
CÓ CUỘC SỐNG SAU KHI CHẾT KHÔNG?
Người bạn thân mến,
Tử thần đã mang đi người mà bạn yêu thương nhất. Cuộc sống giờ đây trở nên trống rỗng, vô nghĩa và dường như không còn lý do để tồn tại. Những ngày tháng tới chỉ là những chuỗi dài buồn tẻ, hạnh phúc đã mất sẽ không bao giờ quay trở lại, những cử chỉ yêu thương và những lời nói ngọt ngào dường như đã bị màn sương ngăn cách giữa hai thế giới chôn vùi.
Có lẽ bạn đang nghĩ về người bạn yêu thương và sự mất mát không thể cứu vãn, nhưng bạn cũng tự hỏi người đó đang ở đâu và ra sao? Bạn biết người ấy đã đi xa, nhưng không biết đi đâu và số phận ra sao? Bạn cầu mong người ấy được bình an, nhưng vẫn cảm thấy bất an vì không ai có thể giải thích rõ ràng về ý nghĩa của sự sống và cái chết. Trước tình huống này, bạn hoảng loạn và cảm thấy cuộc sống trở nên gánh nặng không thể tự mình vượt qua.
Bạn thân mến, tâm trạng của bạn là tự nhiên và chân thật. Tôi mong muốn chia sẻ nỗi đau mất mát to lớn này bằng sự chân thành của mình. Bạn có thể nghĩ: Làm sao tôi có thể an ủi bạn? Làm sao tôi có thể hiểu được nỗi đau khổ của bạn? Nhưng bạn ơi, nỗi đau của bạn xây dựng trên một hiểu lầm. Tôi hy vọng khi hiểu rõ điều này, bạn sẽ bớt đau khổ. Tôi muốn chia sẻ với bạn một góc nhìn khác.
Bạn ơi, nỗi đau của bạn chỉ là một ảo giác lớn do thiếu hiểu biết về các quy luật tự nhiên, hay nói cách khác là về cuộc sống sau cái chết. Nếu bạn hiểu đúng về sự kiện này, bạn sẽ không còn đau khổ. Người phương Đông, đặc biệt là người Tây Tạng, đã nghiên cứu về điều này trong nhiều thế kỷ, và ngày nay khoa học cũng bắt đầu chứng minh rằng “có một đời sống sau khi chết”.
Cửa tử không còn là bí mật vì thế giới bên kia đã không còn là điều bí ẩn. Thế giới đó thực sự tồn tại, tương tự như thế giới hiện tại của chúng ta và cũng chịu sự chi phối của các quy luật vũ trụ. Tôi sẽ giải thích một vài nguyên tắc cơ bản, và bạn có thể tìm hiểu thêm nếu muốn. Trước hết, tôi mong bạn ngừng khóc, vì nỗi đau của bạn chỉ làm hại người mà bạn thương yêu chứ không giúp được gì. Khi bạn hiểu rõ điều tôi sắp trình bày, bạn sẽ đồng ý với tôi.
Có thể bạn nghĩ những gì tôi nói chỉ là lời an ủi hoặc dự đoán mơ hồ. Nhưng tôi muốn hỏi bạn, sự đau khổ và suy nghĩ của bạn hiện tại được xây dựng trên cơ sở nào? Có phải bạn tin vì một số người trong giáo hội, hoặc trên các sách, hoặc vì sự tin tưởng của đa số người rằng chết là hết, là chia ly vĩnh viễn? Nếu suy nghĩ kỹ lưỡng và không bị thành kiến chi phối, bạn sẽ nhận ra quan điểm đó chỉ là một dự đoán mơ hồ.
Nếu bạn đọc kỹ Thánh Kinh, bạn sẽ thấy rằng theo thời gian, có nhiều cách giải thích khác nhau. Quan niệm rằng chết là hết, là chấm dứt vĩnh viễn căn cứ vào điều gì? Được xây dựng từ bao giờ? Quan niệm về Thiên Đàng và Địa Ngục có từ lúc nào? Có phải chúng chỉ là những quan niệm như hàng ngàn quan niệm khác? Có phải vì được nhiều người tin tưởng nên chúng được chấp nhận mà không cần giải thích?
Sống và chết là vấn đề quan trọng, liên quan sâu sắc đến cuộc sống hiện tại. Vì vậy, chúng ta không thể dễ dàng chấp nhận nó. Đây là vấn đề lớn, yêu cầu nghiên cứu và phân tích kỹ lưỡng. Tôi không đòi hỏi bạn tin tưởng mù quáng, chỉ muốn chia sẻ những điều tôi biết dựa trên kinh nghiệm và học hỏi từ những bậc thầy phương Đông.
