông qua những nỗ lực và vất vả. Cuộc sống mang đến cho tôi nhiều trải nghiệm đắng cay, nhưng cũng có những giây phút vui vẻ. Tôi đã trải qua nhiều cảm xúc đa dạng, những thử thách, những đấu tranh giữa cái tốt và cái xấu. Tôi đã chứng kiến sự đau khổ của người khác và cảm nhận được nỗi đau trong lòng mình. Thành thật mà nói, sự hoài nghi luôn hiện diện cùng với sự cảnh giác. Có lẽ vì tôi bắt đầu cuộc sống khi còn non nớt, nên tôi luôn tự bảo vệ, tự giữ gìn như một phản ứng tự nhiên. Mỗi khi gặp phải những người tham lam, thiếu chu đáo hoặc vô trách nhiệm, tôi cảm thấy mệt mỏi với cuộc đời hơn. Đôi khi, tôi không biết mình đang sống trong cuộc sống thường nhật hay đang tham gia vào một cuộc chiến không ngừng.
Nhưng ở Nhật, có những ngày tôi chỉ cần ngắm nhìn một bông hoa là đủ để cảm thấy bình yên.
...
Cô đơn giống như một mảnh băng dính cũ, rời rạc. Không thể dính vào đâu.
Một ngày nào đó, tuổi trẻ tôi, đầy cảm xúc cô đơn, mua một que kem rẻ tiền. Ở cửa hàng tiện lợi trong trường. Ngồi trên ghế gỗ sân trường, gió thổi mạnh nhưng không còn lạnh buốt như trước. Hàng cây xanh dưới ánh đèn neon sáng lung linh. Que kem cứng như đá, chỉ có ít siro bạc hà pha loãng, lạnh tê răng. Nếu không cô đơn, que kem này cũng không quá tồi. Màu sắc của nó cũng khá đẹp. Nhưng tôi chỉ muốn ăn nhanh để hết. Càng ăn nhanh, càng lạnh. Giống như cô đơn, càng cố gắng loại bỏ, nó càng dính chặt. Chỉ cần ngồi yên đó, rồi nó sẽ rời đi. Tôi không nghĩ 'cô đơn' là gì đó đặc biệt ở tuổi trẻ. Nó không có gì đặc sắc hoặc thú vị cả. Nó là điều bình thường vì chúng ta có thể gặp nó bất cứ lúc nào nó muốn hoặc khi chúng ta nghĩ đến nó. Nhưng cũng đừng lạc quan với nó quá lâu. Cần những ngày cô đơn như thế này để trân trọng niềm vui và để cảm nhận sâu sắc hơn khi niềm vui đến. Không ai sống mãi được. Vì vậy hãy chúc nhau sống đến tận cùng.
...
Có người đã hỏi tôi, màu của Nhật Bản của tôi là màu xanh hay màu hồng. Tôi đã trả lời rằng, Nhật Bản không chỉ là màu xanh, màu hồng, màu xám, màu trắng, mà chính là triệu vạn sắc màu. Như vạn triệu con người, mỗi người mang một thế giới riêng, sống đến cuối cùng để hiểu rõ bản thân mình. Xin cảm ơn Nhật Bản, vì đã giúp tôi tin rằng, trên thế giới có nhiều cuốn sách tuyệt vời. Nhưng cuốn sách đáng đọc nhất vẫn là cuộc sống này.
