Phân tích nhận xét: Trong bài Qua Đèo Ngang, hai câu thơ xuất sắc nhất là hai câu thơ sau cùng. Hai câu này vừa kết thúc bài thơ, vừa mở ra một chân trời cảm xúc mới.
Trong tác phẩm Qua Đèo Ngang, điểm nhấn nổi bật là sự tinh tế trong hai câu cuối cùng...
Dàn ý phân tích: Trong bài thơ Qua Đèo Ngang, hai câu kết thúc đạt đến điểm cao nhất với sự sắc nét (Chuẩn)
1. Mở đầu
- Kết thúc bài thơ Qua Đèo Ngang mang đậm dấu ấn với dòng thơ trầm ổn, nhịp điệu bình tĩnh, giống như ánh hoàng hôn chợt tan biến 'Ngừng lại bước chân giữa trời non nước/Một tình yêu riêng tư với chính mình'.
- Tế Hanh phân tích: 'Trong tác phẩm Qua đèo Ngang, hai câu kết thúc đạt đến điểm cao nhất. Hai câu này không chỉ là kết thúc của bài thơ mà còn mở ra một cánh cửa cảm xúc mới'.
2. Phần chính
* Tâm trạng chủ đạo của toàn bài thơ là cảm giác lẻ loi, cô đơn giữa bản sắc thiên nhiên vô hạn, là lòng yêu nước sâu sắc, nỗi đau xa quê xa xứ của người phụ nữ văn học.
* Hai câu thơ kết thúc vừa kết bài vừa mở ra một cánh cửa mới của cảm xúc:
>> Xem chi tiết về Dàn ý Phân tích nhận xét: Trong tác phẩm Qua đèo Ngang, hai câu kết thúc nổi bật nhất là ở đây.
II. Mẫu văn Phân tích nhận xét: Trong tác phẩm Qua đèo Ngang, điểm nhấn lớn nhất là hai câu thơ cuối (Chuẩn)
Qua Đèo Ngang là một tác phẩm thơ nổi tiếng của văn học trung đại Việt Nam, thể hiện phong cách trang nhã, tinh tế, đậm chất buồn bã, đựng đầy cảm xúc sâu thẳm, là lời thổ lộ của một người yêu nước, của một phụ nữ văn học tài năng đối diện với bi kịch của sự chia cắt quê hương. Hai câu thơ cuối cùng của bài thơ mang đậm dấu ấn của sự lắng đọng, nhịp điệu chậm rãi, giống như ánh hoàng hôn vụt tắt 'Dừng chân đứng lại trời non nước/Một mảnh tình riêng ta với ta'. Tuy nhiên, theo cảm nhận của Tế Hanh, bài thơ không chỉ đơn giản là kết thúc bởi hai câu thơ đó, mà nó còn là sự mở cửa ra một không gian cảm xúc mới, ông nhận xét: 'Trong tác phẩm Qua Đèo Ngang, hai câu thơ cuối cùng là những điểm nhấn nổi bật nhất. Chúng không chỉ là sự kết thúc của bài thơ mà còn là lối mở ra một thế giới cảm xúc mới'.
Cảm xúc chính của bài thơ là sự cô đơn, lạc lõng giữa thiên nhiên hoang vu, là tình yêu quê hương sâu sắc, nỗi đau xa nhà lưu lạc đất khách của nữ danh nhân Bà Huyện Thanh Quan. Trong bốn câu thơ đầu, thơ tả về cảnh đẹp của thiên nhiên hoang sơ kết hợp với tâm trạng u uất, hai câu thơ cuối cùng thì lại hé mở nỗi nhớ quê, đau thương, tuyệt vọng, mở ra một không gian cảm xúc mới cho người đọc.
'Dừng chân đứng lại trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta'
Giọng thơ như là một câu chuyện, chậm rãi, dịu dàng, nhưng bên trong đó là cả một thế giới cảm xúc, những nỗi niềm sâu thẳm. Việc 'dừng chân' ấy, trước hết là vì mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần sau những chặng đường dài mệt mỏi, và trước những biến cố bất ngờ của đời sống. Sau đó là sự lắng đọng của tâm hồn, không gian dường như ngừng lại, những ý thức cá nhân, bản thân tác giả dần được phơi bày trước những ký ức buồn bã của quá khứ, và trước hiện thực mịt mờ của cuộc sống. Có thể có người cho rằng, cảnh 'trời non nước' hiện ra trước mắt tác giả là cảnh tượng rất rộng lớn, mở, sao có thể làm người ta cảm thấy mịt mờ, nhưng đó mới chính là điều đặc biệt trong nghệ thuật sáng tác thơ của tác giả, mà các nhà thơ sau này như Huy Cận thường áp dụng trong thơ của mình. Sự mịt mờ ấy nằm ở sự cô đơn, trống trải, là sự lẻ loi giữa cuộc sống vật chất của một con người xa quê xa xứ, bất lực trước thời cuộc. Bầu trời càng cao, nước càng sâu, núi càng cao thì sự nhỏ bé, cô đơn của con người trước bức tranh thiên nhiên rộng lớn càng trở nên rõ ràng hơn. Xung quanh tác giả có bao nhiêu cảnh vật, thậm chí là sự sống rợp trời, nhưng mỗi con người lại có một cuộc đời riêng, và tại thời điểm này, cái tôi cá nhân của tác giả được biểu lộ rõ ràng hơn. Bà ý thức rằng những nỗi buồn, những tâm sự trong lòng bà không ai có thể hiểu được, chỉ có 'một mảnh tình riêng ta với ta' thôi. Cuộc sống, tâm hồn của bà không thể hoà quện với thời cuộc bất ổn, với chế độ suy đồi và những tư tưởng cũ kỹ, bà dành lại mảnh tình đó cho riêng mình, chỉ có 'ta với ta', chỉ một tâm hồn cao thượng, trong trắng và yêu nước yêu dân sâu sắc. Dù bài thơ của bà chỉ thể hiện một giọng thơ êm đềm, đầy nỗi buồn lặng lẽ và cực kỳ tinh tế nhưng bên trong đó lại là hình bóng của một con người có thế giới nội tâm sâu sắc, bộc lộ cái tôi cá nhân qua tác phẩm của mình trước một xã hội đang lụi tàn nhưng những định kiến vẫn tiếp tục tồn tại. Đó chính là những chân trời cảm xúc mới trong thơ của Bà Huyện Thanh Quan.
Trong tiềm thức của mỗi người Việt, quê hương luôn là một phần không thể tách rời, và trong bài thơ Qua Đèo Ngang, tác giả Bà Huyện Thanh Quan đã vẽ nên một bức tranh về sự đau đớn, khao khát quê hương, nhưng không chỉ dừng lại ở đó, bà còn khai thác sâu hơn vào cảm xúc cá nhân, tạo ra một tác phẩm đầy sức sống và ý nghĩa.
Trong bài thơ 'Bánh trôi nước', tác giả đã đi sâu vào tâm trạng của những người phụ nữ bất hạnh trong xã hội xưa, tạo ra một bức tranh đầy sự thương cảm và hiểu biết về cuộc sống đầy gian khổ của họ.
Bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan không chỉ đơn thuần là một bức tranh về quê hương, mà còn là sự kết hợp tinh tế giữa cá nhân và chung, tạo ra một tác phẩm đa chiều và đầy cảm xúc về đất nước và con người.
