Nhiệm vụ: Vào vai cây lau bên bờ, kể lại câu chuyện về người con gái Nam Xương
Bài làm của tôi
Hôm nay, ngoài mép sông Hoàng Giang, ta nhận thấy sóng gió hùng vĩ trỗi dậy, dường như một cơn bão nhỏ đang hình thành ở phía đó. Bất chợt, ký ức về một câu chuyện từ vài năm trước hiện về trong tâm trí, thời ta vẫn là một cây lau trẻ trung và hoạt bát. Đó là câu chuyện về một thiếu phụ ở huyện Nam Xương...
Cũng phải giới thiệu một chút, ta là cây lau tươi mới, sinh ra bên bờ dòng sông trong một cơn mưa gió. Ta nảy mình từ lòng đất màu mỡ của quê hương, vươn lên cao, hòa mình với gió đông, ru lòng theo gió thu về, và yên bình nghỉ ngơi theo hướng gió mùa đông bắc. Bên sông, có vô số du khách đến và đi, ta vẫn đứng đó, cùng với đồng bào làm đẹp cho khung cảnh quê nhà.
Ta quen biết Vũ Thị Thiết từ khi nàng còn là một cô gái vô tư giặt áo bên sông. Nàng là một thiếu nữ xinh xắn với làn da trắng mịn và đôi mắt rực lên. Điều đặc biệt là lòng hiền lành và tốt bụng của nàng. Các bạn gái khác thường hay đùa giỡn bẻ cành lau để giải trí, nhưng nàng luôn ngăn chặn và nhắc nhở: 'Nếu không cần thiết, đừng bẻ cành lau, có lẽ cây cỏ cũng cảm nhận đau đớn'. Vì điều đó, tất cả cây cỏ ven sông đều yêu quý nàng, chúng ta thường reo hò khi thấy nàng xuất hiện, mặc dù nàng có lẽ không nhận ra, chỉ cho rằng đó là tiếng gió thổi qua...
Rồi một ngày kia, bờ sông rực rỡ với đám cưới hoành tráng, khi hỏi thăm, gió kể lại rằng nàng Thiết đã được cha mẹ kết duyên với chàng Trương ở làng láng bên kia, nơi chàng là con nhà giàu, mang theo cả trăm lạng vàng làm cầu dây hỏa. Tin đó, chúng ta đều hân hoan, nghĩ rằng cuối cùng người con gái xinh đẹp và hiền lành như nàng đã tìm được hạnh phúc đầy đủ. Chỉ có bác Si già đứng ở bờ sông thì thở dài nói: 'Không chừng...'. Nhưng ta nghĩ rằng bác ấy già lắm rồi, có lẽ chỉ cười chơi với các bạn lau khác.
Bẵng qua một khoảng thời gian, một sáng sớm, khi sương mờ phủ kín cánh đồng và dòng sông, ta vẫn nằm ngái ngủ thì nghe Gió Đông bay qua làng kể: 'Hôm nay, nàng Vũ Nương đã tiễn chồng ra trận, nàng khóc nhiều, chỉ mong chồng được bình an'. Ta bật dậy, lòng xót thương vì Vũ Nương, nghe nàng mới mang thai đứa con đầu lòng, nay chồng phải ra trận, chắc nàng buồn lắm. Chúng ta, cây lau ven sông, cầu mong gia đình Vũ Nương được đoàn tụ. Một năm, hai năm, ba năm... trôi qua... Vũ Thị Thiết trải qua ngày tháng cô đơn, vất vả, 'bướm lượn đầy vườn, mây che kín núi, thì nỗi buồn góc bể chân trời không thể nào ngăn cản'. Nàng sinh một đứa con trai, tên là Đản, một mình chăm sóc con, nuôi mẹ chồng già ngoài tám mươi, nàng đảm đang và hiền dịu. Nhiều lần, ta thấy nàng giặt áo bên sông, ngồi soi bóng mình trên dòng nước, lệ tràn mi. Đặc biệt là khi mẹ chồng qua đời, nàng khóc suốt ba ngày ba đêm, đôi mắt đỏ quạch, dáng người tiều tụy khiến chúng ta càng thương cảm.
Một ngày nọ, chị Gió mùa hạ rộn ràng tới bên sông, báo tin chiến tranh kết thúc, Trương đã trở về, Thiết vui mừng, từ đó gia đình hạnh phúc sum vầy. Chúng ta múa cùng gió, chúc phúc cho nàng và gia đình. Đêm đó, ta trêu bác Si già: 'Bác lo lắng gì, người như Thiết thì phải hạnh phúc'. Bác ừ à suốt đêm, nghe giống như tiếng thở dài...
