Trong bài thơ 'Mẹ' (Đỗ Trung Lai), 'Ông đồ' (Vũ Đình Liên), 'Tiếng gà trưa' (Xuân Quỳnh), em yêu thích bài thơ nào nhất và tại sao?
Viết đoạn văn chia sẻ cảm xúc sau khi đọc bài thơ Mẹ của tác giả Đỗ Trung Lai
I. Phản ánh về bài thơ Mẹ - Đỗ Trung Lai
1. Tổ chức ý
a. Khởi đầu:
- Giới thiệu về tác phẩm mà tôi đặc biệt ưa thích: 'Mẹ' của nhà thơ Đỗ Trung Lai.
b. Nội dung chính: lý do tôi mê mẩn:
- Đặc sắc về nội dung bài thơ: mô tả hình ảnh mẹ già yếu:
+ Hình ảnh người mẹ trở nên dần yếu đuối.
+ Tâm trạng thảng thốt, đau đớn của người con -> biểu hiện tình yêu thương sâu sắc của nhà thơ đối với mẹ.
- Đặc điểm nghệ thuật độc đáo:
+ Thể thơ bốn chữ ngắn và súc tích.
+ Hình ảnh thơ quen thuộc, gần gũi.
+ Sử dụng các biện pháp ngôn ngữ như phép đối, so sánh.
c. Kết luận:
- Chia sẻ cảm xúc của tôi về bài thơ.
2. Bài giới thiệu cá nhân
Xin chào cô và các bạn lớp 7A. Tôi là Tuấn Minh. Trong buổi thuyết trình ngày hôm nay, tôi muốn chia sẻ quan điểm cá nhân về tác phẩm 'Mẹ' của nhà thơ Đỗ Trung Lai. Đây là bài thơ ấn tượng nhất trong ba bài thơ ngắn mà chúng ta được học ở môn Ngữ văn 7 - Cánh Diều.
Có ai đồng cảm với bài thơ như mình không nhỉ? Các bạn thấy thú vị ở đâu trong bài thơ? Riêng mình, mình bị cuốn hút bởi sự độc đáo trong nội dung và hình thức nghệ thuật của 'Mẹ'.
Chứng kiến mẹ già yếu, con không kìm được nỗi đau và xót xa. Theo quy luật tự nhiên, tấm lưng mẹ dần còng trở 'Lưng mẹ còng rồi/ Cau thì vẫn thẳng'. Thời gian làm cho cây cau sinh trưởng xanh tươi nhưng cũng lấy đi sức sống ở mẹ 'Cau gần trời/ Mẹ gần đất!'. Con càng thêm đau lòng khi thấy mẹ móm mém 'Giờ cau bổ tám/ Mẹ còn ngại to'. Có lẽ, sự trưởng thành của con cũng là lúc mẹ già đi? Hình ảnh so sánh 'Một miếng cau khô/ Khô gầy như mẹ' làm em hiểu rõ hơn nỗi đau, sự chua xót trong tâm hồn người con. Câu hỏi cuối cùng 'Sao mẹ ta già?' không chỉ là hỏi trời cao mà còn là sự tự thẩm vấn của chính con.
Với hình ảnh thơ quen thuộc, thể thơ bốn chữ ngắn gọn cùng các biện pháp tu từ như: phép đối 'Cau ngày càng cao/ Mẹ ngày một thấp', so sánh 'Khô gầy như mẹ', bài thơ đã làm nổi bật chủ đề. Từ đó, chúng ta cảm nhận được tình yêu thương, sự kính trọng mà người con dành cho mẹ già.
Chúng ta mong rằng, sau khi đọc xong bài thơ, chúng ta sẽ luôn trân trọng, quan tâm đến cha mẹ. Hãy nỗ lực học tập và xây dựng đạo đức để trở thành người con hiếu thảo của gia đình, bạn nhé!
Dưới đây là bài diễn thuyết của tôi về chủ đề 'Trong bài thơ 'Mẹ' (Đỗ Trung Lai), 'Ông đồ' (Vũ Đình Liên), 'Tiếng gà trưa' (Xuân Quỳnh), tôi thích bài thơ nào nhất và tại sao? Cảm ơn cô và các bạn đã lắng nghe.
Văn bản mẫu về chủ đề Trong các bài thơ 'Mẹ' (Đỗ Trung Lai), 'Ông đồ' (Vũ Đình Liên), 'Tiếng gà trưa' (Xuân Quỳnh), tôi ưa thích bài thơ nào và tại sao?
II. Lý do ưa thích bài thơ Ông đồ - Vũ Đình Liên
1. Tổ chức ý
a. Bắt đầu:
- Giới thiệu bài thơ tôi đặc biệt thích: 'Ông đồ' của nhà thơ Vũ Đình Liên.
b. Nội dung chính: lý do tôi mê mẩn:
- Đặc sắc về nội dung bài thơ: hình ảnh ông đồ già yếu:
+ Ông đồ thu hút sự kính ngưỡng với nét chữ 'như phượng múa, rồng bay'.
+ Khi Nho trở nên suy vi, ông đồ trở nên bị lãng quên -> tình cảnh cô đơn, quạnh quẽ của ông đồ già.
-> Tác giả chia sẻ niềm tiếc thương chân thành trước sự hiện diện của thế hệ tài năng và giá trị văn hóa truyền thống tuyệt vời của dân tộc.
- Đặc điểm nghệ thuật độc đáo:
+ Sử dụng ngôn từ đơn giản.
+ Thể thơ bốn chữ ngắn gọn.
+ Các biện pháp tu từ: so sánh, nhân hóa.
c. Kết luận:
- Chia sẻ cảm xúc về bài thơ.
