
“Tôi luôn tưởng tượng London như một thực thể sống. “Sống động” – người ta thường mô tả nó như vậy. Thành phố đang thở. Thành phố vui vẻ náo nức. Thành phố khóc. Thành phố cười. Thành phố mê hoặc tôi. Thành phố lãng quên tôi. Thành phố rời bỏ tôi. Tôi rời bỏ thành phố. London với tôi thực sự như một con người. Đôi khi tôi cảm nhận sức sống của nó, hàng trăm hàng ngàn mạch máu nóng tuôn trào khắp nơi. Cũng có lúc tôi thấy nó mệt mỏi, rã rời dưới sức nặng của dòng người đổ về, của những xung đột ẩn sau giữa con người, của công việc căng thẳng cả ngày, của những mối tình dần phai. Tất cả mọi người tôi đã gặp, cả người xấu và người tốt, người địa phương, người nước ngoài cùng sinh viên quốc tế, đều cống hiến cho thành phố này. Tôi có thể cảm nhận điều đó, qua mọi giác quan. Qua những âm thanh vui nhộn của cuộc sống, qua sự yên bình của đêm tối, qua da thịt run rẩy trong những ngày đông lạnh giá, qua cái nhìn của một người Anh trên tàu điện, qua niềm vui hoặc nỗi buồn trong lòng tôi. Ngay cả khi rời xa, tôi vẫn không ngừng yêu thương nó. Đặc biệt là khi rời xa. Tôi không bao giờ cảm thấy chán chường với điều đó nhiều hơn.

Điều tuyệt vời – hoặc cũng có thể là vấn đề của việc sống trong một thành phố lớn – là không ai quan tâm bạn là ai, bạn đến từ đâu, và bạn làm gì. Điều đó có thể làm buồn lòng những người muốn được yêu thương và quan tâm, nhưng lại là niềm vui với những người ham sống trong thế giới của họ. London có thể là thành phố cô đơn nhất, nhưng cũng là thành phố tự do nhất, thành phố dành cho những kẻ theo đuổi cá nhân như tôi. Bởi tôi không quan tâm đến ý kiến của người khác về tôi, nên đây là nơi lý tưởng cho tôi. Với người khác, có thể họ cảm thấy bị lãng quên, bị bỏ rơi. Nhưng với tôi, tôi cảm thấy tự do, tự tại, tự mình. Có lẽ tôi thích sự lạnh lùng ấy vì trong tôi có một con người đầy cô đơn và tự kỷ. Và tôi cũng thích sống ở đây với tư cách một “người ngoại bang”, vì điều đó cho phép tôi quan sát, chấp nhận, đam mê, và kinh hãi mọi thứ như một người ngoài cuộc. Chỉ khi còn là người lạ, tôi mới có thể nhìn nhận thành phố này với ánh mắt trong sáng nhất. Để mọi thứ vẫn giữ nguyên sự mới mẻ và hấp dẫn. Sống trong một thành phố như một người ngoại bang, là cách để bạn luôn giữ được sự kỳ vĩ, sự thích thú. Vì mỗi ngày là một ngày mới, một ngày khác với những ngày trước.

Trong thành phố này, vừa lạ vừa quen, dường như chỉ có mình tôi di chuyển chậm rãi. Mỗi khi mới đến London, tôi thường đi một mình. Đôi khi, tôi dạo chơi suốt giờ đồng hồ trên những con phố lạ, để cho bước chân không hướng đi cố định. Lúc đó, tôi cảm thấy mình lạc lõng giữa biển người vội vã. Ở London, mọi người luôn đi vội vã, vì ai cũng có mục tiêu riêng như tôi. Một người bạn Việt kiều Anh đã nói với tôi rằng, mỗi khi quay về Việt Nam hoặc đi đâu đó khác, chị thường thong thả đi trên phố, nhưng khi trở lại London, chị lại đi nhanh, ngay cả khi không có việc gì cần phải vội vã. “Có lẽ để bắt kịp với đám đông, để hòa mình vào cộng đồng, chỉ là cảm giác thôi,” chị giải thích. Ngẫm lại những gì chị nói, tôi nhận ra mình chỉ là một kẻ ngoài cuộc.
Tuy nhiên, tôi cũng biết, mình không chỉ là một kẻ ngoài cuộc. Theo như nhà văn Orhan Pamuk, có hai cách nhìn vào một thành phố. Cách thứ nhất là cách nhìn từ bên ngoài của du khách, của người nước ngoài đến để chiêm ngưỡng những tòa nhà, di tích, di sản của thành phố. Cách thứ hai là cách nhìn từ bên trong: ta nghĩ về những căn phòng ngủ, hành lang, khu vườn, rạp chiếu và văn phòng; ta nghĩ về thành phố như một không gian được tạo ra từ ánh sáng, mùi hương và sắc màu kết hợp với ký ức riêng của mỗi người. Tôi cảm thấy may mắn khi được nhìn vào London từ cả hai góc độ: từ góc nhìn của một kẻ ngoài cuộc khám phá, và từ góc nhìn bên trong như một cư dân, dù thời gian có hạn. Và ở London, sống như một kẻ ngoài cuộc, tôi nhận ra mình, cùng với nhiều người khác, đã trở thành một phần của thành phố này.
Mỗi ngày ở đây đều mang lại những bất ngờ thú vị. Một hôm, tôi về nhà lúc bảy giờ tối và bất ngờ gặp một London bị mù sương phủ kín, mơ hồ đẹp đẽ. Bất ngờ hơn nữa, một người phụ nữ cao lớn mặc áo choàng đen bước vội vã trước mặt tôi, làm cho cảnh tượng như trong một bộ phim noir trinh thám cổ điển. Lúc đó, tôi muốn kêu lên: “Trời ơi, mình đang sống ở xứ sở sương mù này!” Tôi ngạc nhiên, vì đã đọc rằng nước Anh mù sương thực ra chỉ là hình ảnh của quá khứ (thời cách mạng công nghiệp?), và “xứ sở sương mù” chỉ là một cụm từ nhạt nhòa. Nhiều người bạn Anh của tôi cũng nói, điều đó không xảy ra thường xuyên như vậy. Nhưng nếu một London mù sương đẹp như vậy, thì có lẽ chút tiếng oan cũng không quá đáng.
(Trích từ chương “London của riêng tôi)
