Mối quan hệ giữa sếp và nhân viên thường mang theo sự sắp đặt, làm cho bạn cảm thấy thoải mái nhưng đôi khi cũng gây mệt mỏi và chán nản. Gần đây, tôi đã phải nộp đơn xin nghỉ việc sau khi tranh cãi với sếp trong cuộc họp. Mặc dù tôi cảm thấy một phần có lỗi nhưng phần lớn là tức giận. Điều này là bài học mà tôi nên suy nghĩ kỹ trước khi hành động.
Khoảnh khắc căng thẳng
Tôi đã tròn 25 tuổi và làm việc trong công ty được một năm. Tôi cảm thấy phù hợp với môi trường và tin rằng mình có thể ở lại lâu dài hơn. Qua một năm, tôi trở nên thân thiết hơn với nhiều đồng nghiệp và đã tham gia vào nhiều dự án khác nhau. Tính cách cởi mở, năng động của tôi khiến tôi muốn kết nối với nhiều người hơn.
Sau một năm làm việc, trách nhiệm của tôi đã tăng lên và tôi được giao vai trò quản lý một nhóm nhỏ về thiết kế. Mặc dù không thăng chức, nhưng tôi được tăng lương vì số giờ làm thêm.
Trong một cuộc họp với sếp và toàn bộ nhóm, ban đầu tôi rất hào hứng với dự án mới và các kế hoạch tiến xa hơn. Nhưng khi thảo luận về chi tiết triển khai dự án, tôi và sếp có quan điểm khác nhau. Xung đột trở nên nghiêm trọng hơn khi cả hai cố giữ quan điểm của mình. Tôi tin rằng tham gia thảo luận là điều đương nhiên và tôi tin rằng sếp cũng chấp nhận ý kiến đóng góp từ mọi người.
Cuối cùng, sếp quyết định áp dụng kế hoạch mà ông đã đề xuất trước đó, không lắng nghe ý kiến của ai khác trong cuộc họp. Sếp nói: 'Vậy kế hoạch vẫn thực hiện như ban đầu anh đề xuất, mọi người hãy chuẩn bị và lên kế hoạch báo cáo.'
Tôi nói: 'Tôi không đồng ý với quyết định của sếp. Trong buổi họp này, chúng tôi đã thảo luận và đóng góp ý kiến. Tôi cảm thấy những ý kiến đó cũng đáng được sếp tôn trọng, đúng không sếp?'
Tôi cảm thấy như có sự sắp đặt trước cho cuộc họp này, và sếp không muốn nghe ý kiến của chúng tôi mà chỉ muốn chúng tôi làm theo ý của ông. Điều này khiến tôi tức giận và phản đối ngay trong cuộc họp. Tôi đã nói một cách cay đắng về việc sếp không chấp nhận ý kiến đóng góp từ mọi người, trong khi mọi người đã rất tâm huyết trong việc thảo luận ý kiến cá nhân của họ. Thời điểm cao điểm nhất là khi sếp không đưa ra bất kỳ phản hồi nào và chỉ gọi tôi vào phòng nhân sự.
Trước khi nhận được đơn xin nghỉ việc, tôi đã cố gắng giải thích cho sếp hiểu, nhưng không ngờ rằng hành động đó lại khiến sếp tức giận đến vậy. Và cuối cùng, đơn xin nghỉ việc của tôi đã được chấp thuận chỉ vì một khoảnh khắc trong cuộc họp.

Trò chuyện trực tiếp
Trước khi kết thúc hợp đồng và rời công ty, tôi đã có cuộc gặp với sếp và chúng tôi đã trò chuyện nhẹ nhàng và trìu mến hơn. Tôi nghĩ trong lòng: 'Cuối cùng, cuộc chia ly này cũng diễn ra một cách êm đềm.' Chúng tôi đã ngồi lại và trò chuyện một cách trung thực về vấn đề này. Tôi bất ngờ khi sếp nhận lỗi và trình bày một cách nhẹ nhàng. Lúc này, tôi cũng cảm thấy có lỗi, và có thể mọi thứ sẽ thay đổi nếu chúng ta đều giữ bình tĩnh và xử lý mọi chuyện một cách lý trí.
Sau khi sếp không chấp nhận đơn xin nghỉ việc, tôi cũng không còn lựa chọn nào khác vì có vẻ cả hai đều giữ vững cái tôi của mình. Tôi sẽ rút ra bài học này để tiếp tục làm việc trong môi trường mới một cách bình tĩnh hơn. Dù đã nghe và thấy nhiều tình huống tương tự, nhưng khi chúng xảy ra với bản thân, chúng ta mới thực sự ý thức được.
Tôi không hối hận về sự việc đó vì đó là bài học của tôi. Tôi tin rằng điều này sẽ giúp tôi tranh luận hiệu quả hơn trong tương lai. Tôi sẽ không tự nhận lỗi cho đến khi sếp xin lỗi trước. Dù là người lãnh đạo, nhưng sếp đã làm điều đó. Đây là điểm tôi sẽ học từ sếp.
Tôi đã nhận được một công việc mới phù hợp với kinh nghiệm của mình và bắt đầu thử sức ở những vai trò mới. Dù thường cảm thấy bất lực trước sếp, nhưng họ mang lại cho chúng ta những trải nghiệm quý giá trong vai trò lãnh đạo. Hãy coi đó như những bài học quý báu mà không cần phải hối tiếc hay lo lắng về chúng.
>> Xem thêm: Cống hiến hết mình nhưng không được sếp công nhận, có nên nghỉ việc?
— Inside HR —
Mytour – Trang web tuyển dụng hàng đầu Việt Nam
