
“Chỉ có trái tim mới nhìn thấy được những điều quan trọng, những điều thực sự quý giá”
- Người lính nhỏ
Trong các tác phẩm của Haruki Murakami, điều mà tôi ấn tượng nhất là mỗi nhân vật đều có không gian riêng cho bản thân. Họ là những cá nhân có định hình rõ ràng về nhân cách và quan điểm sống, không bao giờ thay đổi. Họ giao tiếp với nhau, trao đổi quan điểm, rồi từ biệt. Bạn có thể thấy họ gặp nhau, nói chuyện, nhưng không bao giờ đụng chạm đến cảm xúc hay gây áp đặt lên người khác. Nếu bạn muốn sống tách biệt, chỉ muốn đọc sách, không ai sẽ ép buộc bạn phải làm điều khác. Bạn sẽ tự nhận ra khi nào nên mở lòng ra.
“Chỉ có trái tim mới nhìn thấy được những điều quan trọng, những điều thực sự quý giá”
Và thế giới của Haruki Murakami là nơi lý tưởng để người đọc rèn luyện cái nhìn đó.
Những người thích đọc Haruki Murakami thường không muốn lan truyền sự ham mê của họ cho người khác. Họ giữ những cảm xúc đó chỉ cho riêng mình. Có lẽ vì vậy mà họ thường tìm đến cuốn “Rừng Nauy” với lời bạt:
“Mỗi 7 người Nhật có 1 người đã từng đọc “Rừng Nauy””
Hoặc bạn có thể đọc vì nghe nói rằng trong truyện có những đoạn mô tả về tình dục rất mãnh liệt và rùng rợn. Khi bạn đóng sách lại, bạn chỉ nhìn nhận cuộc sống một cách sâu sắc hơn, hoặc cảm thấy tức giận, hoặc rút ra một vài suy nghĩ về tình dục để thảo luận với những người chưa đọc “Rừng Nauy” khác.
Tôi đã tiếp cận “Rừng Nauy” theo cách đó, cố gắng đến 4 lần, mua sách mới 3 lần, và đến giờ đã mở ra và đọc lại n lần, đôi khi chỉ để tìm kiếm một câu chữ làm nguồn cảm hứng cho mình trong cả một ngày:
Lần 1, khi tôi còn là sinh viên năm 3, tôi đọc được một đoạn từ cuốn sách “Rừng Nauy” của một người bạn.
Lần 2, năm cuối Đại học, tôi đã mua một cuốn sách mới, nhưng sau khi đọc những đoạn mô tả về tình dục quá bạo liệt, quá loạn lạc, tôi tức giận và xé nát cuốn sách.
Lần thứ 3, sau khi tốt nghiệp được 2 năm, tôi mua lại cuốn sách “Rừng Nauy”, sống lười biếng được 2 năm, đọc nó và thấy nó rất thú vị. Tôi đã mất cuốn sách đó khi mượn cho một đồng nghiệp trong công ty. Sau đó, công ty phá sản và chúng tôi không còn gặp lại nhau.
Lần thứ 4, trong những ngày khủng hoảng giữa tháng 3, tôi đã chuyển đến sống trong một căn hộ trống chỉ có 4 bức tường trong 2 tuần. Trong căn phòng chỉ có ít đồ đạc, quần áo, một chiếc giường và cuốn sách duy nhất tôi mang đến đó là “Rừng Nauy”.
Tôi đã đọc qua các tác phẩm như “Người tình Sputnik”, “Phía nam biên giới, phía tây mặt trời”, “1Q84”, “Biên niên ký chim vặn giây cót”, “Kafka bên bờ biển”, “Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới”... và nhận ra rằng nhân vật nam chính (thỉnh thoảng chỉ đơn giản là “Tôi” trong truyện) trong những tác phẩm đó có 50% đặc điểm giống nhau. Họ có sở thích, tài năng và hạn chế riêng. Tôi từng rất giống họ ở một thời điểm trong quá khứ. Nhưng khác biệt là, trong khi tôi cố gắng thay đổi bản thân để phù hợp với môi trường xung quanh, nhân vật “Tôi” trong những tác phẩm của Haruki Murakami không bao giờ cố gắng trở thành ai khác ngoài chính họ. Họ có thể xấu xí, ích kỷ, buồn chán, cô đơn, thất bại và cố gắng vượt qua mọi khó khăn trong xã hội.
Tôi khác họ ở điều này:
Tôi đã cố gắng trở thành một người hoàn toàn khác
Trong khi đó, họ lại cố gắng tiến hóa từ chính bản thân mình.
Tuy nhiên, có thể tất cả những xô xát đó đã tạo nên cuộc sống. Không ai có thể luôn sống hạnh phúc, hoà thuận với thế giới mãi mãi.
“Sau cùng, trái đất không quay quanh mặt trời chỉ để con người tận hưởng những niềm vui trong cuộc sống.”
– Người tình Sputnik –
Một ngày mưa
Theo iffect.vn
