Tình yêu thương của người mẹ Tà-ôi, sâu đậm như biển cả vô tận, đã thắt chặt tình đồng đội, nâng cao ý thức cách mạng của thế hệ trẻ.
Hình ảnh người mẹ Tà-ôi trong bài thơ là biểu tượng của tình mẫu tử và lòng dũng cảm trước gian khổ, là nguồn động viên vô giá cho con đường hiến dâng cho đất nước.
Bài viết:
'Tình thương của mẹ vô biên như biển cạn khát khao.
Những lời ru êm đềm như dòng suối mát dịu.'
Ai trong chúng ta cũng trải qua những khoảnh khắc êm đềm bên những lời ru của mẹ. Đó chính là lý do mà những lời ru ấy trở thành những đoạn thơ dễ thương và gần gũi nhất. Bài thơ 'Khúc hát ru con trên vai mẹ' của Nguyễn Khoa Điềm thật sự đẹp và lôi cuốn. Bài thơ đã vẽ lên hình ảnh của người mẹ đầy yêu thương dành cho con, yêu thương đó không chỉ dành cho gia đình mà còn dành cho đất nước, dành cho sự nghiệp cách mạng, dành cho bộ đội cụ Hồ. Tình yêu ấy thấm đẫm và vô cùng cao quý.
'Con nằm yên trên vai mẹ thơm mịn,
Con ngủ đi nhé đừng xa lìa vai mẹ.
Mẹ cày ruộng, mẹ nuôi bộ đội,
Ngủ đi con, như lúa chín nghiêng.'
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mĩ, đầy cay đắng và gay go, khi mà nhân dân đang trải qua những ngày gian truân. Người mẹ Tà-ôi cũng chịu đựng cuộc sống đầy khó khăn và vất vả. Mẹ đơn thân nuôi con, mẹ cùng con cày ruộng, lên nương, và ôm con lên vai đi làm. Mẹ yêu thương con biết bao, mong con ngủ ngoan, giấc ngủ trên lưng gầy cố của mẹ sẽ đem lại bình yên trong lòng mẹ.
'Mồ hôi mẹ rơi ướt đẫm trán con nồng nàn,
Vai mẹ gầy gò nhấp nhô thành gối êm,
Lưng đưa nôi và trái tim hát lên những lời:
- Ngủ đi a kay ơi, ngủ đi a kay hỡi,
Mẹ yêu a kay, mẹ yêu bộ đội,
Con mơ cho mẹ hạt gạo trắng muốt,
Mai này con lớn lên, vung chày, lún sân...'
Mẹ an tâm làm nhiệm vụ trong cuộc kháng chiến, mẹ yêu thương con lại càng yêu quý bộ đội, yêu những chiến sĩ dũng cảm trên chiến trường.
Đối với mẹ, con là mặt trời chiếu sáng, là tình yêu thương bao phủ, con là hy vọng, là niềm tin giúp mẹ vượt qua mọi gian khó, khắc nghiệt trong cuộc sống, để mẹ kiên định chiến đấu trong những ngày đau thương của đất nước.
Mặt trời của nông dân soi rọi trên cánh đồng,
Mặt trời của mẹ, con nằm trên vai mẹ.
Những lời ru của mẹ chứa đựng niềm kiêu hãnh về những chiến công của dân quân, của tổ quốc. Mẹ yêu con như yêu đất nước, dù mẹ vẫn sống trong cơ cực nhưng trái tim mẹ rộng lớn. Tình yêu của mẹ dành cho con bấy nhiêu thì tình yêu dành cho đất nước càng sâu sắc. Tình thương riêng và tình thương chung hòa quyện thành một.
'- Ngủ đi a kay ơi, ngủ đi a kay hỡi,
Mẹ yêu a kay, mẹ yêu làng quê.
Con mơ cho mẹ cánh đồng mênh mông
Mai sau con lớn, gặt hái phồn thịnh...'
Cuộc sống của mẹ đầy gian truân, giữa những ánh nắng chói chang, mẹ vẫn chăm chỉ với công việc của mình, những giọt mồ hôi trải dài trên đôi vai gầy của mẹ vẫn luôn có con, em là động lực cho mẹ. Trên hành trình lao động, mẹ không quên ru em vào giấc ngủ. Trước khó khăn, thử thách của cuộc sống, mẹ dành tình thương yêu sâu sắc cho em, mong em lớn lên mạnh khỏe, trở thành công dân của tổ quốc tự do.
'- Ngủ ngoan a kay ơi, ngủ ngoan a kay hỡi,
Mẹ yêu a kay, mẹ yêu đất nước
Con mơ về Bác Hồ,
Mai sau con lớn, trở thành người Tự Do...'
Lời ru của mẹ ngọt ngào và đậm chất yêu thương, trong từng lời ru, mẹ truyền đạt niềm tin, ước mơ vào tương lai của con, cũng như tình thương dành cho các anh bộ đội dũng cảm trên chiến trường.
