
Vào những năm 1960, khi âm nhạc pop bắt đầu trở nên phổ biến, nó thường bị coi là thứ âm nhạc 'nhảm nhí' chỉ thu hút sự quan tâm của các cô gái trẻ với những biểu diễn kỳ quặc và nông cạn. Ngược lại, triết học luôn được biết đến với sự sâu sắc của triết lý, là nguồn cảm hứng để khám phá bản thân và thay đổi thế giới.

Tuy nhiên, từ những năm 1960, triết học trở nên mờ nhạt trong khi âm nhạc pop lại chiếm trọn được sự chú ý của toàn thế giới. Âm nhạc pop hiện nay đã trở thành phương tiện truyền thông quan trọng nhất, và đó là lý do tại sao triết học cần học hỏi từ âm nhạc pop nếu muốn tiếp tục tồn tại. Đầu tiên, họ cần hiểu rõ những 'chiến lược' đã tạo nên sức mạnh của âm nhạc pop.
Dưới đây là những bài học quan trọng mà triết học có thể học từ âm nhạc pop.

Đầu tiên, âm nhạc pop luôn có sức hút không thể chối cãi. Nó không chỉ thu hút người nghe mà còn truyền tải được nhiều thông điệp khác nhau. Thể loại nhạc này biết cách phá vỡ ranh giới và tự nhiên tiến vào thế giới tưởng tượng phong phú của con người. Không có tiêu chuẩn nào trong việc truyền tải và sáng tạo. Để lan truyền thông điệp của mình, triết học cần biết cách thu hút khán giả như vậy. Pop là thể loại nhạc có ảnh hưởng lớn nhất trên thế giới và ngày càng lan rộng và tiếp tục chiếm sóng mạnh mẽ hơn tất cả các tôn giáo cộng lại. Ngày càng có nhiều người say mê và tin tưởng vào nhạc pop. Có thể nói, nó là một người bạn đồng hành luôn hiện diện trong mỗi cung bậc cảm xúc của khán giả, vượt qua mọi loại nghệ thuật khác.
Sự phổ biến của pop phần nào là do việc phân chia công việc. Trong âm nhạc pop, ca sĩ hoặc nghệ sĩ giải trí có thể làm náo động và kiểm soát sân khấu với vai trò hoàn toàn khác biệt so với các nhạc sĩ và nhạc công. Điều đặc biệt ở đây là những nghệ sĩ có các kỹ năng khác nhau cùng hợp tác, kết hợp để tạo ra một sản phẩm đồng thời làm hai mục tiêu: thú vị về mặt nghe và mắt, với bản hòa âm phối khí được công chúng yêu thích. Thành công của pop không phải là kết quả của một tài năng nổi bật một mình, mà là sự kết hợp của một nhóm để tạo ra loại âm nhạc độc đáo và chạm đến trái tim của người nghe.

Âm nhạc Pop thu hút chúng ta bởi tính ngắn gọn của nó. Trong cuộc sống hối hả, pop đã thành công chỉ với những giai điệu ngắn không đến 3 phút. Giống như các loại nghệ thuật khác, pop cũng cố gắng truyền tải thông điệp, nhưng không phải qua trí tuệ. Thay vào đó, pop tiếp cận chúng ta bằng cảm xúc. Ảnh hưởng của Pop đã vượt xa các tượng đài văn học như Pericles, Lincoln, Dickens và Proust. Thực tế là minh chứng cho lời khẳng định của học giả Walter Pater vào thế kỷ 19: 'Âm nhạc là sự khát khao của tất cả các loại nghệ thuật'.
Tương tự như tôn giáo, Pop khiến chúng ta nghe lại cùng một bài hát nhiều lần, nhưng chỉ trong 3 phút mỗi ngày, không phải là 3 tiếng hàng tháng. Pop hoạt động dựa trên sự tích lũy trong tâm trí con người. Pop thích sự đơn giản hơn là bị kìm kẹp trong lý thuyết cao siêu. Pop đáp ứng nhu cầu cảm xúc của con người: muốn được khuyến khích, giải tỏa, an ủi khi cô đơn và nghe những điều đẹp đẽ của cuộc sống. Pop hiểu rằng bản chất tâm trí con người thực sự rất đơn giản.

Cuối cùng, Pop là bậc thầy kích thích cảm xúc con người. Điều này là điều mà các nhà tôn giáo và chính trị gia mong muốn nhưng không thể làm được. Pop có thể tạo ra những khoảnh khắc sâu sắc, đầy cảm xúc. Trong một buổi biểu diễn, người ca sĩ cũng giống như một linh mục có thể khiến người nghe sẵn sàng hy sinh và làm bất cứ điều gì vì niềm tin của họ.
Tất nhiên, pop cũng cần nghiên cứu triết học để phát triển. Pop đã và đang đề cập đến các vấn đề nóng bỏng của xã hội nhưng chưa thể tận dụng cơ hội này để giúp cuộc sống tốt đẹp hơn. Trong tương lai, nghệ sĩ nhạc pop cần tìm ra các thông điệp nhân văn và biến chúng thành những câu hát mà mọi người đều thuộc lòng - để âm nhạc trở thành tiếng lòng của loài người. Thế giới luôn mong chờ một lúc nào đó, triết học và nhạc pop có thể đi cùng nhau, tạo ra điều kỳ diệu!
Theo Trường Đời
Mai Đào (phần dịch)
