
' Giới thiệu: Adam 2 '
Gần đây tôi đã suy nghĩ về sự khác biệt giữa đức tính lí lịch và đức tính nhân văn. Đức tính lí lịch là những đức tính mà bạn liệt kê trong hồ sơ xin việc của bạn, những kĩ năng mà bạn sử dụng trong thị trường việc làm và giúp bạn thăng tiến trong sự nghiệp. Đức tính nhân văn là một thứ sâu sắc hơn. Đây là những đức tính được mọi người ca ngợi trong lễ tang của bạn, những thứ tồn tại như cái hồn của con người bạn-bạn tốt bụng, dũng cảm, thật thà hay chân thành hay được nhiều quý mến.
Hầu hết chúng ta sẽ nói rằng những đức tính nhân văn quan trọng hơn những đức tính lí lịch, nhưng tôi phải thú nhận rằng hầu hết cả đời mình tôi đã dành thời gian suy nghĩ về cái sau hơn là cái trước. Hệ thống giáo dục của chúng ta chắc chắc được định hướng xoay quanh đức tính lí lịch hơn là đức tính nhân văn. Những gì người ta nói ngoài đời cũng thế, giống như các bí quyết đầy mùi 'đa cấp' trên các tạp chí, những cuốn sách dạy kĩ năng, kinh doanh, tâm lý...bán chạy nhất trên thị trường. Đa số chúng ta có các chiến lược rõ ràng để có thể thành công trong sự nghiệp hơn là những chiến lược để có thể rèn luyện một nhân cách tuyệt vời.
Cuốn sách “Lonely Man of Faith” của Rabbi Joseph Soloveitchik năm 1965 đã khiến tôi suy nghĩ sâu hơn về hai loại đức tính trong con người, được mô tả trong Sáng Thế. Ông ghi lại rằng có hai câu chuyện sáng tạo về loài người, đại diện cho hai khía cạnh đối lập của bản chất con người, được gọi là Adam 1 và Adam 2.
Hiện đại hóa phân loại của Soloveitchik một chút, chúng ta có thể nói rằng Adam 1 là những người hướng ngoại, đại diện cho sự tham vọng. Adam 1 tập trung vào xây dựng bản lý lịch, muốn thành công, sáng tạo và chiến thắng.
Adam 2 là những người hướng nội. Adam 2 mong muốn thể hiện phẩm chất đạo đức, muốn trở thành người tốt và sống theo lý tưởng cao cả.
Adam 1 muốn chinh phục thế giới, còn Adam 2 muốn phục vụ thế giới. Adam 1 tận hưởng thành công và vị thế, trong khi Adam 2 chú trọng vào mục đích cao cả hơn và ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
Soloveitchik cho rằng chúng ta sống trong sự đấu tranh giữa hai bản chất Adam. Mọi người kêu gọi chúng ta phải sống sao cho cả hai bản tính được thỏa mãn, và phải hiểu cách sống giữa sự đối lập vĩnh viễn của hai khía cạnh này.
Cái khó của sự đối đầu này, theo quan điểm của tôi, là Adam 1 và Adam 2 hoạt động dựa trên các nguyên lý khác nhau. Adam 1 luôn theo đuổi sự thành công, sáng tạo, khám phá - chạy theo nguyên lý lợi ích. Đây là nguyên lý của kinh tế. Nỗ lực dẫn đến kết quả. Nỗ lực dẫn đến phần thưởng. Luyện tập dẫn đến sự hoàn hảo. Theo đuổi lợi ích cá nhân. Tận hưởng danh vọng trên đời.
Adam 2 hoạt động theo cách ngược lại. Đây là nguyên lý của đạo đức, không phải của kinh tế. Bạn phải cho đi để nhận lại. Bạn phải đầu hàng với những điều bạn không thể kiểm soát để có được sức mạnh bên trong. Bạn phải kiềm chế ham muốn của mình để đạt được những gì bạn mong muốn. Thất bại dẫn đến sự thành công lớn nhất, đó là sự khiêm tốn và việc luôn học hỏi. Để thỏa mãn chính mình, bạn phải quên đi bản thân. Để tìm kiếm bản thân, bạn phải đánh mất bản thân.
