Đi làm bằng xe đạp cũng mang lại một số lợi ích, đồng thời cũng là một cách khác để khám phá thành phố.
Số người đi xe đạp ở các thành phố lớn đột nhiên tăng lên. Bằng chứng là số lượng tiêu thụ xe đạp tăng vọt.
Một chủ cửa hàng xe đạp cho biết đây là thời kỳ kinh doanh tốt nhất trong 26 năm trở lại đây.
Những chiếc xe đạp có giá hàng nghìn, hàng chục nghìn NDT, phải chờ 3 tháng mới có hàng, thế mà ai cũng chấp nhận để mua được chiếc xe đạp tốt. Thậm chí giá cả lên đến 100.000 NDT/chiếc cũng 'chốt đơn' không ngừng.

Người đi xe đạp trên các con phố thấy được cảm giác hòa mình vào thiên nhiên, tự do và thoải mái, phù hợp với mọi tầng lớp trong xã hội.
Việc đi xe đạp đang trở lại thời kỳ hoàng kim của nó, trở thành một trào lưu trong cuộc sống của các thành phố ở Trung Quốc.
Theo dữ liệu từ Taobao, doanh số bán xe đạp đã tăng hơn 50% trong năm 2022. Và theo dữ liệu từ Hello Bike (một nền tảng dịch vụ vận tải có trụ sở tại Thượng Hải, Trung Quốc), vào giờ cao điểm buổi sáng ở các thành phố hạng nhất (như Thượng Hải, Bắc Kinh, Thành Đô, Thâm Quyến...), tỷ lệ người đi xe đạp đã tăng lên đến 60% - 70%.
Một quan điểm chung của đa số người đi xe đạp ở trong lòng thành phố hiện đại: Việc đi xe đạp mang lại niềm vui sau thời gian dài chịu đựng những ảnh hưởng từ đại dịch.
Giáp Quy, 50 tuổi, chủ cửa hàng xe đạp, cũng là một người yêu thích môn thể thao đạp xe

Tôi rất thích 'chơi' xe đạp, mở cửa hàng là để mua vui cho bản thân. Trong khoảng thời gian từ 2010 đến 2020, kinh doanh của tôi thất bại, hầu hết đều thua lỗ. Để bù đắp cho những mất mát đó, tôi đã bán một số chiếc mô tô trong bộ sưu tập yêu thích của tôi.
Không ngờ sau năm 2020, kinh doanh xe đạp trở nên thuận lợi hơn. Hiện nay, cửa hàng có thể bán được hơn 10 - 20 chiếc mỗi ngày.
Hơn nữa, trước đây, tất cả khách đến cửa hàng đều là người chơi chuyên nghiệp, có những ngày vắng tanh không có một bóng khách. Trước đây, xe ở mọi mức giá đều bán ở số lượng vừa đủ, 5 - 6 nghìn NDT là bán được nhiều nhất, vừa có thể sử dụng chuyên nghiệp, giá cả lại phải chăng.
Bây giờ, mọi chuyện đã thay đổi, người mua đa dạng, yêu cầu cũng không giống nhau.

Hai ngày trước, một người nước ngoài đến cửa hàng để mua xe đạp. Một vị khách Trung Quốc khác đang xem xe trong cửa hàng đã nhận ra ông ta. Ông ta chính là Christopher Doyle, một nhà quay phim người Úc sống và làm việc chủ yếu tại Hồng Kông.
Christopher sống gần đó, ăn mặc còn bẩn thỉu hơn tôi, thường xuyên say xỉn đến mượn tôi chiếc ống bơm bơi cho lốp xe. Ông đã mua hai chiếc xe liên tiếp và dành một chiếc để tặng bạn. Chiếc còn lại ông sử dụng để rong ruổi khắp đường phố.
Điều thú vị là gần đây trong số những người đến mua xe đạp, chủ nhà hàng lại chiếm số đông.
Trò chuyện với họ, tôi mới biết rằng sau dịch bệnh, nhiều người muốn 'sống khỏe mạnh hơn'. Vì vậy, họ đến mua một chiếc xe đạp thể thao.
Ngoài ra, khách hàng cũng có rất nhiều yêu cầu khác như: Xe đạp phải nhẹ nhàng, không cần dùng sức nhiều nhưng vẫn chạy nhanh. Màu sắc cổ điển, phù hợp với phong cách của bản thân.

Trước đây, người chơi xe đạp chuyên nghiệp đều hiểu rõ bản thân muốn gì nên quá trình tìm chiếc xe phù hợp vô cùng dễ dàng. Ngày nay, ai cũng thích đi xe đạp nhưng không biết hết về các chức năng hay mẫu mã. Do đó, cửa hàng phải có nhân viên tư vấn chuyên nghiệp để giải đáp mọi thắc mắc khi cần thiết.
Hiện tại kinh doanh ổn, quay vòng vốn nhanh chóng, tôi cũng rất vui.
Tuy nhiên, dù có tiền cũng chưa chắc mua được xe đạp trong thời gian gần đây. Một là trào lưu đi xe đạp đang thịnh hành. Hai là ảnh hưởng của dịch bệnh, nhiều nhà máy sản xuất phụ tùng đã ngừng hoạt động. Theo đó, một hộp số có thể cần phải được nhập khẩu từ Nhật Bản. Thời gian chờ đợi lên tới 1-2 tháng.
Chị Vương - 50 tuổi, đã nghỉ hưu, 'cảm thấy tự do hơn khi đi xe đạp'

