Nội dung đề bài: Trình bày khúc thơ thứ hai trong Đây mùa thu tới
Kết luận:
Xuân Diệu, một nhà thơ tài năng và đa cảm trước sự thay đổi của thời gian. Đúng vậy, chúng ta từng thấy ông dám mơ ước 'tắt nắng', 'buộc gió', phản đối quy luật vũ trụ để thưởng thức vẻ đẹp của đất trời. Ông chọn cách sống nhanh để trải nghiệm đầy đủ thanh xuân. Nhưng sống nhanh không có nghĩa là bỏ qua mọi thứ xung quanh, và điều này hiện rõ qua tác phẩm 'Đây mùa thu tới'. Bài thơ tả đẹp về mùa thu với những nét tinh tế, những cảm xúc của mùa thu nhẹ nhàng chạm vào tâm hồn nhà thơ để ông thốt lên những câu thơ tài tình:
'Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rực màu xanh
Những luồng run rẩy rung rinh lá
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh'
Mùa thu đã đến, bước sang khổ hai, mùa thu thấm vào cảnh vật. Không còn là sự chạm nhẹ của thời gian khiến mọi thứ giao hòa, không còn là chút chớm khe khẽ của mùa thu. Đúng vậy, mùa thu cuốn đi dư âm của mùa hè, không còn sự nóng bức như ánh nắng mùa hè, cây cỏ trút bỏ lớp áo xanh mướt để chuẩn bị cho giai đoạn mới. Quanh đây, những bông hoa cuối cùng còn sót lại hơi thở cuối cùng, ra đi cùng với vẻ đẹp của mình, cây cối trở nên trơ trọi, cô đơn trong cái lạnh se se của mùa thu tê tái.
Bước vào mùa thu, vạn vật thay đổi. Trong vườn cây, lá bắt đầu rụng, lớp lá xanh nay già úa đỏ, không gian tràn ngập sắc đỏ của cành lá và vài chiếc lá may mắn vẫn cố giữ chút xanh. Thời tiết lạnh khiến lá co mình trong cái rét, nhiều chiếc lá ôm nhau để giữ ấm nhưng rồi một cơn gió vô tình thổi qua, lá giật mình rơi xuống đất, cuộc hành trình kết thúc.
Mùa thu là thời kỳ tâm tư trỗi dậy, là khoảnh khắc của sự suy nghĩ sâu sắc, đôi khi làm nao lòng bởi những biến đổi của thời gian. Trong những giây phút yên bình đó, tâm hồn người nghệ sĩ bắt gặp cảnh 'Những luồng run rẩy rung rinh lá'. Có lẽ đó là những chiếc lá úa tàn, co ro trong cái lạnh, lá teo lại vì gió sương, và đôi khi bị những cơn gió lạnh tạt qua, gió che giấu tâm tư trong lòng mình, sợ cô đơn trên con đường xa nên muốn bứt tạm vài chiếc lá mang theo để trò chuyện. Cảm giác run rẩy cũng có thể là tâm hồn của người nghệ sĩ nhẹ nhàng chạm vào sợi dây thời gian, trở nên nhạy cảm hơn. Sự tinh tế của người nghệ sĩ cùng với những cảm nhận tinh tế của thời gian đã làm cho mọi thứ trở nên sống động, những cảm nhận đó đã làm cho bài thơ trở nên đặc sắc và đầy hồn.
Và tài năng của người nghệ sĩ không chỉ dừng lại ở đó, mùa thu đã chiếm lĩnh cảnh vật một cách rõ ràng hơn qua câu thơ: 'Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh'. Đó là sự yếu đuối, là sự mong manh của vạn vật trước bước đi của thời gian. Nếu mùa xuân là sự khởi đầu, mùa thu là sự bắt đầu của sự kết thúc. Đó là lý do mà khi mùa thu đến, sự sống của vạn vật bị bóp nghẹt và chỉ còn lại là khúc thân trơ trụi, cây mất đi những tán lá trở nên mỏng manh và trơ trọi. Điều này cũng là dấu hiệu cho sự kết thúc của mùa đông, băng giá sẽ bao trùm mọi thứ, làm cho tâm hồn con người trở nên u ám và lạnh lẽo.
Bức tranh về mùa thu vẫn rõ ràng quanh đây, với những cơn gió nhẹ thổi vi vu ngoài trời, vài chiếc lá quắt queo kiệt sức rơi rụng xuống mặt đất và kết thúc cuộc hành trình của chúng. Mùa thu mang đến một vẻ đẹp buồn bã, lay động những cảm xúc nhỏ bé trong lòng người, nhẹ nhàng chạm vào sợi tơ cảm xúc của người nghệ sĩ, người có trái tim đa cảm đối với dòng chảy thời gian. Đó là những cảm nhận tinh tế, uyển chuyển trước sự biến đổi của thời gian, là chút se lạnh, là những phút giây cô đơn vắng vẻ phủ bụi buồn lên cảnh vật, và người nghệ sĩ đã góp nhặt những cảm xúc đó để viết nên một tuyệt phẩm về mùa thu, vừa đẹp đẽ vừa buồn.
📝Phân tích Đây mùa thu tới - Ngữ Văn lớp 11 - Nâng cao
