
Tuy nhiên, ở một số trường học, không có khái niệm thắng thua như vậy. Giải thưởng bị loại bỏ và không có học sinh nổi bật được vinh danh vì lo ngại làm tổn thương học sinh khác. Ở đây không có hạng mục, không phân biệt người thắng và người thua. Mọi nỗ lực đều quan trọng như nhau.
Bộ phim hoạt hình Alice in Wonderland (Alice ở xứ sở thần tiên) có ảnh hưởng tích cực đến giáo dục công khi nhấn mạnh rằng người chiến thắng không nhất thiết phải nhận giải thưởng, hoặc ít nhất là không nhất thiết phải được khen ngợi. Nhiều phòng bảo tàng ở các trường học ở Mỹ đều chứa đầy các vật dụng vô giá như dây ruy-băng, thẻ nhớ,... để thể hiện mong muốn nhận giải thưởng khi chiến thắng. Cố gắng của mọi người là để đội tuyển của họ đạt được giải thưởng, thể hiện rằng 'mọi học sinh đều có khả năng và có tài'!
Tuy nhiên, việc này chỉ là một cách để 'vuốt ve' lòng tự trọng của trẻ em. Nếu mọi người đều có năng khiếu, thì không ai cả có năng khiếu. Trong bảng hạnh kiểm hoặc học bạ của học sinh, tất cả đều được nhận xét là xuất sắc, hạnh kiểm A. Vậy thì ai là xuất sắc, vượt trội? Rất ít người bị kỷ luật hoặc hạnh kiểm kém. Thứ bậc thường bị phóng đại. Bạn sẽ không cảm thấy buồn bã, thất vọng vì thấy 'ai cũng đặc biệt' như mình. Ai cũng có giải, dù chỉ là một sợi dây ruy-băng, có thể xoa dịu nỗi buồn của người yếu đuối, nhưng ẩn sau đó làm tổn thương lòng tự trọng của những người có tài. Khi nói 'ai cũng đặc biệt' cũng có nghĩa là 'không ai đặc biệt cả'. Điều này thật là bất công.
Charles Willie, giáo sư của Đại học Harvard, đã tuyên bố rằng mục tiêu của giáo dục không phải là tổ chức cuộc đua tài để lựa chọn ra người xuất sắc, bởi điều này sẽ gây áp lực cho học sinh, vì mỗi người có năng khiếu, sở trường và nỗ lực khác nhau. Thay vào đó, các trường nên quan tâm đến 'tính thỏa đáng' khi xem xét và đánh giá khả năng của học sinh.
Rất nhiều giáo viên sư phạm cho rằng, các trường học không nên tổ chức các cuộc thi cạnh tranh để giành giải thưởng. Không ít giáo viên ủng hộ việc giao cho sinh viên các dự án nghiên cứu, làm việc theo nhóm hơn là làm việc đơn lẻ. Những hoạt động như vậy thúc đẩy sự cộng tác, nói cách khác là 'hãy để những đứa trẻ thông minh làm tất cả mọi việc'.
Ngay cả khi một sinh viên được vinh danh vì một thành tích nào đó, sự vinh danh đó chỉ như một phần thưởng đầu tiên mà sinh viên cần cho hành trang của mình vào cuộc sống. Tuy nhiên, ở một khía cạnh nào đó, bạn phải học cách chấp nhận thất bại. Nếu không, sẽ luôn có những điều bất ngờ không mấy tốt đẹp xảy ra trong cuộc sống. Vince Lombardi đã nói: 'Điều tuyệt vời không phải là bạn sẽ không bao giờ thất bại mà là bạn đứng dậy sau những thất bại đó như thế nào'.
Đừng bao giờ nản chí sau mỗi lần thất bại, mà hãy lấy đó làm động lực để tiếp tục bước đi. Abraham Lincoln, một trong những tổng thống Mỹ vĩ đại nhất trong lịch sử, nổi tiếng vì luôn gặp thất bại cho đến khi ông trở thành tổng thống Mỹ. Luigi Galvani, một nhà sinh học, sau nhiều lần thất bại, đã tìm ra hiện tượng điện sinh học khi ông tình cờ làm thịt ếch để nấu cháo cho vợ. Walther Flemming cũng vậy, ông không nản chí sau nhiều lần thất bại trong thí nghiệm để tìm ra kháng sinh chống sốt rét. Cuối cùng, trong một lần tình cờ có tấm bản cấy liên cầu khuẩn bị nhiễm nấm, ông đã tìm ra penicilin.
Những thành công đạt được là nhờ vào sự lạc quan và niềm tin vào khả năng của bản thân sau những thất bại.