Trước hết, hãy tìm hiểu về cấu trúc của con người.
Khoa học đã giúp chúng ta hiểu rõ về thể chất và các hoạt động sinh lý, tâm lý của con người, nhưng vẫn còn một yếu tố mà khoa học chưa thể chứng minh, đó là linh hồn. Các tôn giáo lớn từ lâu đã nói về sự tồn tại của linh hồn sau khi thể xác chết.
Tôi nghĩ không cần phải bàn cãi bằng sách vở hay lý thuyết về linh hồn, cũng như không cần phải nói nhiều về các hiện tượng như đầu thai, người chết sống lại kể về thế giới bên kia, vì đã có nhiều tài liệu đề cập đến điều đó rồi. Tôi chỉ hy vọng bạn tin rằng linh hồn là sự thật và đó là một sự thật chắc chắn. Con người không chỉ là thân xác. Thân xác chỉ là bộ quần áo mà con người mặc. Khi thay đổi bộ quần áo, bạn vẫn là bạn, nhưng không phải là bộ quần áo.
Trước khi hiểu được tình trạng của người mà bạn yêu, bạn cần hiểu rõ tình trạng của chính mình đã. Bạn là một linh hồn bất tử, vĩnh cửu vì bản chất của bạn là thiêng liêng, vì bạn là một phần của một đại thể cao quý hơn. Bạn đã sống qua nhiều kiếp. Trước khi mặc bộ quần áo này, là thân xác, bạn đã mặc nhiều bộ quần áo khác và bạn sẽ mặc nhiều bộ quần áo khác nữa trong tương lai, khi bộ quần áo hiện tại tan thành tro bụi.
Thánh Kinh nói: “Thượng Đế sinh ra con người từ hình ảnh bất diệt của Ngài”. Điều này không phải là một giả thuyết hay một niềm tin mà có bằng chứng hữu hình. Điều bạn gọi là một đời, thật ra chỉ là một phần nhỏ trong một cuộc sống vĩnh viễn, và điều này cũng đúng cho người bạn yêu. Tóm lại, họ không chết, không mất đi, chỉ cởi bỏ bộ áo của họ mà thôi.
Đừng nghĩ rằng người chết chỉ là một luồng hơi, không hình dạng hoặc yếu đuối hơn so với khi còn sống. Cách đây nhiều thế kỷ, Thánh Paul nói: “Có một cái thể vật chất và có một cái thể tinh thần”. Nhiều người hiểu lầm rằng những thể này liên tục thay đổi, nhưng thực tế là chúng ta có cả hai thể trong cùng một thời điểm. Thể vật chất là thân xác bạn thấy và thể tinh thần là linh hồn mà bạn không thấy. Khi rời khỏi thân xác, bạn vẫn giữ lại thể tinh thần...
Hiện nay có nhiều quan niệm về cuộc sống sau khi chết.
Một số dựa trên niềm tin từ thời Trung Cổ, như sự trừng phạt kéo dài trong địa ngục chẳng hạn. Ngày nay, ít ai còn tin vào điều đó nữa, nhưng cách đây vài thế kỷ, đó là một mối đe dọa khủng khiếp. Một số giáo sĩ đã lợi dụng điều này cho lợi ích cá nhân, biến những lời dạy nhân từ của Đức Chúa Trời thành một loại 'pháp luật' nghiêm khắc để đe dọa những người hiền lành, dễ bị lừa dối. Theo sự tiến bộ của thế giới, chúng ta nhận ra rằng quan niệm đó không chỉ vô lý, xúc phạm đến danh dự của giáo hội, mà còn là điều buồn cười.
Nếu bạn nhận ra rằng một số tu sĩ đã sử dụng quyền lực và quyền lợi cá nhân, họ đã sai lạc trong việc giảng dạy, làm cho những chân lý đơn giản và cao quý trở nên phức tạp và khó hiểu. Họ đã dựa vào niềm tin vô căn cứ, lý thuyết không hợp lý rằng thế giới này được thống trị bởi một thần linh không khoan dung. Họ đã mượn ý tưởng này từ đạo Do Thái cổ đại, trong khi thực tế phải tuân theo lời dạy nhân từ, bác ái và thông minh của Đức Chúa Trời. Người hiểu được rằng 'Đức Chúa Trời là tình thương và sự nhân từ, và vũ trụ của Người tuân theo những quy luật tự nhiên, công bằng và không thay đổi' sẽ hiểu rằng thế giới bên kia cũng phải tuân theo những quy luật như vậy.
