
Tôi thường sống với những kỷ niệm. Có những kỷ niệm vui, có những kỷ niệm buồn, nhưng chúng luôn hiện hữu bên tôi, chia sẻ cùng tôi mọi đắng cay ngọt bùi trong cuộc sống. Để rồi một ngày mai, mọi đắng cay ngọt bùi sẽ trở thành kỷ niệm. Tôi không bao giờ quên được những kỷ niệm xưa ấy… Thế rồi tôi viết như để trả nợ dần…
Vì lẽ đó, các câu chuyện ngắn trong tập Truyện cổ tích ngày nay đều mang đậm dấu ấn của quá khứ, sự ra đi và trở về, cuộc sống của các làng quê nghèo đầy tình thương.

Câu chuyện ngắn Những kí ức xưa là những gợi nhớ về ngôi nhà cũ của ông bà nội. Ngôi nhà với khung gỗ, bên ngoài được trát bằng rơm và bùn ao. Trong ngôi nhà đó, trong khu vườn xanh mát, mỗi mùa hè đều là một kỷ niệm đáng nhớ. Tuổi thơ với những kỷ niệm ấy đã đi cùng với tôi khi tôi lớn lên.
Cho đến khi chiến tranh bùng nổ, cậu bé Sơn đã hy sinh trên chiến trường. Cậu bé ấy chỉ còn lại trong ký ức tuổi thơ, nhưng đó là những câu chuyện mà mọi người vẫn nhớ mãi.
Những tình cảm không thể diễn tả thành lời, nhưng khi tóc bạc phơ, tôi vẫn nhớ về người em họ Sơn - người luôn vui vẻ, chu đáo và trung thành.
Tình cảm ấm áp của gia đình trong làng quê còn được thể hiện rõ trong câu chuyện ngắn Quê hương xa xôi.
Mỗi khi trở về quê vào dịp tết hay nghỉ hè, cô bé Mỹ An luôn cảm thấy lo lắng. Vì quê nhà cách xa quá, phải đi tàu suốt đêm ngày mới đến được. Nhưng miền quê “xứ Nghệ” ấy lại làm cho Mỹ An và em trai cảm động bởi sự ân cần của ông bà, với những cánh đồng lúa bao la, những bài đồng dao, dân ca tràn ngập hương quê...

Khi trưởng thành, hai chị em càng yêu quý giọng nói dịu dàng của ông bà hơn, để cảm thấy quê nhà gần gũi hơn. Những câu hát ngây thơ của đứa trẻ thành phố lại trở nên đáng yêu hơn khi được hát bằng giọng quê hương:
Ở nhà mình cảm thấy nhớ bạn
Đến thăm bạn, bạn hỏi: Đến mầy làm gì?
Làm gì, tớ đã đến chưa?
Nếu chưa, thì tớ đã đến rồi.
Trong việc kể chuyện cho trẻ em bằng giọng điệu trầm buồn xen lẫn nét hài hước, Lê Thanh Nga đã đóng góp tiếng nói của thế hệ trước để chia sẻ tâm hồn với trẻ thơ ngày nay.
Trong tập Truyện cổ tích ngày nay, nhân vật chính là những đứa trẻ trải qua thời kỳ chiến tranh hoặc giai đoạn khó khăn, sống ở quê hương, tuổi nhỏ nhưng phải đối mặt với nghèo đói, bi kịch, mất mát... Chính vì những khó khăn ấy mà chúng trở nên trưởng thành và suy tư từ rất sớm.
Trong truyện ngắn Miếng đời, câu chuyện mang lại cảm giác xót xa về đời sống khốn khổ của người nông dân. Ông Hỗ dù ban đầu có tài sản nhưng lại nghiện rượu, dẫn đến sự suy đồi của gia đình. Sau cái chết của vợ do tai nạn làm nghề, ông phải lao động gánh nặng hơn nhưng vẫn không bỏ được thói ham rượu. Hai đứa con phải làm việc từ khi còn nhỏ.
Ông Hỗ qua đời vì ăn quá nhiều hạt lạc, hai đứa trẻ cố gắng làm việc chăm chỉ để vượt qua khó khăn trong gia đình.

Hai đứa trẻ trong truyện Miếng đời là biểu tượng của hàng ngàn đứa trẻ Việt Nam trải qua những khó khăn như vậy, có thể ngay cả trong thời hiện đại, ở những vùng quê xa xôi, những câu chuyện ấy vẫn còn tồn tại, đầy bi thương và lo lắng.
Lê Thanh Nga đặt ngòi bút của mình vào cuộc sống của những người giàu có nhưng luôn thể hiện sự thông cảm, an ủi, và mong muốn hạnh phúc cho mỗi con người qua từng câu chuyện. Đọc tập Truyện cổ tích ngày nay không chỉ mang lại nỗi buồn mà còn là nguồn động viên ấm áp.
Theo Tin Tức Zing
Huyền Thoại Phong Linh
Minh họa: Minh Hai (Trên Behance)