Thế nhưng, nỗi lo của bác Si già không phải là hạnh phúc mãi mãi. Chỉ ba ngày sau niềm vui kia, trong một ngày mưa gió, ta thấy Vũ Nương lao mình trong gió mưa, chạy đến bến Hoàng Giang và van rằng: 'Kẻ bạc mệnh này sống trong đau đớn, chồng con bỏ rơi, tận hưởng sự chênh vênh của số phận. Thần sông ơi, xin chứng giám cho những nỗi đau này. Nếu có đức tính giữa chừng, xin làm Ngu Mỹ Nương dưới nước, xuống đất làm cỏ Mỹ Ngu. Bằng tấm lòng nhỏ bé của chim dạ cá, tôi sẽ làm thức ăn cho cá tôm, làm cơm cho diều quạ, không chỉ là người bị mọi người trêu chọc'. Mặc cho chúng ta cản trở, nàng không nghe thấy, liền nhảy xuống sông tự tử. Cả xóm hoa lau chúng ta đau buồn tận trời, để lá cờ tang bay, gió thầm thì rơi vào dòng sông...
Sau này, ta biết Vũ Nương bị chồng nghi oan là 'ngõ liễu tường hoa', không giữ lòng trung thành khi chồng đi trận. Chúng ta trách Trương là kẻ hồ đồ, làm sao có thể nghi oan cho người vợ tận tâm với chồng. Nhưng chẳng biết làm thế nào, chúng ta chỉ biết hát lên những khúc ca bi thương để khóc cho nàng. Rừng lau ven sông uốn cong, lá lau như gánh nặng buồn đau của người phụ nữ thiếu phụ.
Nhưng chỉ sau ba ngày từ cái ngày buồn, Vũ Nương tự vẫn dưới sông, chúng ta nhìn thấy Trương Sinh chạy ra bến sông, gào lên rằng: 'Ta sai rồi, ta sai rồi! Nương tử ơi, nàng ở đâu?'... Đến khi Trương Sinh hiểu ra sự việc thì đã muộn, người vợ hiền thục của chàng ta đã không còn nữa. Ta vừa giận vừa thương hại cho chàng ta.
Mùa mưa năm sau đó, Trương Sinh quay trở lại, bày một đàn giải oan ven sông cho Vũ Nương, cúng liền ba ngày ba đêm. Nhìn chàng ta già đi cả chục tuổi, đôi mắt buồn bã, nét mặt mệt mỏi... Trương Sinh đến bến Hoàng Giang khấn gọi Vũ Nương. Rồi cả bến sông ngẩn ra khi thấy thuyền bè, kiệu hoa nổi lên giữa dòng. Trong chiếc kiệu đẹp nhất, có Vũ Thị Thiết ngồi trong, mái tóc búi xễ, y phục lộng lẫy. Nghe thấy chàng Trương gọi tha thiết, nàng ngoảnh vào bờ mà trả lời rằng:
- Thiếp cảm ơn đức của Linh Phi, đã thề sống chết cũng không bỏ. Đa tạ tình chàng, thiếp chẳng thể lại về nhân gian được nữa.
Nói xong, thuyền bè, kiệu hoa tan đi mất, hình bóng Vũ Nương cũng tan như sương khói. Bọn hoa lau hiểu ra: Linh Phi là vợ vua Nam Hải ở chốn Thủy Cung, thì ra, Vũ Nương đã được bà cứu giúp, nay sống ở chốn làng mây cung nước. Dù trong lòng có xót thương chàng Trương và bé Đản, nhưng nghĩ đi nghĩ lại: Hạnh phúc đã tan vỡ thì làm sao mà hàn gắn. Bài học cho chàng Trương và người đời sau: hãy trân trọng người bên cạnh, đừng để mất đi rồi mới nuối tiếc thì đã muộn.
Hàng năm, mùa mưa gió trở về, những cây lau bên sông lại lặng lẽ kể về Vũ Thị Thiết. Người con gái Nam Xương, số phận nàng giữa Thủy Cung hay chốn trần gian, câu chuyện nay vẫn sống mãi giữa những bông lau trắng nở, gió Hoàng Giang ru êm đềm. Hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định, đừng vội vàng để rơi lỡ những khoảnh khắc yêu thương trong cuộc sống này.
Chuyện về người con gái Nam Xương, sáng tác của Nguyễn Dữ, trở thành tác phẩm nổi tiếng. Bên cạnh đó, cây lau bên bờ sông chia sẻ câu chuyện trong bài làm văn Vào vai cây lau bên bờ kể lại câu chuyện về người con gái Nam Xương. Học sinh và thầy cô có thể tham khảo các bài viết khác như Suy nghĩ về Chuyện người con gái Nam Xương, Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương qua tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương, Phân tích bài Chuyện người con gái Nam Xương, Phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương, Tóm tắt Chuyện người con gái Nam Xương hay cả phần Soạn bài Chuyện người con gái Nam Xương.