Tôi có hai chiếc xe đạp mua từ 2 năm về trước. Thời điểm đó, tôi đã nghỉ hưu. Mỗi ngày chỉ vòng quanh gần nơi sinh sống, không đi đâu xa. Hơn nữa, lái xe hơi sẽ phải mệt mỏi chịu đựng tình trạng kẹt xe, tìm chỗ đậu cũng là vấn đề lớn. Tôi là người khá kiên nhẫn, nhưng cũng không chịu nổi cảnh chờ đợi hàng giờ đồng hồ vì ùn tắc giao thông.
Chiếc xe này của tôi có giá cũng khá cao, nhưng đối với thứ đồ được sử dụng hằng ngày thì không đắt một chút nào. Bạn bè nhờ tôi tư tán mua xe đạp, nhưng tôi chỉ nói rằng không cần phải mua quá đắt, phù hợp với bản thân là được.


Tôi có một chiếc xe đạp gấp, thường dùng cho những chuyến đi xa, vừa gọn vừa tiện lợi.
Đi xe đạp tự do hơn lái xe hơi. Ví dụ như đi chơi, mang theo chút đồ ăn, đệm dã ngoại, tôi có thể dừng lại bất cứ lúc nào, ngồi tại chỗ, nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục lên đường. Khi nhìn thấy một quán cafe xinh, tôi có thể dừng lại chụp ảnh. Những điều này trở nên khó khăn khi bạn đi xe hơi.
Tiểu Hoàng - nhân viên văn phòng, sử dụng xe đạp để tìm kiếm chút thú vị giữa thành phố hiện đại

Tiểu Hoàng tan ca tương đối sớm, lúc nào cũng có thể tận mắt chứng kiến thời khắc hoàng hôn buông xuống bên những tòa cao ốc ở Thượng Hải.
Anh thường đạp xe qua chiếc cầu bắc ngang sông giữa thành phố, ngắm nhìn mặt trời khuất phía sau 3 tòa cao ốc, tận hưởng cuộc sống, tìm về một chút bình yên.
Đạp xe đi làm cũng có một lợi thế, cũng là một cách khác để tìm hiểu thành phố. Tôi không quen thuộc với nhiều tuyến đường, tên đường, cần phải xem bảng chỉ dẫn để tìm phương hướng. Tan ca về nhà, anh có thể ghé qua siêu thị hoặc chợ trời mua chút thực phẩm, về nấu cho mình bữa tối ngon lành.

Với Tiểu Hoàng, anh nghĩ rằng đi tàu điện ngầm mặc dù nhanh nhưng sẽ không cảm nhận được vẻ đẹp của mọi ngóc ngách thành phố như vậy.
Tiểu Hoàng phát hiện anh đạp xe đi làm còn nhanh hơn cả đi tàu điện. Quãng đường 11km, anh mất hết 40 phút đạp xe, vừa ngắm nhìn thành phố vừa rèn luyện cơ thể.
Jim- nhà thiết kế kiêm người tổ chức hoạt động đạp xe trong thành phố

Quê tôi ở Quý Châu, một khu vực miền núi, ít người đi xe đạp. Năm 2004, tôi thi đậu đại học Đổng Tế ở Thượng Hải và đam mê bộ môn đạp xe bắt đầu từ đó. Hồi đó, tôi đạp con xe cũ cộc cạch chạy qua chạy lại 2 cơ sở của trường học, quãng đường hơn mười mấy cây, giữa đường đi qua đường hầm rất dài, cảm giác vô cùng hạnh phúc.
Sau đó, tôi rủ thêm nhiều bạn cùng nhau đạp xe, không hơn thua về chuyện ai đạp nhanh hơn ai, chỉ xem nó như một phong cách sống.

Gần đây, đạp xe dần trở nên thịnh hành. Người tham gia vào nhóm chúng tôi nhiều hơn, nhiều người đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau, đủ mọi độ tuổi, từ 70 đến 95 tuổi cũng có.
Mỗi hoạt động sẽ có một chủ đề riêng. Có lúc đạp xe đến vùng nông thôn cắm trại, lúc thì đến sân vận động chơi một số môn thể thao ngoài trời, đôi khi đi xe đạp trên đảo, nhân tiện để thưởng thức phong cảnh đẹp.
Thượng Hải năm nay quá nóng nên chúng tôi đi xe đạp thường vào buổi sáng hoặc ban đêm.
Vào buổi sáng, đạp xe giúp chúng tôi tỉnh táo, rong ruổi trên một đoạn đường ở trung tâm thành phố, nhìn hàng cây xanh nhấp nhô, cửa hàng bắt đầu mở cửa.

Đạp xe ban đêm hơn mấy chục cây số. Cuối cùng, bạn có thể cùng đi thưởng thức cốc bia lạnh, kể cho nhau nghe nhiều câu chuyện chiêm nghiệm.
Không cần thiết phải đi chiếc xe đắt tiền mới có niềm vui. Tôi đã học tập và làm việc ở Hà Lan một thời gian dài, đạp xe qua nhiều thành phố và quốc gia ở châu Âu. Một số thành phố có hệ thống giao thông hiện đại và tiện lợi dành cho người đi xe đạp. Trải nghiệm vô cùng tuyệt vời!