Để phát triển Adam 1, sự rèn luyện sức mạnh là cần thiết. Để nuôi dưỡng Adam 2, việc đối diện với những điểm yếu là quan trọng.
' Loài động vật khôn ngoan '
Chúng ta sống trong một xã hội khuyến khích Adam 1, Adam hướng ngoại và lãng quên Adam 2. Chúng ta sống trong một nền văn hóa khích lệ mọi người suy nghĩ về cách có một sự nghiệp ấn tượng, nhưng ít quan tâm đến việc phát triển tinh thần. Cuộc đua để thành công và được ngưỡng mộ chinh phục thời gian của chúng ta. Kinh tế thị trường thúc đẩy chúng ta sống bằng những lợi ích, thỏa mãn ham muốn và quên đi đạo đức trong quyết định hàng ngày. Sự ồn ào của cuộc giao tiếp làm cho chúng ta khó nghe những tiếng nói nội tâm, bất kể chúng từ đâu đến. Chúng ta sống trong một nền văn hóa tôn vinh bản thân, khuyến khích kỹ năng cần thiết cho thành công, nhưng ít đề cao sự khiêm nhường, lòng nhân ái và việc đối mặt chân thành với bản thân, điều quan trọng trong việc xây dựng nhân cách.
Nếu chỉ là Adam 1, bạn sẽ trở thành một con người thực dụng, chỉ quan tâm đến bản thân và thành công vật chất. Bạn có thể tập trung vào việc phát triển kỹ năng nghề nghiệp, nhưng bạn sẽ thiếu đi ý nghĩa thực sự của cuộc sống và hướng đi trong sự nghiệp.
Năm tháng trôi qua nhưng bạn vẫn chưa tìm thấy sâu sắc nhất của mình. Mặc dù bạn rất bận rộn, nhưng trong bạn vẫn còn một sự trống trải, không có sự yêu thương thật sự và không có mối kết nối với những giá trị đạo đức.
Bạn thiếu một tiêu chuẩn nội tại mạnh mẽ, không bao giờ đảo lộn. Bạn không có khả năng kiên nhẫn và lòng tin bền vững. Bạn đánh giá người khác theo khả năng của họ, không phải bởi giá trị thực sự của họ. Bạn không có chiến lược để xây dựng tính cách, điều này sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc sống tinh thần và xã hội của bạn.
Đây là câu chuyện về Adam 2, về cách mà một số người đã rèn luyện tính cách mạnh mẽ của họ. Nó viết về việc tìm kiếm sự tự rỗi cho chính mình.
Tôi được sinh ra trong sự hời hợt và nông cạn. Bây giờ, làm việc như một học giả và một người góp ý cho New York Times, tôi phải đối mặt với việc trở thành một kẻ kiêu căng, yêu thích ý kiến của mình hơn là sự thật, trở nên thông minh hơn thực tế. Tôi nhận ra rằng mơ hồ muốn trở thành người tốt, phục vụ một mục đích lớn lao mà thiếu đi đạo đức và hiểu biết về cuộc sống tinh thần.
Tôi nhận ra rằng nếu không tập trung vào Adam 2 của mình, tôi có thể trở thành một người đạo đức tầm thường nhưng tự mãn. Cuộc sống trở nên quen thuộc và bạn dần chấp nhận những thói quen xấu, chỉ cần không gây hại cho người khác. Nhưng sự cảm nhận lỗi lạc giữa bạn và con người mà bạn muốn trở thành ngày càng lớn. Bạn nhận ra tiếng nói của Adam 2 bị lãng quên, trong khi kế hoạch của Adam 1 rõ ràng. Bạn tỉnh giấc nhưng cảm giác như đang mơ du lịch.
Tôi viết cuốn sách này không phải để theo đuổi đức hạnh mà để tìm hiểu về nó, xem những người khác đã đi như thế nào trên con đường ấy.
Mytour (Đọc Sách)