2. Diễn thuyết tham khảo
Chào cô và mọi người. Tên em là Hà Anh. Trong buổi học hôm nay, em muốn chia sẻ với mọi người về bài thơ 'Ông đồ' của tác giả Vũ Đình Liên. Đây là tác phẩm mà em ấn tượng nhất trong số các bài thơ bốn chữ hoặc năm chữ mà chúng ta được học ở Ngữ văn 7 Cánh Diều. Mời cô và các bạn cùng lắng nghe.
Mở đầu bài thơ, hình ảnh ông đồ ngồi bên 'mực tàu, giấy đỏ' gợi nhớ về giá trị truyền thống của dân tộc. Khi Tết đến, chúng ta lại thấy ông đồ viết câu đối 'Mỗi năm hoa đào nở/ Lại thấy ông đồ già'. Nét chữ 'Như phượng múa, rồng bay' của ông làm cho mọi người phải dừng chân ngắm nhìn. Họ ngợi khen sự tài năng, khéo léo của ông đồ. Nhưng theo thời gian, Nho trở nên suy vi, con người lãng quên giá trị đẹp. Hình ảnh ông đồ già vẫn ngồi trên phố đông với giấy đỏ, mực mà không một ai để ý. Khung cảnh ảm đạm 'Lá vàng rơi trên giấy/ Ngoài kia mưa bụi bay' làm nổi bật tình cảnh cô đơn, lẻ loi của ông đồ. Câu hỏi cuối cùng 'Hồn ở đâu bây giờ?' là lời tiếc thương trước một thế hệ tài năng nhưng lại đi vào quên lãng vì thời đại thay đổi.
Vũ Đình Liên viết bài thơ bằng thể thơ năm chữ ngắn, gọn gàng, nhưng lại chứa đựng nhiều cảm xúc sâu sắc. Ngôn từ giản dị, mộc mạc kết hợp với nhân hóa 'Giấy đỏ buồn không thắm/ Mực đọng trong nghiên sầu', so sánh 'Hoa tay thảo những nét/ Như phượng múa rồng bay' tạo nên hình ảnh ông đồ già trước và sau khi Nho học suy tàn.
Tác giả thể hiện niềm tiếc thương chân thành đối với những tài năng và giá trị truyền thống. Mong rằng, chúng ta sẽ duy trì, phát triển và bảo tồn các giá trị văn hóa mà cha ông đã xây dựng.
Thuyết trình kết thúc ở đây. Cảm ơn cô và mọi người đã lắng nghe.
III. Lý do yêu thích bài thơ Tiếng gà trưa - Xuân Quỳnh
1. Dàn ý
a. Mở đầu:
- Giới thiệu bài thơ ưa thích: 'Tiếng gà trưa' của nhà thơ Xuân Quỳnh.
b. Nội dung chính: lý do yêu thích:
- Độc đáo về nội dung: miêu tả tình cảm bà cháu thiêng liêng:
+ Bà, người nuôi dưỡng và dạy bảo cháu suốt thời thơ ấu.
+ Tình yêu của cháu dành cho bà kết hợp với tình yêu quê hương, đất nước.
- Hình thức nghệ thuật độc đáo:
+ Sử dụng ngôn từ giản dị, tràn ngập cảm xúc.
+ Tạo hình ảnh thơ gần gũi với độc giả.
+ Sử dụng các biện pháp tu từ như điệp ngữ, ẩn dụ để chuyển đổi cảm giác.
- Kết luận bài thơ:
- Chia sẻ cảm xúc về bài thơ.
2. Bài nói tham khảo
Em chào cô và các bạn. Em tên là Trâm Anh. Hôm nay, em muốn kể về cảm xúc của mình đối với một bài thơ trong Ngữ văn 7 - Cánh Diều. Trong ba bài thơ đã học là 'Mẹ' (Đỗ Trung Quân), 'Ông đồ' (Vũ Đình Liên), 'Tiếng gà trưa' (Xuân Quỳnh), em thấy nhất ấn tượng nhất với 'Tiếng gà trưa'.
Khi bước vào bài thơ, chi tiết nhỏ 'Tiếng gà ai nhảy ổ' đã làm tỉnh lại cảm xúc trong em. Ngồi nghỉ dưới bóng cây, em nghe thấy âm thanh quen thuộc 'Cục... cục tác cục ta' làm bồi hồi ký ức. Tiếng gà cục tác như đưa em trở về tuổi thơ, nhớ về làng quê Việt Nam với hình ảnh ấm áp, gần gũi 'Ổ rơm hồng những trứng/ Này con gà mái mơ...'. Cảm giác chân thực, như đang đứng giữa không gian yên bình của quê hương. Bài thơ khiến em nhớ đến bà, người đã dành hết tâm huyết chăm sóc đàn gà nhỏ, mong chúng lớn lên khỏe mạnh. Tình yêu thương và sự hy sinh của bà trở thành nguồn động viên, là động lực để em tự thấy bản thân mình có trách nhiệm, phải vững lòng chiến đấu cho đất nước. Tình yêu thương đó hòa quyện với tình yêu quê hương, Tổ quốc, là điểm tựa vững chắc để em tiến bước trên con đường tương lai.
Để phản ánh cảm nhận về một bài thơ ngắn, em cần đánh giá cả về nội dung và nghệ thuật. Mong rằng những bài viết này sẽ là nguồn tham khảo quý báu cho em. Mytour luôn cập nhật những bài soạn và văn mẫu lớp 7 để hỗ trợ học tập của các em. Hãy theo dõi để không bỏ lỡ nhé!
- Vyết đoạn văn chia sẻ cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ 'Một mình trong cơn mưa'
- Tóm tắt câu chuyện 'Chân, tay, tai, mắt, miệng'