Rất tiếc là mặc dù điều này rõ ràng nhưng vẫn mơ hồ đến nay. Vẫn có những người tiếp tục nói về một thiên đàng xa xôi, về ngày phán xét ghê gớm, về sự trừng phạt kéo dài mãi mãi, nhưng ít khi đề cập đến những gì xảy ra hiện nay. Một số tu sĩ tránh né không nói về trải nghiệm cá nhân của họ, tin tưởng của họ, mà chỉ lặp đi lặp lại những gì họ nghe từ người khác, những niềm tin mơ hồ, không hợp lý, xuất phát từ thời Trung Cổ. Tôi tin rằng chúng ta không thể chấp nhận những quan niệm cũ kỹ đó nữa.
Tôi tin rằng thời kỳ tin tưởng mù quáng ấy đã qua. Chúng ta đang sống trong thời kỳ khoa học và không chấp nhận những ý tưởng mơ mộng, không phù hợp với lý thuyết khoa học cũng như ngược lại với lời dạy bảo nhân từ, thông minh và sáng suốt của Đấng Cứu Thế. Chúng ta là những linh hồn sống trong cõi vật chất và chỉ biết đến những sự kiện liên quan đến cõi vật chất này. Tất cả hiểu biết của chúng ta dựa trên giác quan của thể xác, nhưng các giác quan này không hoàn toàn tin cậy.
Ví dụ, chúng ta có thể thấy được vật thể rắn hoặc lỏng nhưng không thể thấy được hơi dù biết rằng nó tồn tại. Tất nhiên, nếu có những thể nhẹ hơn hơi thì làm sao chúng ta có thể thấy được? Vì giác quan của chúng ta không hoàn toàn đáng tin cậy nên chúng ta không thể nhìn thấy một số hiện tượng, nhưng không thể kết luận rằng chúng không tồn tại. Người phương Đông đã nhận thức được điều này từ lâu qua các phương pháp tu luyện đặc biệt được xem là phi thường.
Thật ra, nguyên lý này rất đơn giản. Ai biết rèn luyện tinh thần, phát triển khả năng tinh thần, phát triển 'giác quan' tinh thần sẽ có quyền năng về tinh thần. Nếu bạn hiểu rằng thể tinh thần giống như thể vật chất (thể xác), đều có giác quan riêng, bạn sẽ hiểu điều tôi nói. Nếu thể xác có thị giác, thể tinh thần cũng có một thị giác tương tự, nhưng đặc biệt hơn, có thể nhìn thấy những thứ mà thị giác của thể xác không thể.
Người Tây Tạng gọi quyền năng này là thần nhãn hoặc con mắt thứ ba. Sách huyền môn Tây Tạng cho biết, thể tinh thần có giác quan tương ứng với giác quan của thể xác, nhưng bao phủ một không gian lớn hơn nhiều. Các danh sư Tây Tạng gọi đó là các năng khiếu mà con người có thể sử dụng nếu họ biết cách khai phá tinh thần, phát triển giác quan này. Những người đã khai mở những quyền năng này có thể nhận thức được nhiều điều mà người bình thường không thể.
Nhờ khai phá các giác quan đặc biệt này, các danh sư Tây Tạng đã nghiên cứu về cuộc sống ở cõi bên kia, cõi mà chúng ta thường gọi là 'cõi chết' hoặc 'bên kia cửa tử'. Họ xác định rằng chết không phải là sự kết thúc mà chỉ là một bước, từ cuộc sống này sang cuộc sống khác.
Thân xác là công cụ liên lạc với cõi trần. Nếu không có thân xác, tinh thần không thể liên lạc với cõi trần, và do đó không thể ảnh hưởng hoặc trải nghiệm ảnh hưởng của nó. Cõi trần là một trường học quan trọng để linh hồn học hỏi, kinh nghiệm và những điều học được lưu trữ trong ký ức tâm linh, một ký ức vô hạn. Chỉ ở cõi trần, chúng ta mới có thể thực sự học và áp dụng những điều đã học. Ở các cõi giới khác, do nguyên tử quá nhỏ, việc học chỉ có tính chất lý thuyết chứ không thể thực hành được.
Ảnh minh họa: ODESZA_Seattle 2018_1500
