Dù không được mời nhưng Elsie May vẫn được đón chào nồng hậu.
Anh Spencer Andrich là một giáo viên dạy môn Xã hội và như nhiều người khác ở Washington, anh đang ở nhà trong thời gian cách ly xã hội. Nhưng điều đặc biệt hơn, anh đã tạo ra một mối quan hệ đặc biệt với một sinh vật.
“Tôi đang soạn giáo án trên máy, nhìn ra cửa sổ thì thấy một con hải tượng có vẻ như đang tiến lại gần”, anh Andrich nhớ lại.
Kể từ khi chính quyền địa phương ban hành lệnh cách ly, Andrich đã sống cùng gia đình ở ngôi nhà bên bãi biển gần Seattle. Đây là lần đầu tiên gia đình được một con hải tượng ghé thăm.

Dù không có nhiều kiến thức về sinh vật biển, anh Andrich đã liên lạc với Ralph Downes, cán bộ công tác tại Ban Cá và Động vật Hoang dã Washington, để xác định danh tính của sinh vật này.
“Tôi gọi cho Ralph, và ngay lập tức anh ấy biết rõ cô hải tượng này là ai. Nó có 3 thẻ danh tính gắn trên vây, nhưng chẳng cần phải mất công xác định làm gì. Anh ấy nói ‘Tôi dám đặt cược với anh bất cứ món gì, rằng đây là Elsie May’”, anh Andrich nói.
Downes đã đúng, đây chính là Elsie May, nhưng nhờ hành vi của nó mà anh Downes nhận định chính xác danh tính của con hải tượng. Đây đã là sinh vật nổi tiếng trong cộng đồng các nhà sinh vật học địa phương, các nhân viên an ninh bờ biển hay nhiều người sống trong khu vực. Elsie May được người trên bờ đánh giá là một sinh vật đại dương thân thiện vô cùng.
Hải tượng phương Bắc dành phần lớn thời gian sống ngoài khơi. Chúng có khả năng lặn tới 2 giờ dưới nước và chỉ cần nổi lên vài phút để tiếp không khí. Vào mùa Xuân, người may mắn sẽ có dịp chứng kiến cảnh hải tượng lên bờ và tiến hành thay lông. Thông thường, một con hải tượng sẽ tìm vùng biển kín đáo để bắt đầu quá trình thay lông kéo dài cả tháng.
Tuy nhiên, Elsie May lại là một biểu tượng đặc biệt.
“Chẳng biết vì lý do gì, nó coi khu vực này, quần đảo Whidbey và Fidalgo, là địa điểm trú ngụ an toàn. Và vì nó đã gặp người suốt cả đời rồi, nó chẳng ngại cả xe cộ lẫn chó trông nhà”, anh Downes nói. “Thực tế, nó còn hơi tò mò nữa cơ. Nó luôn muốn lại gần ‘hóng hớt’ xem bạn đang làm gì”.
Đó chính là điều được thể hiện trong đoạn video sau: Elsie May phát hiện anh Andrich đang quay phim mình trong bếp, đã chầm chậm tiến lại gần, khiến Andrich phải lên tiếng “này này này, từ từ thôi”, sau đó “không không không”. Nếu không có giọng của Andrich, có lẽ Elsie May đã lao qua cửa kính với cân nặng lên tới trăm ký.
Không được phép vào nhà, Elsie May đã nằm dài trên bãi cỏ nhà anh Andrich. Không rõ liệu cô ấy đang tức giận, đang ngủ, hay đơn giản là muốn nghỉ ngơi.
Cuối cùng, Elsie May quyết định rằng bãi cỏ nhà người lạ không phải là nơi thích hợp để thay lông. Sau ba ngày “ăn nhờ ở đậu” tại sân nhà của Andrich, Elsie May đã lựa chọn trở về với biển cả. Khi cô ấy rời đi, Andrich đang bận thảo luận. Anh đã nhanh chóng đưa thuyền ra biển tìm kiếm Elsie May khi cuộc họp kết thúc, nhưng cô đã biến mất trong dòng nước từ lâu.
Cuộc gặp gỡ định mệnh và sự chia ly vội vã đã làm cho Andrich cảm thấy rất xao lạc. Elsie May đã đến thăm trong những ngày cách ly, khiến cả xã hội và riêng Andrich đều cảm thấy buồn chán; nhưng nếu không có sự cách ly xã hội, con hải tượng thân thiện này không thể đến tận nhà người ta để nằm ườn ra ngủ với dáng nằm đáng yêu vô cùng.
Tham khảo từ Vice
