
Người già ở Nhật Bản, vì cảm thấy cô đơn, đã chủ động thực hiện hành vi ăn trộm tại cửa hàng để 'được' bắt vào nhà tù - nơi mà họ được sống trong một cộng đồng và không còn cảm thấy bị lạc lõng. Nhiếp ảnh gia Shiho Fukada đã thực hiện một dự án ảnh để thể hiện một hiện thực buồn tại đất nước này, với các hình ảnh ghi lại những người già từ phía sau trong không gian nhà tù.
Về Shiho Fukada
Shiho Fukada là một nhiếp ảnh gia, quay phim và phóng viên tại Tokyo. Cô bắt đầu sự nghiệp của mình với tư cách là một phóng viên ảnh tại New York và đã có mười năm kinh nghiệm chụp ảnh và làm phim trong nước và quốc tế.
Cô đã thực hiện nhiều dự án cho The New York Times, BBC, The Washington Post, CNN, Time, Stern, New Yorker, Le Monde, MSNBC, v.v... và nhận được nhiều giải thưởng quốc tế trong sự nghiệp của mình.
Bạn có thể xem thêm về các dự án ảnh và phim của cô tại trang web cá nhân.
Về Shiho Fukada
Shiho Fukada là một nhiếp ảnh gia, quay phim và phóng viên tại Tokyo. Cô bắt đầu sự nghiệp của mình với tư cách là một phóng viên ảnh tại New York và đã có mười năm kinh nghiệm chụp ảnh và làm phim trong nước và quốc tế.
Cô đã thực hiện nhiều dự án cho The New York Times, BBC, The Washington Post, CNN, Time, Stern, New Yorker, Le Monde, MSNBC, v.v... và nhận được nhiều giải thưởng quốc tế trong sự nghiệp của mình.
Bạn có thể xem thêm về các dự án ảnh và phim của cô tại trang web cá nhân.
Tại sao những phụ nữ già tuổi, người đã tuân thủ luật pháp, lại phải rec tội ăn trộm vặt? Ở Nhật Bản, trách nhiệm chăm sóc người cao tuổi trước đây thuộc về gia đình và cộng đồng, nhưng điều này đang thay đổi. Từ năm 1980 đến 2015, số lượng người cao tuổi sống một mình đã tăng gấp 6 lần, lên gần 6 triệu người. Thống kê năm 2017 của chính phủ Tokyo cho thấy hơn một nửa số người cao tuổi bị bắt là sống một mình; 40% không có gia đình hoặc ít khi được liên lạc với người thân. Những người này cho biết họ không có ai để tin cậy khi cần sự giúp đỡ.
Thậm chí cả những phụ nữ già có gia đình cũng cảm thấy như là người vô hình. Yumi Muranaka, ngục trưởng nhà tù nữ IwakuniI (cách Hiroshima 30 dặm) kể: 'Họ có thể có nhà, có thể có gia đình. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ cảm thấy như ở nhà. Họ cảm thấy không ai hiểu họ. Họ chỉ cảm thấy được chú ý vì họ làm việc nhà.'
Phụ nữ già thường gặp khó khăn về kinh tế, gần 50% người trên 65 tuổi sống một mình trong điều kiện nghèo khó. Đối với nam giới, con số này là 29%. Một phụ nữ tù nhân nói: 'Chồng tôi qua đời năm ngoái. Chúng tôi không có con, vì vậy tôi cảm thấy rất cô đơn. Tôi đi siêu thị để mua rau. Khi tôi nhìn thấy túi thịt bò, tôi muốn lấy nhưng không đủ tiền nên tôi đã ăn trộm.'
Chính phủ và các công ty tư nhân vẫn chưa có chương trình hiệu quả để giúp những người già sau khi mãn hạn tù có cuộc sống bình thường. Chi phí nuôi những người này trong tù đang tăng cao. Năm 2015, chi phí chăm sóc người cao tuổi đã làm tăng chi phí y tế hàng năm tại các nhà tù lên hơn 6 tỷ yên (hơn 50 triệu đô la), tăng 80% so với thập kỷ trước. Ban ngày, các nhân viên lành nghề được thuê để giúp những phụ nữ già tù tắm rửa và đi vệ sinh, nhưng vào ban đêm, bảo vệ sẽ đảm nhận công việc này.
Ở một số nhà tù, những người đang tù hình như đang trở thành những người giữ gìn sức khỏe. Satomi Kezuka, một nhân viên kỳ cựu tại nhà tù nữ Tochigi, cách Tokyo phía bắc khoảng 60 dặm, nói rằng nhiệm vụ của cô bây giờ còn bao gồm cả giải quyết vấn đề tiểu són. Cô kể: 'Họ cảm thấy xấu hổ và giấu quần lót của họ. Tôi bảo họ hãy đưa cho tôi để giặt.' Hơn một phần ba những người giữ gìn tù nghỉ việc trong vòng 3 năm.
'Lần đầu vào tù, tôi đã 84 tuổi.'- Ăn trộm gạo, dâu và thuốc cảm
- Lần thứ hai vào tù, bị phạt tù 1 năm rưỡi.
- Có một con gái và một đứa cháu.

- Trộm đồ thời trang
- Lần đầu vào tù, bị kết án 2 năm 3 tháng
- Có chồng, 2 con trai và 3 cháu
'Chồng tôi thường viết thư cho tôi. Hai con trai tôi tức giận. Còn ba cháu tôi không biết tôi ở đây, họ nghĩ rằng tôi đang ở trong bệnh viện.'

- Ăn cắp trứng cá hồi, hạt giống và một chiếc chảo
- Lần thứ tư ở tù, bị kết án 2 năm rưỡi
- Có chồng, một con trai và một con gái
Sáu năm trước, chồng tôi bị đột quỵ và nằm liệt giường. Ông ấy cũng mắc các triệu chứng suy giảm trí tuệ và chứng hoang tưởng. Việc chăm sóc ông ấy cả về thể chất và tinh thần trở nên quá sức với tôi. Nhưng tôi không thể chia sẻ nỗi lo âu của mình với ai vì cảm thấy xấu hổ.
Tôi bị bắt lần đầu khi đã 70 tuổi. Khi ăn trộm, không phải vì thiếu tiền. Nhưng sau đó tôi suy nghĩ về cuộc đời của mình. Tôi không muốn về nhà và cũng không có nơi nào để đi. Xin được giúp đỡ trong tù là cách duy nhất.
Cuộc sống của tôi dễ dàng hơn khi ở trong tù. Tôi có thể là chính mình một cách thoải mái, dù chỉ tạm thời. Con trai tôi nói tôi bị bệnh và khuyên tôi nên nhập viện tâm thần. Nhưng tôi không tin mình bị bệnh. Tôi cho rằng sự lo lắng và căng thẳng đã khiến tôi cảm thấy cô đơn và ăn cắp.'
Bà N, 80 tuổi

- Ăn cắp sách, cá viên chiên và một chiếc quạt cầm tay
- Lần thứ ba ở tù, bị kết án 3 năm 2 tháng
- Có chồng, hai con trai và sáu đứa cháu

- Ăn cắp Coca Cola và nước cam ép
- Lần thứ ba vào tù, thời gian phạt tù không được tiết lộ
- Có một con trai và một con gái

- Ăn cắp nước tăng lực, cafe, trà, cơm nắm và một quả xoài
- Lần thứ 3 ở tù, bị kết án 1 năm 5 tháng
- Có một con gái và một cháu trai
Theo một bài báo trên trang Bloomberg
