Ngày nay, khi chúng ta đã thấu hiểu quy luật phối cảnh, việc vẽ hay sáng tạo hình ảnh ba chiều không còn là thách thức. Tuy nhiên, ở thời kỳ khoảng thế kỷ 15, con người đã tận dụng 'cỗ máy vẽ' để biến ý tưởng thành hiện thực. Những điều mà chúng ta coi là hiển nhiên ngày nay, trước kia, đó là những khám phá tuyệt vời đòi hỏi nhiều thời gian và công sức.
Vào thế kỷ 15, các họa sĩ muốn ghi lại thế giới tự nhiên một cách chính xác hơn, do đó, họ đã sáng tạo ra nhiều loại 'máy' khác nhau để giúp họ vẽ những gì họ thấy. Leon Battista Alberti (1404-1472) đã viết cuốn sách Della Pittura về quy luật phối cảnh vào năm 1435. Chiếc khung mà Alberti sáng tạo là một trong những 'cỗ máy vẽ' thành công nhất từng được tạo ra. Nó được tạo nên từ một khung gỗ hình vuông, trên đó có các sợi dây ngang và dọc kéo căng đều để tạo thành một tấm lưới. Một que ở phía trước khung lưới này có chiều cao bằng khoảng cách từ đáy khung đến giữa lưới. Chiếc que này quan trọng vì nhờ vào việc căn mắt thẳng với que và tâm lưới, nó giúp mắt duy trì vị trí cố định khi nhìn vật.Nhìn vào chủ thể qua lưới này, chúng ta sẽ thấy chủ thể được phân chia thành các hình vuông - như khi đọc bản đồ. Quy trình này giúp chúng ta dễ dàng xác định vị trí của từng đối tượng liên quan đến môi trường xung quanh.Nghệ sĩ sử dụng chiếc máy vẽ cũng sở hữu một tờ giấy phía trước, nơi có lưới được chia thành các ô vuông tương tự như khung gỗ. Mọi thứ mà nghệ sĩ muốn vẽ sẽ được chuyển từ hình vuông họ nhìn thấy trên lưới sang hình vuông tương ứng trên tờ giấy. Nếu họ nhìn thấy mũi của mẫu ở phía dưới nửa của ô thứ năm và ô thứ hai nằm ngang, đó sẽ là nơi họ bắt đầu vẽ nó lên tờ giấy.Bằng cách sử dụng máy vẽ, nghệ sĩ đã khám phá ra thế giới biến dạng như thế nào khi nhìn nó từ những góc độ kỳ lạ.
Bên cạnh đó, còn tồn tại một thiết bị khác mà chúng ta có thể nhìn thấy qua hình minh hoạ của nghệ sĩ người Đức Albrecht Dürer (1471-1528). Một chiếc trỏ được gắn vào một sợi chỉ chạy qua một chiếc ròng rọc treo trên tường. Sợi chỉ đại diện cho ánh sáng đi qua mặt phẳng hình ảnh đến điểm mắt ảo được ký hiệu bằng chiếc ròng rọc. Khi người điều chỉnh các điểm chính trên sợi, trợ tá sẽ ghi lại toạ độ dọc và ngang của sợi khi nó đi qua khung và vẽ từng điểm mới để tạo ra bức tranh.
Để có cái nhìn chi tiết hơn về hai 'cỗ máy' vẽ này, bạn có thể xem video dưới đây: